Hôm nay,  

Những Bà Mẹ Thầm Lặng

25/10/200600:00:00(Xem: 4538)

Những Bà Mẹ Thầm Lặng

Bạn,

Theo báo quốc nội, ở vùng ngoại thành Sài Gòn, có một trung tâm nuôi trẻ mồ côi  do các tổ chức xã hội tài trợ. Đó là "Làng Thiếu niên Thủ Đức", nơi có những người mẹ không mang nặng đẻ đau nhưng cả đời bươn chải, vất vả lo toan nuôi nấng hàng trăm mảnh đời bất hạnh, cơ cực, mồ côi... Chuyện về những người mẹ thầm lặng này được báo Dân Trí ghi lại qua đoạn ký sự như sau.

15 năm nay, kể từ khi thành lập (năm 1991), Làng Thiếu niên Thủ Đức đã nhận nuôi hàng trăm mảnh đời se thắt. Có em mồ côi cha mẹ, không nơi nương tựa; có những đứa trẻ bỏ nhà ra đi, lang thang hè phố, được  thu gom đưa vào trung tâm; có những sinh linh bé bỏng bị người thân bỏ rơi ngay từ lúc chào đời...Trung tâm có 22 mẹ và dì. Mỗi mẹ nuôi 10 người con trong một đại gia đình, mỗi dì chăm sóc một lúc 4 nhà, trông coi quán xuyến gia đình những khi mẹ đi vắng. Các ngôi nhà đều mang tên những loài hoa: Anh Đào, Thạch thảo, Uất Kim Hương... luôn sạch sẽ và rộn tiếng cười. Các mẹ, dì ở đây đều có trình độ học vấn trung cấp sư phạm trở lên. Hàng ngày, ngoài việc chăm sóc bữa ăn giấc ngủ cho các em, mẹ và dì còn là cô giáo, dạy các em văn hóa. Sống ở đây, coi đây như gia đình, các mẹ không lập gia đình riêng. Mẹ Hà Thị Lệ Trinh, dì Trương Kim Tuyến là những người trẻ nhất khi vừa bước qua tuổi 25, những mẹ còn lại đều đã ở tuổi 40, 50. Hỏi mẹ, tại sao lại bỏ cả tuổi thanh xuân để trọn đời vất vả với những mảnh đời cơ nhỡ, các mẹ cười hiền: "Có lẽ là sự đồng cảm, nên phải để gia đình sang một bên".

Từ Tây Ninh trở lại làng thăm mẹ Quốc, chị Anh Minh, 25 tuổi, một người con trưởng thành từ Làng Thiếu niên Thủ Đức tâm sự: "Tôi thèm được nằm trong vòng tay của mẹ, chẳng cần nói gì cả, thật êm đềm, không ai hiểu và lo lắng cho tôi hơn mẹ!" Mẹ Đoàn Thị Quốc là một trong số các mẹ gắn bó với làng từ những ngày đầu thành lập. Mẹ năm nay bước sang tuổi 54, mái tóc đã chớm bạc. Những đứa con từ hồi những năm 1991, được mẹ Quốc đưa về làng chăm sóc, giờ đều đã trưởng thành và có gia đình riêng. Thi thoảng, nhớ "hơi" mẹ, các con vẫn về thăm. Chị N.B, nay làm ở công ty Kinh Đô, là một trong những đứa trẻ mồ côi, có số phận éo le được mẹ Quốc nuôi nấng từ nhỏ. Năm ngoái, mẹ đứng ra tổ chức đám cưới cho chị tại nhà. Bây giờ, chủ nhật nào hai vợ chồng cũng bế con về thăm mẹ. Ở ngôi nhà số 12 mang tên Uất Kim Hương có hai chị em Nga và Ngân vào đây đã 8 năm. Nga bây giờ là chị cả trong nhà, quán xuyến các em, chăm sóc em những lúc mẹ ốm đau.

Bạn,

Cũng theo báo Dân Trí, tại làng này, phóng viên đã gặp một dì  tên là Trương Ngọc Hiền. Từng là cô sinh viên trường Cao đẳng Sư phạm Long An, sự đồng cảm đã đưa dì về với Làng Thiếu niên Thủ  Đức. Dì Hiền tâm sự: "Nhìn các con lớn khôn, trưởng thành dì mừng lắm. Mỗi khi nghe các con chào mẹ, dì lại thấy mình càng phải có trách nhiệm chăm sóc các con. Cái khó trong việc làm mẹ, làm dì là các con không chung huyết thống, mỗi đứa một tính nết, nên phải làm sao các con vâng lời, đoàn kết, thương yêu nhau".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngôi chợ được nhắc đến trong lá thư này là chợ buôn bán ngoại tệ tại Lạng Sơn. Đây là mua bán đủ loại tiền nhưng nhiều nhất là tiền Hoa Lục vì gần cửa biên giới VN-Trung Quốc ở Tân Thanh, nơi các hoạt động mua bán với Trung Quốc nhộn nhịp hàng ngày. Thông tin về cầu lượng hàng đang tập kết bên kia biên giới
Theo báo Người Lao Động, thống kê mới nhất của Sở Y tế TPSG cho biết toàn thành phố có 101 cơ sở xét nghiệm tư nhân. Tuy nhiên, theo đánh giá của nhiều người trong nghề, số cơ sở đạt quy chuẩn y tếtrong số này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Hậu quả của tình trạng "lượng nhiều, chất ít" này là nhiều trường hợp bệnh nhân
Theo báo Thanh Niên, tại vùng biên giới Tây Nam của miền Nam VN, các sòng bài đánh bạc đa quốc gia với sự tham gia của nhiều băng đảng đang mọc lên và hoạt động âm thầm sát cửa biên giới tại Mộc Bài, tỉnh Tây Ninh. Ở đó, có những cuộc đua ráo riết giành giật lợi nhuận kinh doanh casino; có các đại gia điều hành nhiều đường dây cờ bạc
Theo báo Khánh Hòa, trên địa bàn tỉnh này, có Tháp Pônaga (thường gọi là Tháp Bà ở làng Cù Lao thuộc địa phận phường Vĩnh Phước, thành phố Nha Trang, được xây dựng trên một khoảng đất khá bằng phẳng, rộng rãi của một quả đồi đá hoa cương, cao trên 10 mét so với mặt nước biển. Phía bên trái quả đồi này có một xóm Chài,
Theo báo quốc nội, tại trung tâm thành phố Đà Nẵng, ở  một nơi được coi là mặt tiền đô thị , với những công trình trọng điểm nằm sát bên sông Hàn, nổi lên một khu chợ nhếch nhác, siêu vẹo, ảnh hưởng rất lớn đến mỹ quan thành phố, đó là chợ Hàn, một ngôi chợ được xây dựng từ thời Pháp thuộc, và là trung tâm thương mại của Đà Nẵng
Theo báo quốc nội, miền Tây Nam phần đang có những con đường mới. Đường mới nhưng cầu cũ ọp ẹp , có khi là những cây cầu ván , khiến lưu thông khó khăn, ngưng trệ. Các chuyên viên kinh tế nhận định rằng hệ thống cầu đường hiện nay ở miền Tây đang cản ngại sự phát triển của vùng đồng bằng sông Cửu Long
Theo báo Thanh Niên, từ cuối năm 2005 đến tháng 9/2006,  tại một số trường học trên địa bàn tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu và tỉnh Đồng Nai bị kẻ trộm đột nhập vào "rinh" hàng chục máy điện toán CPU (báo quốc nội gọi là máy tính). Điều bất ngờ là thủ phạm trong những vụ trộm này là một thầy giáo, dạy tại 1 trường trung học cơ sở
Theo báo quốc nội, thời gian gần đây, tại Tây Nguyên, miền Trung, miền Đông Nam phần, nhiều đàn voi rừng đã tràn về tàn phá hoa màu của nông dân. Riêng ở các khu vực giáp ranh hai tỉnh Đắc Lắc, Gia Lai, thiệt hại nặng nhất là hai xã Ya Jlơi và Ya Lốp thuộc huyện Ea Súp của tỉnh Đắc Lắc. Chỉ trong khoảng một tuần
Chuyện kể trong lá thư này xảy tại huyện Đức Huệ, tỉnh Long An, một huyện có nhiều cô gái đã làm mẹ ở tuổi 15. Tại nhiều xã, thị trấn của huyện này, các nhân viên phụ trách về dân số-gia đình-trẻ em phải cung cấp thuốc ngừa thai cho những cô dâu nhí vì không ngăn được việc họ đi lấy chồng ở tuổi vị thành niên. Phóng viên báo
Theo báo SGGP, trong hệ thống thủy vận thuộc địa bàn phố Sài Gòn, mặc dù các cơ quan quản lý ngành giao thông đã báo động về tình trạng đò ngang chở quá trọng tải, thế nhưng tại nhiều khu vực mà khách qua đò đa số là họ sinh, có nhiều đò ngang vẫn chở khách quá mức quy định, rất dễ xảy ra tai nạn đường sông nhất là vào giờ đưa đón


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.