Hôm nay,  

Sách Chuyên Đề

01/09/200600:00:00(Xem: 5773)

Bạn,

Theo báo quốc nội, trên thị trường sách, báo tại Sài Gòn, có những cuốn sách mỏng hơn 100 trang in toàn chuyện giật gân câu khách đang bán ở khắp nơi được gọi bằng nhiều cái tên khác nhau như vậy. Có người gọi đó là sách "chợ", lại có người coi đó là sách "chuyên đề", nhưng cũng có người gọi đó là sách "báo". Báo SGGP ghi nhận về tình hình xuất bản và phát hành  loại sách nói trên qua đoạn ký sự như sau.

Với loại sách  này, cái tên nào cũng có phần đúng, sách "chợ" vì loại sách này dù được bán ở đâu cũng bị xem nhẹ. Tại các quầy sách báo, những cuốn sách này luôn được xếp ở một vị trí thấp nhất so với những cuốn sách khác, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.Gọi là sách "chuyên đề" cũng không sai vì đề tài của những cuốn sách này thường tập trung vào một chủ đề nào đó mà quen thuộc nhất là những chủ đề mang tính giật gân như vụ án, tình dục và nhất là vào những chủ đề đang gây nóng trong dư luận. Chính vì nội dung tập trung nhiều nhất vào những vấn đề xã hội nên những người thực hiện loại sách này hay tự gọi nó là sách "xã hội" hoặc hoa mỹ hơn là sách "phóng sự xã hội". Chính ở đây, cái từ sách "báo" lại là có vẻ hợp với thể loại sách này hơn hết.

H., một nhà báo chuyên về đề tài xã hội với những bài báo khá sâu sắc về các vấn đề tranh chấp kinh tế, thị trường, than trời khi được bạn bè bắt khao vì "bài của mày in đầy trong sách kìa", anh than thở: "Toàn bài mình đăng báo rồi họ lấy lại in lên thành sách nhưng có thèm cho mình biết đâu, đừng nói gì tới nhuận bút". Trường hợp nhà báo K.T thì may mắn hơn, bài của anh về đời sống người dân thành phố này, về chuyện xuất khẩu lao động... được đầu nậu sách tới mua đàng hoàng nhưng khi hỏi sẽ in trong sách nào thì chính đầu nậu cũng nhún vai trả lời: "Chưa biết được". Phải mãi mấy tháng sau anh mới thấy bài của mình được đăng trong một cuốn sách cùng các bài về sản xuất máy bay và nghệ thuật nấu phở.

Theo một chuyên gia về làm sách cho biết, cách làm loại sách này nhanh nhất là tập hợp những bài báo từ các tờ báo trong cả nước về một đề tài được coi là có thể thu hút bạn đọc rồi làm thành sách. Điển hình như khi dư luận rầm rộ về vụ phẫu thuật thẩm mỹ chết người thì một đầu nậu đã nhanh nhạy gom các bài phóng sự trên các báo thành một cuốn sách với rất nhiều thông tin về đề tài này với tên một tác giả duy nhất .

Bạn,

Cũng theo báo SGGP, các cuốn sách dạng này đều được xuất bản dưới tên hiệu của các nhà xuất bản, nhưng thực tế hầu như để mặc cho các đầu nậu sách thao túng. Báo SGGP nêu ra trường hợp một cuốn sách lấy chuyên đề về tình dục tuổi mới lớn với đề tựa "Giáo dục và định hướng cho thanh thiếu niên lứa tuổi vào đời" nhưng trong sách chỉ toàn thấy những câu chuyện về trai gái thay người yêu như thay áo, phản bội, lừa gạt, có thai đi phá hay đem con bỏ rơi, rồi tự tử, trả thù đời... mà không hề thấy một lời khuyên nào có tính giáo dục.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn đã từng sống ở Sài Gòn thì biết rồi. Nét đẹp Sài Gòn là cái gì trừu tượng, thường chỉ cảm mà có khi nói không ra được, thường hít thở nét đẹp này như không khí vào phổi nhưng để giải thích lại không tìm được lời. Tuy nhiên, nét đẹp của vùng Chợ Lớn lại là cái gì đơn giản hơn, thấy được, nghe được, sờ được, nếu được.
Có những câu chuyện nghe như trên Sao Hỏa. Nghĩa là rất khó tin, vậy mà vẫn xảy ra. Và khi đã xảy ra, là phải đặt vấn đề. Và khi xảy ra hoài, là tất có chuyện không ổn.
Khi bạn có thì giờ, những nơi nào bạn sẽ tới thăm?
Nhậu là truyền thống của đàn ông Miền Tây. Khi mùa cá, tôm đầy đồng, khi mùa gặt đã kết thúc... khó ai cầm lòng đặng khi bạn hữu được cơ hội tụ tập để cùng nâng ly.
Dân Sài Gòn hồi xưa ưa mắng nhau là đồ dịch vật... hàm ý rằng người bị mắng là dân tệ hại lắm, thế nào tới lúc trời đất tru diệt bằng cách đưa ra một trận dịch để vật ngã đương sự. Tất nhiên chỉ là một cách nói thôi.
Phá đi thì dễ, nhưng xây dựng thì khó. Ai cũng biết như thế.
Chuyện nhờ người phiên dịch là thường, rất là bình thường. Vì dở ngoại ngữ là bình thường. Vấn đề là, dở thì cần khiêm tốn học, để vượt qua rào cản ngoại ngữ. Nhưng không nên để gây các tai hại lẽ ra không nên có.
Sài Gòn tuy không là thủ đô, nhưng thực tế vẫn là thành phố lớn nhất VN, là thủ đô kinh tế của VN, và riêng về ẩm thực có lẽ không nơi nào có nhiều bếp trưởng tuyệt vời như Sài Gòn.
Những người bị kỳ thị nhất tại VN hiện nay chính là người đồng tính luyến ái, dù đồng tính nam hay nữ. Bất kể rằng xã hôi đã cởi mở hơn so với thời ông bà mình, người đồng tính bây giờ vẫn bị kỳ thị từ làng xóm, cho tới nơi sở làm.
Có những chuyện không hình dung nổi... và các tai hại này luôn luôn xảy ra cho dân nghèo. Có lẽ, hiếm khi nghe chuyện nhà giàu gặp nạn. Thí dụ, như bị bác sĩ cắt nhầm 2 quả thận.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.