Hôm nay,  

Sách Trời

05/10/200300:00:00(Xem: 7397)
Bạn,
Theo báo Lao Động, tại tỉnh Lào Cai có bãi đá cổ Mường Hoa ở Sa Pa với 159 tảng đá có những hình khắc bí ẩn từ lâu được người dân gọi là "Sách trời". Di sản quý này hiện vẫn chưa hề được các ngành quản lý nhà nước CSVN quan tâm bảo vệ. Trình bày toàn cảnh về bãi đá cổ nói trên, Báo LĐ viết như sau.
Năm 1925, một nhà khoa học Pháp gốc Nga tên là Victor Goloubew đã tình cờ phát hiện những tảng đá khắc hình kỳ dị tại thung lũng Mường Hoa thuộc huyện Sa Pa (Lào Cai). Sau này người ta tìm được tất cả 159 tảng đá hoa cương có hình khắc nằm rải rác trên một diện tích khoảng 8 km2 thuộc địa phận các xã Lao Chải, Bản Pho, Hầu Thào.
Những hình thù bí ẩn trên bãi đá khắc Sa Pa đã từng được nhiều nhà khoa học Việt Nam và quốc tế nghiên cứu... Người ta thấy hệ thống những đoạn thẳng dài ngắn, song song hoặc bắt chéo nhau, những đường cong uốn lượn hoặc hình tròn có các vạch khấc. Sơ bộ bước đầu người ta nhận ra đó là những bức tranh hoặc những bản lược đồ khu vực. Trên những "bức tranh" ấy ta có thể thấy sông suối, ruộng bậc thang, mặt trời, núi non, bản làng và con người...
Có một điều đáng lo ngại là trong khi còn chưa được nghiên cứu đầy đủ thì bãi đá khắc bí ẩn ở Sa Pa đang bị xâm hại bởi thời gian và những người thiếu ý thức bảo vệ. Trên một số tảng đá quá trình phong hoá bóc vỏ đã phá huỷ một phần lớp chạm khắc bên ngoài. Quá trình này hiện vẫn đang tiếp diễn, làm lu mờ và tới một lúc nào đó những bức tranh đá bí ẩn có một không hai này sẽ biến mất. Tất nhiên không thể ngăn chặn được quá trình phong hoá của tự nhiên, nhưng cũng cần phải có những biện pháp hữu hiệu để có thể ghi lại, chụp lại, vẽ lại, khắc hoạ lại các bức tranh đá này để hậu thế tiếp tục nghiên cứu.

Nhưng điều đáng quan tâm hơn là những tổn hại do chính con người gây ra. Những trẻ chăn trâu chân tay đầy bùn đất lấm lem có thể đùa nghịch mặc sức trên những phiến đá có hình khắc. Đến lượt du khách, họ có thể mặc sức trèo lên trên bề mặt những phiến đá đang bị quá trình phong hoá làm cho mờ nhạt dần. Có những tảng đá lớn dài tới 15m, cao khoảng 5-6 m bị trèo lên theo một số tuyến nhất định, khiến cho những vết khắc tại đó biến mất hoàn toàn. Tệ hại hơn, có những kẻ còn tìm cách "lưu danh" bằng khắc trên mặt đá những dòng tên vô tích sự của mình, hoặc khắc những đường nét mới đè lên dấu vết cổ.
Bạn,
Đã 78 năm trôi qua kể từ khi bãi đá khắc ở Sa Pa được tìm thấy. Báo LĐ cho biết: "Trong Hội nghị về những phát hiện khảo cổ năm 2000 do Viện Khảo cổ tổ chức, giáo sư Phan Trường Thị đã công bố một phát giác quan trọng mới. Tại huyện Phong Thổ (Lai Châu) ông cùng đồng nghiệp đã tình cờ tìm thấynhững vết khắc tương tự tại bãi đá khắc Sa Pa. Những hình khắc trên đá tại Phong Thổ có nhiều nét tương đồng với hình khắc tại bãi đá khắc Sa Pa. Vấn đề trở nên lý thú hơn ở chỗ các Bãi đá khắc Sa Pa và Phong Thổ nằm ở hai bên dãy Hoàng Liên Sơn, thuộc hai lưu vực sông khác nhau, lưu vực sông Hồng và lưu vực sông Đà."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo Người Lao Động, tại tỉnh Đồng Nai, gần 70% trong số gần 300 ngàn lao động ở Đồng Nai là nữ công nhân từ nơi khác đổ về, họ sống cuộc sống buồn tẻ trong các căn nhà trọ chật chội, sau giờ làm việc với bao cạm bẫy luôn rình rập hàng ngày. Nhiều nữ công nhân không bám "trụ nổi" nghề lao động lương thiện, bị dân xã hội đen chiêu dụ vào nghề nữ tiếp viên ở các quán bia ôm
Theo báo quốc nội, tại VN, khi mà những trung tâm thương mại, cửa hàng mọc nhan nhản khắp nơi thì vẫn có nhiều người nhớ và muốn tìm lại cảm giác thú vị khi đi chợ phiên. Những phiên chợ chỉ họp vào một vài ngày cố định trong tháng với những sản phẩm đặc trưng. Chợ phiên không chỉ là kỷ niệm của quá khứ mà còn chứa đựng một nét văn hoá xưa không dễ gì quên được.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, hàng năm, rất nhiều sinh viên từ các tỉnh về Sài Gòn học tốt nghiệp đại học không chịu về quê nhà tìm việc. Mỗi người có hàng trăm lý do. Có người thực sự muốn "bám trụ" Sài Gòn, nhưng cũng có người về địa phương mình thì không biết làm gì. Tốt nghiệp đại học, có việc làm là điều mà sinh viên nào cũng mơ ước.
Trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên-Huế có phố cổ Bao Vinh, một khu phố cổ tồn tại từ thế kỷ 19 đến nay, từng là thương cảng sầm uất, nổi tiếng với những công trình cổ có giá trị về lịch sử, văn hóa. Nay phố cổ đang dần dần trở thành phố mới. Những ngôi nhà cổ tồn tại hằng trăm năm tuổi, nay cứ mất dần theo thời gian. Báo SGGP ghi nhận thực trạng tại phố cổ này qua đoạn ký sự như sau.
Thượng tuần tháng 10 vừa qua, áp thấp nhiệt đới đã ảnh hưởng trực tiếp đến tỉnh Quảng Trị, gây mưa gió lớn, toàn bộ các huyện thị đồng bằng của tỉnh bị ngập trong nước. Các vùng nằm ven sông Bến Hải và sông Hiếu bị nước ngập nặng nhất. Tại phía Bắc Quảng Trị, các xã Trung Hải, Trung Sơn của huyện Gio Linh, Quảng Trị là vùng chịu thiệt hại nặng nề nhất trong cơn lũ.
Theo báo quốc nội, tại Sài Gòn, nhiều thanh niên nam nữ thích "ngồi đồng" ở các quán cà phê. Theo họ, chuyện ngồi đồng cà phê không chỉ là thú vui bạn bè mà còn là cơ hội để chứng minh bản ngã với thiên hạ, để kiếm bạn, để làm ăn và để "tiếp thị" mình. Vào năm 2005 này, cà phê Sài Gòn đã phát triển và phục vụ tối đa cho nhu cầu "ngồi đồng" của khách lạ cũng như khách quen.
Theo báo quốc nội, bước vào năm học mới chỉ được hơn một tháng nhưng sự kêu ca của các bậc phụ huynh trong nước về sự quá tải của chương trình tiểu học dường như đã trở thành triền miên. Còn tại các địa phương, đặc biệt là vùng sâu vùng xa, chương trình mới chỉ vừa sức với một bộ phận học sinh và một bộ phận giáo viên.
Theo báo Tuổi Trẻ, tại miền Tây Nam phần, hàng chục ngàn gia đình cư dân sống ven đê biển, nơi đầu sóng ngọn gió, thuộc các tỉnh Cà Mau, Bạc Liêu, Sóc Trăng, Kiên Giang... đang nơm nớp lo sợ bị sóng biển cuốn phăng bất cứ lúc nào. Trong khi đó đê biển tiếp tục bị xâm chiếm đào ao nuôi tôm cá, cất nhà, cho thuê...
Theo báo quốc nội, hiện nay, song song với hệ thống đào tạo chính thức, phần lớn các trường đại học tại VN, đều mở thêm loại hình "đào tạo tại chức". Theo lý luận của nhiều vị hiệu trưởng các trường đại học thì mở thêm lớp tại chức ở mỗi khoa một phần do nhu cầu đào tạo, phần khác để hứng đỡ những sinh viên không theo được "hệ chính quy" vào học, hoặc để giúp cho nhiều người tìm kiếm thêm những mảnh bằng để bổ sung vào hồ sơ cho đủ."
Theo báo quốc nội, cơn áp thấp nhiệt đới ngày 7 tháng10 vừa qua đã đổ bộ vào miền Trung tạo thành một vùng mưa to và rất to. Mưa xối xả suốt chiều tối 7-10 và kéo dài đến chiều hôm sau, khiến nhiều vùng thấp trũng ở ba tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên - Huế ngập chìm trong nước lụt. Đặc biệt, ở vùng phía tây đường Trường Sơn, thuộc huyện Cam Lộ, Quảng Trị


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.