Hôm nay,  

Dân Nghèo ‘khát’ Đất

16/04/200300:00:00(Xem: 5762)
Bạn,
Theo báo Tuổi Trẻ, giữa vùng đất trù phú U Minh Hạ (huyện U Minh, tỉnh Cà Mau) đang có hàng nghìn nông dân nghèo khó phải đi thuê đất của những ông chủ mới (người được giao khoán đất mà phần lớn là các viên chức chính quyền CSVN huyện, xã, và thân nhân). Trong hoàn cảnh vốn đã khốn khó, họ luôn nơm nớp lo sợ bị chủ đuổi vì như vậy đồng nghĩa với cái đói, với cảnh sống vô gia cư. Họ ao ước có được vài sào đất để sản xuất mưu sinh, thế nhưng niềm ước mơ đó vẫn là một cái gì đó quá lớn đối với những nông dân nghèo này. Báo Tuổi Trẻ ghi nhận một số trường hợp như sau.
Bà Nguyễn Thị Hấn, 70 tuổi là một trong số những người như vậy. Năm 1989, bà cùng 4 người con khăn gói từ Khánh Bình Đông (huyện Trần Văn Thời) sang U Minh thuê đất của ông Bảy Đ. (Phó ban sản xuất, UB huyện U Minh) với giá 70 giạ lúa/ha/năm. Liên tục mấy vụ liền thiên tai, chuột rừng làm gia đình bà rơi vào cái vòng luẩn quẩn: thu hoạch để trả lúa rồi lại trắng tay. Do trả không đủ lúa nên chủ lấy lại đất cho người khác thuê, bà và bầy con đi tìm chủ khác. Cuộc sống của gia đình cứ quanh quẩn với việc thuê đất, không đủ sản lượng, bị đuổi và thuê đất.
Mảnh đất cuối cùng bà Hấn thuê là của ông Sáu L., giá 1.5 triệu đồng/ha/năm, song cũng không được lâu bởi năng suất lúa kém quá. Trước tình cảnh tay trắng, không một tấc đất sản xuất, bà đã khóc hết nước mắt và được chủ đất thương tình cho ở tạm lại trong căn nhà dột nát bên bờ kênh 89, nhưng phải trả 150 ngàn đồng/năm. Người con trai út của bà, 31 tuổi, phải xuống Khánh Hội xin làm ngư phủ, con gái út 29 tuổi lên thành phố Cà Mau tìm kế sinh nhai. Còn bà, mỗi tháng góp nhặt từ tiền bán bánh để lo chạy gạo, tiền nhà, còn lại thì sống lay lắt qua ngày.

Chuyện bị chủ đất đuổi trở thành tay trắng là nỗi ám ảnh của những những nông dân nghèo vùng U Minh. Chẳng thế mà chị Bé Tư, người hơn chục năm bám đất U Minh Hạ, ví von: "Mình cũng giống như hạt lúa giống, có đất thì nảy chồi mọc rễ, không thì nằm lăn lóc, vất vưởng". Nông dân bao giờ cũng chịu thiệt, tiền thuê đất phải giao trước vụ mùa, kèm theo một loạt điều kiện: không được đánh bắt cá trên đất thuê, không được đào kênh, mương, ao hồ. Nhưng có nhiều người chưa hết hạn hợp đồng (hầu hết là hợp đồng miệng hoặc viết tay, không được chính quyền địa phương chứng nhận) vẫn bị đuổi vì chủ lấy đất cho người khác thuê được giá hơn. "Họ bảo dỡ thì lo mà dỡ. Chớ chờ họ kéo đến thì coi như tan tành, không còn lấy một tấm phên, tấm lá", chị Trịnh Thu Thơ, người bị chủ đất đuổi tới 16 lần, tâm sự.
Bạn,
Trong khi hàng ngàn nông dân nghèo ở vùng U Minh không có đất để canh tác và phải thuê đất với giá cao thì rất nhiều cán bộ, viên chức các cơ quan CSVN cấp huyện, cấp xã lại được các Ủy ban chính quyền CSVN địa phương giao khoán đất để gia tăng sản xuất. Những viên chức này trở thành những chủ đất của dân nghèo quanh năm thuê mướn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong tháng 3 vưà qua, giá dầu diesel tại VN tăng vọt, biến động theo giá dầu thị trường thế giới. Tình trạng này không chỉ gây khó khăn cho các công ty vận tải giao thông, các công ty công nghiệp ,mà làm tăng thêm gáng nặng cho các ngư dân có ghe tàu đánh cá ở biển. Báo Tuổi Trẻ ghi nhận những khó khăn mà ngư dân ở miền Tây đang phải đối đầu khi gía dầu tăng cao như sau.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tình trạng cung đang vượt cầu trong thị trường địa ốc khiến hàng loạt công ty tung ra nhiều chiêu khuyến mãi: thưởng xe hơi, xe gắn máy, đàn piano, thiết kế miễn phí, phiếu mua hàng giảm giá. Báo Tuổi Trẻ ghi nhận hiện trạng này như sau. Theo một số nhà kinh doanh địa ốc, với giá hơn 7-8.7 triệu đồng/m2 của chung cư
Theo báo quốc nội, giá bán xăng lẻ tại VN hiện đã lên 8 ngàn đồng/lít, bên Cam Bốt khoảng 11 ngàn đồng/lít. Giá dầu bán bên VN chỉ bằng 60% giá bán bên Cam Bốt. Chính sự chênh lệch giá khá cao này đã khiến người dân vùng biên giới đổ xô đi buôn xăng dầu lậu. Báo Người Lao Động viết như sau. Cửa khẩu Xa Mát (xã Tân Lập, huyện Tân Biên, tỉnh Tây Ninh)
Theo thông tin từ Cục kiểm lâm VN, hiện nay có tất cả 5 tỉnh ở miền Tây Nam phần VN đang ở nguy cơ cháy rừng cấp "cực kỳ nguy hiểm". Đó là khu vực rừng Tịnh Biên, Tri Tôn tỉnh An Giang, khu vực Hòn Đất, Hà Tiên tỉnh Kiên Giang, khu vực U Minh Hạ tỉnh Cà Mau, tỉnh Long An và Đồng Tháp. TTXVN ghi nhận hiểm họa này như sau.
Sông Hương đẹp vô ngần, và những nét đẹp này vượt xa các cảm giác trần tục. Báo NetCoDo của Huế kể chuyện, để tóm lược cho bạn nghe như sau. Sông Hương như một dải lụa hiền hoà miên man chảy rồi như một người dẫn đường xuôi dòng nước đưa chúng ta đến miệt vườn Vỹ Dạ với vườn hoa thảm cỏ xanh mướt, ngược lên Thiên Mụ để thả mình theo tiếng chuông chùa văng vẳng
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại miền Tây Nam phần VN, hàng chục di tích lịch sử văn hóa trên địa bàn tỉnh An Giang đang bị xâm hại ở mức báo động. Thế nhưng những tiếng kêu cứu từ những ngôi đình làng, chùa chiền, miếu mạo này cứ rơi vào sự thờ ơ, quên lãng. Báo Tuổi Trẻ ghi nhận tình trạng này như sau.
Theo ghi nhận của giới nghệ sĩ VN, thời vàng son của cải lương tại Sài Gòn là thập niên 70 của thế kỷ 20. Các rạp Hưng Đạo, Đại Đồng, Long Vân , mỗi chiều đông nghẹt khán giả. Người đi xem luôn mua vé trước từ lúc quá trưa. SGGP viết về cải lương xưa như sau.
Theo báo quốc nội, tại ngoại ô ĐàNẵng, mỗi ngày có 350 gia đình kinh doanh, sản xuất tại làng nghề điêu khắc đá truyền thống Non Nước, Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng đã sử dụng khoảng 70 lít acid để đánh bóng tượng đá. Như vậy một năm, số acid tiêu thụ ở làng nghề này lên đến trên 20,000 lít. Nhưng đáng giật mình hơn là lượng acid này sau khi dội trực tiếp lên tượng đá sẽ thấm một cách
Theo báo quốc nội, rất nhiều sinh viên nghèo tại các đại học TPSG đã phải lao đao vì học phí tăng, giá sách vở tăng, và dĩa cơm bình dân hàng ngày cũng tăng gần gấp rưỡi. Ngân sách gia đình có hạn, mùa thi đến gần không có thời gian làm thêm kiếm tiền, không ít sinh viên ăn mỳ tôm cả tuần, có khi cả tháng để chờ "viện trợ".
Tại VN, nhiều ca sĩ mới vào nghề rất cần đến người quản lý. Giới sân khấu âm nhạc đánh giá người quản lý là người nắm trong tay "cây đũa thần" của kỹ thuật quảng bá. Nhưng, lắm lúc chính họ cũng trở thành nạn nhân của ca sĩ "gà" nhà. Báo Người Lao Động ghi nhận về công việc của người quản lý ca sĩ như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.