Hôm nay,  

Cậu Ấm, Cô Chiêu

17/07/200300:00:00(Xem: 5808)
Bạn,
Hình ảnh quen thuộc của các cậu ấm cô chiêu ngày nay là cảnh tượng những thanh niên, thanh nữ chẳng chịu học hành, suốt ngày lo trang phục theo cách này, kiểu nọ rồi lại rủ nhau đi vũ trường nhảy nhót và hút hít hay tụ tập tổ chức đua xe, đến khi hết tiền lại về ngửa tay xin cha mẹ. Báo Giáo Dục-Thời Đại ghi nhận về hiện trạng này như sau.
Những cậu ấm cô chiêu này cứ trung thành với cuộc sống như vậy và cho rằng đấy mới là cuộc sống, đấy mới là hạnh phúc nhưng thật ra cuộc sống của họ đang đi vào ngõ cụt, thật nhạt nhẽo vô tích sự thậm chí còn trầm trọng hơn cả chuyện sống nhạt của một số người. Họ không sống mà đang tồn tại, lối sống của họ đang dần phá hoại bản thân họ (vì họ đâu có tích luỹ được kiến thức khoa học văn minh nào khi từ chối chuyện sách vở) và thậm chí còn ảnh hưởng tới xã hội (vì họ không tạo ra được của cải vật chất hay tinh thần gì cho xã hội). Không chỉ hiện diện và có mặt rất rõ ở những người có lối sống điển hình cho một cuộc sống tẻ nhạt. Hình ảnh của những con người sống nhạt hiện diện khá nhiều ở các công ty nhà nước, các văn phòng hành chính sự nghiệp mà ở những nơi đó, cuộc sống với chu kỳ sáng đi làm đọc báo, chiều đi làm đọc báo chẳng có việc gì làm hay quanh quẩn trong việc đón con, nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa và tối đi ngủ để sáng mai lại tiếp tục chu kỳ sống với câu hát quen thuộc "Một ngày như mọi ngày". Hình như cuộc sống nghèo nàn này đang ngày càng phát triển như một cănbệnh trầm kha khó chữa của cuộc sống tại VN hiện nay. Một điều rất lạ là ngay chính trong các công sở được xem như điển hình của lối sống hiện đại như các công ty liên doanh cũng hiện diện bức chân dung của những người sống nhạt.

H.P làm việc tại một văn phòng du lịch liên doanh với Nhật Bản. Thoạt nhìn dáng vẻ bên ngoài sáng sủa và tấm bằng tốt nghiệp loại khá tại một trường đại học danh tiếng của anh, không ai có thể biết được cuộc sống bên trong của H.P lại tẻ nhạt đến mức nào. Hoạt động với nhiệm vụ là một văn phòng chi nhánh của một công ty liên doanh du lịch với Nhật Bản nên công việc văn phòng rất đơn giản, chỉ việc triển khai các thông tin từ trung tâm gửi ra với phương châm "có việc thì làm, không có việc thì thôi". Vậy là suốt 10 năm qua, H.P đã chấp nhận cuộc sống không lo lắng, không động não, không mơ ước và gò bó mình trong phòng làm việc suốt 8 tiếng chỉ để làm theo mệnh lệnh và đọc báo nếu đã làm xong. Hiểu rõ cuộc sống của mình là thế nhưng anh ta đâu có đủ dũng khí thoát khỏi cuộc sống tẻ nhạt đó. Họ sợ, họ tiếc một công việc dẫu có tẻ nhạt nhưng thu nhập cao, họ không đủ sức mạnh và họ chấp nhận cuộc sống đó một cách phục tùng.
Bạn,
Báo Giáo Dục-Thời Đại viết tiếp: các cậu ấm cô chiêu đang đốt đời mình trong cơn lốc truỵ lạc rồi cũng có những kết cục bi thương mà hàng ngày ta thường nghe nói tới khi thì bị bắt vào tù, lúc lại bị đem đi cai nghiện hay chết mất xác dưới sông hoặc tại bãi rác hôi thối nào đó. H.P cũng đã chấm dứt những ngày bình lặng vì dịch SARS đã cắt đi nguồn khách béo bở của công ty, giờ anh đang không biết phải làm gì nếu vănphòng đóng cửa vì H.P hiểu rằng sẽ khó có một công ty nào chấp nhận một nhân viên mà trong suốt 10 năm qua chỉ biết gửi fax và gọi điện thoại đặt dịch vụ mà không biết gì về kiến thức và nghiệp vụ du lịch...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nữ sinh bây giờ không hiền như xưa... Báo Người Lao Động kể về tình hình 10 nữ sinh vây đánh tập thể 2 học sinh khác. Bản tin ghi rằng một số người dân cho biết nhóm 10 nữ sinh (trong đó có nhiều em mặc đồng phục) lao vào đánh hội đồng 1 nữ sinh cùng 1 nam sinh khác mặc sự can ngăn của các bạn đi cùng.
Tháng tư đen... Tháng tư đen... Hôm nay là trong tuần lễ đầu tháng 4/2019, ngồi nhớ lại 44 năm trước, nhiều trận đánh vẫn dữ dội, gay go...
Mấy hôm trước là sinh nhật cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Ông sinh ngày 5 tháng 4/1923. Còn ba tuần nữa là tới ngày 30 tháng 4/2019, tròn 44 năm Miền Nam thất thủ. Kết thúc một cuộc chiến để khởi đầu một thời kỳ sắt thép, tàn bạo, đàn áp tất cả các nhân quyền và dân quyền.
Bụi, bụi, bụi... khắp nơi. Bụi nhiều tới mức máy hút bụi cũng chịu thua, tới mức quán xá đóng cửa vì bụi tràn ngập vào hơi thở... Báo Thanh Niên kể chuyện một khu vực Sài Gòn nơi bụi nhiều nhất thành phố: Dẹp quán, cửa đóng 24/24 vẫn không thấu.
Vậy là tương lai sẽ giảm bớt bia rượu nhờ tăng thuế rượu và bia? Hy vọng. Báo Tuổi Trẻ kể: Ngày 3-4, thông tin từ UBND TP.SG cho biết UBND TP đang chỉ đạo các cơ quan liên quan gấp rút chuẩn bị
Tiền trong một ngân hàng Nha Trang bốc hơi... trong khi quan chức cựu Viện phó Viện Giám Sát TP Đà Nẵng thú nhận đã ôm hun một bé gái trong thang máy vì tưởng là không có máy quay phim nào trong đó.
Cái chết nhiều khi tới bất ngờ… như trường hợp nghệ sĩ hài Anh Vũ. Báo Người Lao Động kể: Diễn viên điện ảnh Trí Quang vừa thông tin cho PV báo NLĐ biết nghệ sĩ hài Anh Vũ đã đột ngột mất tại Mỹ tối 1-4 theo giờ địa phương tại quận Cam, tiểu bang California.
Thẩm phán Mã Lai phán quyết: Cô Đoàn Thị Hương sẽ ra tù vào tháng 5/2019. Vậy là mừng... Bản tin RFI kể: Ngày 01/04/2019, Đoàn Thị Hương, bị cáo duy nhất còn lại trong phiên tòa xét xử vụ sát hại người anh cùng cha khác mẹ của lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong Un tại sân bay Kuala Lumpur, thủ đô Malaysia, chỉ bị kết án 40 tháng tù về tội «cố ý gây thương tích» thay vì tội danh sát nhân như đề nghị ban đầu.
(LTS: Vậy là tròn 44 năm... Đó là ngày Quân Đoàn 1 rời Đà Nẵng... sau đây là tổng hợp lại từ tài liệu của nhà quân sử Vương Hồng Anh.)
(LTS: Vậy là tròn 44 năm... Đó là ngày Quân Đoàn 1 rời Đà Nẵng... sau đây là tổng hợp lại từ tài liệu của nhà quân sử Vương Hồng Anh.)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.