Hôm nay,  

Những Đứa Trẻ Lầm Than

27/10/200600:00:00(Xem: 4338)

Những Đứa Trẻ Lầm Than

Bạn

Theo báo quốc nội, trong thành phần "cái bang" trên địa bàn thành phố Sài Gòn, có những em nhỏ đang ngày đêm mòn mỏi trên khắp nẻo đường nội thành, ngoại thành để ăn xin với khoản tiền công được trả 300 ngàn đồng/tháng.  Đằng sau những tấm thân còm cõi của các em là những kẻ "chăn người" bất lương, bóc lột sức lao động của trẻ thơ. Báo Tuổi Trẻ ghi nhận thực trạng này qua đoạn ký sự như sau. 

Đêm, tiếng cười nói ngả nghiêng, ánh đèn hắt sáng từng bàn nhậu khu vực bờ kênh Nhiêu Lộc. Đôi chân cậu bé còi như hai ống xương lê bước trên đường. Em giơ chiếc nón bẩn xin ăn. Bề ngoài cậu bé không hơn đứa trẻ 7 tuổi dù em cho biết mình đã 12. Ai hỏi chuyện, cậu cũng lí nhí: "Em tên Quang, 12 tuổi, ở Quảng Xương, Thanh Hóa. Vào đây xin ăn với mẹ và bà". Quang cũng như hàng trăm trẻ em khác đang được một số đầu nậu "chăn dắt" ăn xin đưa vào TP.SG, tất cả đều có câu trả lời thuộc nằm lòng, đều nói một nội dung na ná. Nhưng khi hỏi đến chuyện học tập, cậu bé chùng giọng: "Hết lớp 3 em không được học nữa...". Nói đoạn, cậu bé nhận tiền rồi vội vã đi. Cả tối, Quang thất thểu đi xin, không dám ngồi hay ăn bất cứ thứ gì khách cho. Chừng 24 giờ, theo chân em, tại một góc tối (đoạn khu chung cư sau đường Phan Xích Long, Q.Phú Nhuận), phóng viên phát  giác một người đàn ông nhỏ thó ra nói với em câu gì đó. Phóng viên bám theo chiếc xe gắn máy Dream của người đàn ông này. Ông ta nhét hai đứa trẻ ăn xin (trong đó có Quang) và một phụ nữ lớn tuổi ốm yếu giả mù xin ăn lên chiếc xe chạy về hướng Q.Tân Bình. Đến phường Tây Thạnh, Quận Tân Phú, TP.SG, xe dừng lại. Cả bốn người mất hút vào dãy nhà trọ cạnh đấy.

Hôm sau, tiếp tục bám theo Quang và người đàn ông, phóng viên phát giác ở khu nhà trọ này còn có một số trẻ em và người già khác. Người đàn ông tên Nghĩa. Tại đây, cứ 5 giờ sáng, những đứa trẻ và người già phải dậy, cuốc bộ ra đầu đường đón xe buýt đi xin. Trong khi đó, gần 10g sáng, cánh cửa phòng của "kẻ chăn dắt" vẫn đóng im lìm. Trong vai những người làm dự án chăm lo việc học tập cho trẻ em lang thang, phóng viên gõ cửa nhà ông Nghĩa. Vợ ông Nghĩa mở cửa, trả lời cau có: "À, mấy đứa nhỏ hả, đi làm chưa về. Chúng nó là cháu đấy mà, vào đây đi bán vé số, còn mấy người lớn đi làm hồ". Nhưng họ và những đứa trẻ ăn xin không có quan hệ mẹ-con, ông-bà gì. Thực chất họ cũng không bán vé số hay làm thợ hồ. Phóng viên ghi nhận hằng ngày hai vợ chồng này cho cả nhóm đi ăn xin và khuya đón về để thu tiền. Chiếc xe gắn máy Dream là của ông Nghĩa.

Bạn,

Cũng theo báo Tuổi Trẻ, những nhà hàng xóm xung quanh biết về vợ chồng ông Nghĩa đều khẳng định: "Công việc của họ là ngủ và thu tiền trên sức lao động của các em...". Một số người còn cho biết các em ăn xin sống và sinh hoạt trong nhà ông Nghĩa rất tồi tệ. Cuộc sống chật chội, bẩn thỉu, ngột ngạt, hôi hám. Các em bị kiểm tra gắt gao. Tất cả đều phải theo giờ giấc đã qui định sẵn. Ngày nào về đến nhà, các em cũng vật người ra, nhũn như bún, phì phò thở và lịm đi trong mệt mỏi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo ghi nhận của báo quốc nội, khi tại các thành phố lớn như Hà Nội, TP.SG... công an CSVN đang tập trung truy bắt những ổ nhóm cờ bạc, thì những ông trùm cá độ túc cầu đã tìm cách di chuyển vùng hoạt động sang các địa bàn lân cận, hình thành những "trung tâm cờ bạc" lớn mà con bạc chẳng ai khác ngoài những nông
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại tỉnh Quảng Nam, nhiều năm qua hàng trăm gia đình cư dân sinh sống dưới chân núi mỏ vàng Bông Miêu thuộc xã Tam Lãnh, huyện Phú Ninh luôn sống trong tâm trạng lo âu thấp thỏm, bởi chất cyanua dùng trong việc đãi vàng đã ngấm vào lòng đất gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, và một
Chuyện kể trong lá thư này xảy ra tại một xã của tỉnh Hà Nam, miền Bắc VN. Tại xã này có một làng chài trên sông Đáy. Ở đây có gần 200 con thuyền lớn nhỏ nằm bất động trên sông. Sống trên dòng sông Đáy, họ mang trong mình bao nỗi lo âu, lo chạy từng bữa ăn, lo vì không có việc làm, lo vì đến một mảnh đất "cắm dùi"
Theo báo quốc nội, tại VN, đối với cư dân các sắc tộc thiểu số miền núi, nhà rông là một trong những biểu tượng văn hóa truyền thống đặc trưng và đặc sắc. Nhà rông là ngôi nhà sàn công cộng của từng làng, tùy theo từng sắc tộc, nhà rông có tên gọi cụ thể khác nhau. Người Cơtu gọi nhà rông là gươl; người Co gọi là hycơh
Chưa học lớp 1 đã phải đi luyện thi. Chuyện khó tin nhưng có thật ở TP.SG. Phần lớn các bé 6 tuổi ghi danh xin dự tuyển vào lớp 1 chương trình tiếng Anh (năm học 2006-2007) đều được bố mẹ cho đi "luyện" để chuẩn bị ứng thí trong kỳ khảo sát năng khiếu ngoại ngữ vào ngày 12 tháng 7/2006. Báo Tuổi Trẻ ghi lại  những cảnh tượng
Theo báo quốc nội, vào nững ngày cuối tuần, Trường đua Phú Thọ ở thành phố Sài Gòn lại tràn ngập những tiếng reo hò của dân mê ngựa đua. Ít ai biết rằng, để những chiến mã phi nước đại về đích trong tiếng reo hò dậy sóng, trong niềm vui tột độ của cả hàng chục ngàn người trên khán đài trường đua, những người nuôi ngựa
Vòng chung tuyển World Cup 2006 đã được hơn nửa chặng đường với các trận đấu vòng 1 và vòng 2. Theo báo quốc nội, tại thành phố Sài Gòn, dân cá cược túc cầu kẻ khóc người cười sau những trận cầu nửa đêm về sáng. Dịch vụ cầm đồ cũng "chong đèn" phục vụ sáng đêm, mức lãi suất được đội lên cao ngất ngưởng 
Theo báo SGGP, thành phố Sài Gòn hiện có hàng trăm chung cư cũ, thời gian sử dụng trên 30 năm, đang trong tình trạng xuống cấp trầm trọng. Đặc biệt, trên 100 chung cư đang đứng trước nguy cơ sụp đổ bất cứ lúc nào, nhất là vào mùa mưa. Thế nhưng, tiến trình tu bổ, tháo dỡ các chung cư cũ này vẫn đang giậm chân tại chỗ
Theo báo SGGP, trên địa bàn quận Bình Thạnh thành phố Sài Gòn, có khu tạm cư Cù Lào Chà, thuộc phường 17, được xây dựng từ năm 1998 để giải quyết nơi cư trú cho một số gia đình cư dân bị giải tỏa khi thực hiện dự án chỉnh trang kênh Nhiêu Lộc-Thị Nghè. Lúc đó, các gia đình cư dân về tạm cư nơi đây cũng không lo lắng lắm
Theo ghi nhận của báo quốc nội, hiện nay, trong giới sinh viên nghèo ở các trường đại học ở TPSG, Hà Nội, bên cạnh những công việc mưu sinh ngoài giờ học như phát tờ rơi, gia sư, tiếp thị... có nhiều sinh viên còn đầu tư thời gian và công sức cho một công việc mới, đó là "nghề" làm đồ án thuê. Đây không phải là một "nghề"


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.