Hôm nay,  

Khách Đi Tàu Chui

08/10/199900:00:00(Xem: 7671)
Bạn,
Trên các chuyến tàu lửa tuyến đường Sài Gòn-Hà Nội hay ngược lại, luôn luôn có ba “dạng” hành khách: hành khách có vé chính thức mua tại các quầy bán vé ở nhà ga, hành khách mua vé chợ đen của các cò vé, và hành khách mua vé “miệng” với các nhân viên hỏa xa trên tàu. Với dạng thứ ba, khách được các kiểm soát viên xếp vào thành phần đi tàu “chui”. Cần phải đi gấp khi không mua được vé chính thức, thay vì phải mua vé chợ đen với giá cao hơn từ 30% đến 50% so với giá quy định, hành khách chỉ cần tìm gặp một nhân viên nhà ga (thường mặc đồng phục) thì sẽ được sắp xếp để lên tàu với giá rẻ hơn 1/2 hay 1/3. Ngoài trường hợp nói trên, còn có nhiều lý do để đi tàu chui như những câu chuyện sau đây được một nữ phóng viên báo Sài Gòn ghi lại.
Trên chuyến tàu S 8, tôi được nghe kinh nghiệm đi tàu chui của một cậu sinh viên Kinh tế, quê ở Nha Trang. Cậu cho biết em bỏ tiền ra mua vé, đi chui suốt ba năm học, mỗi năm về nhà 5-6 lần, vừa an toàn, vừa rẻ. Lên tàu là em nhậu cùng nhân viên tàu suốt chuyến. Cậu còn nhận xét: nhân viên người Nam thoáng hơn người Bắc, dễ cảm thông cho sinh viên hơn. Cậu sinh viên nói trên có lần dắt 9 cô bạn cùng đi chui. Xui làm sao, tuy trót lọt qua hai cửa ải nhưng khi tàu chạy thì đụng đoàn thanh tra của nhà ga kiểm tra đột xuất. Cả tiểu đội bị đuổi xuống ga Mường Mán giữa đêm hôm khuya khoắt. Anh chàng phải bôi đen trang phục cho ra dân bụi để ra ngoài đón xe về Nha Trang. May sao là có một cậu thanh niên chứ nếu toàn con gái thì biết xoay xở làm sao giữa sân ga vắng vẻ vào giờ ấy" Lại có một cô sinh viên Đại học Khoa học Huế khi mang hành lý cồng kềnh chưa kịp lấy vé ra thì bị mắng xối xả “ngữ chúng mày chỉ có đi tàu chui thôi” làm cô tức đến khóc ngon lành. Vào những ngày lễ, Tết thì tình cảnh lại vô cùng bi đát hơn. Hai ba người bị nhét vào một giường, ghế ngồi thì ba người hai ghế, ghế “xơ cua” cũng chật cả lối đi. Lắm lúc gặp công an giao thông kiểm tra thì khách chui bị đưa vào toa lét để trốn. Lại còn tình trạng do nhân viên trên tàu và dưới ga không thỏa thuận chia chác hợp lý, người lãnh đủ là hành khách vì bị trì kéo mất thời gian, thậm chí còn bị mắng té tát.

Không chỉ sinh viên-những người luôn bị viêm màng túi-mới dễ dàng được cảm thông như vậy. Trên chuyến tàu LH 3 từ Hà Nội vào Sài Gòn mới đây, trong khi còn có một khoang giường mềm còn trống thì cô nhân viên xét toa 7 đã nói thẳng thừng với khách: Tôi đố chị bói ra được chiếc vé đi bây giờ, tôi sẽ trả tiền lại. Trong khi đó khoang ở cạnh phòng tôi có đến 3 chị phụ nữ cùng đi với 3 đứa trẻ, tất cả hoàn toàn đi chui. Một chị đến Tuy Hòa, hai chị vào Sài Gòn. Một chị do quen biết nhân viên, hai chị kia trả 200 ngàn/giường (bằng 1/2 giá gốc). So với giá cả quy định thì giá tàu chui bao giờ cũng chỉ bằng 2/3 chính thức, nếu khéo chèo kéo thì có thể chỉ bằng 1/2, còn quen biết thì chỉ 1/3. Hành khách thấy rẻ thì cứ liều, vả lại nhân viên đã bảo không sao thì lo gì.
Bạn,
Một phụ nữ lớn tuổi đã kể lại với nữ phóng viên câu chuyện Tây cũng đi tàu chui. Theo lời phụ nữ cao niên này, tại ga Huế, bà gặp một cặp thanh niên người Âu cùng lên chuyến tàu xuất phát lúc 18 giờ 15. Nửa đêm đi vệ sinh, bà ngạc nhiên khi gặp cặp thanh niên này ngồi trong toa nhân viên. Sáng hôm sau bà lân la hỏi chuyện thì biết cặp thanh niên này là người Pháp, và cũng đi chui. Bà hỏi: Ai chỉ mà đi chui. Hai thanh niên này trả lời: Những bạn bè đi trước mách bảo, nên thử đi!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong số các huyện ngoại thành Sài Gòn, huyện Cần Giờ là huyện nghèo nhất. Do diện tích trồng trọt quá ít, nhiều gia đình nông dân mưu sinh bằng nghề nuôi trồng thủy sản, trong đó, nuôi tôm là nguồn mưu sinh chính. Thế nhưng, theo báo SGGP, trong 6 tháng đầu năm 2004, nhiều gia đình cư dân ở huyện Cần Giờ mưu sinh bằng nghề nuôi tôm đã khốn đốn vì nạn trộm tôm
Họ là những cư dân đang tạm cư tại Sài Gòn, không có giấy tờ tùy thân, không có sổ gia đình (trong nước gọi là "hộ khẩu"). Và mặc nhiên, khi lập gia đình, họ lại sinh ra một thế hệ tiếp tục đứng bên lề xã hội, sống một cuộc đời không tên. Báo SGGP ghi nhận về tình cảnh này như sau.
Hệ thống sông rạch trên địa bàn thành phố Sài Gòn đã bị san lấp, lấn chiếm lung tung. Các cơ quan chức năng quản lý kiểm tra, phát giác vi phạm thì nhiều nhưng xử lý được rất ít. Một số sông rạch đã và đang bị "xoá tên". Báo Người Lao Động trình bày về hiện trạng này như sau.
Kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông dành cho học sinh lớp 12 (tú tài) tại VN đã kết thúc vào thượng tuần tháng 6/2004. Đánh giá về trình độ thí sinh, nhiều giám khảo về môn Văn và Ngoại ngữ nhận xét rằng có nhiều học sinh quá kém. Riêng về môn Văn, các giáo viên chấm thi đã phải than rằng "văn chương của các cô tu,ù cậu tú khiếp quá, đọc lại mà cười, suy ngẫm mà rơi nước mắt.
Trong suốt 3 tuần qua, nhiều cửa hàng cầm đồ trên địa bàn Sài Gòn đã đóng cửa rất muộn. Khách hàng của các cửa hàng này là dân thua cá độ các trận túc cầu Euro, từ vòng loại, tứ kết, bán kết. Tại một số quận, có cả khu phố cầm đồ với hàng loạt cửa hàng hoạt động hết "công suất" để cung ứng kịp thời số tiền vay nóng của khách thuộc nhiều thành phần
Nơi đây không phải là trẻ em nghèo kiếm sống kiểu như bán vé số, bán dạo, hay phụ việc quán ăn, xưởng dệt, lò bánh, như VB đã từng đề cập qua các lá thư trước. Đây là chuyện của các em sinh ra trong các gia đình khá giả, đã biết kiếm tiền bằng những việc làm mà phụ huynh không thể ngờ đến. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi lại một số trường hợp như sau.
Sài Gòn có nhiều vùng sông nước giáp ranh với các tỉnh. Do nhu cầu vật liệu xây dựng phục vụ xây dựng trên địa bàn thành phố và các tỉnh lân cận tăng cao, cát trở thành mặt hàng "nóng". Tận dụng cơ hội này, "sa tặc" nhảy vào khai thác , nạo vét tận thu cát lòng sông. Tình trạng này đã dẫn đến các vụ sạt lở đất dọc theo bờ sông.
Trên địa bàn tỉnh Bình Thuận, ven quốc lộ 1 A, có 1 trường đá gà liên tỉnh. Tụ điểm cờ bạc này cách thị trấn Liên Hương, huyện Tuy Phong 6-7 km ngay cạnh mỏ đá Phong Phú. Nơi đây thu hút dân chơi gà độ từ nhiều tỉnh kéo về. Tụ điểm cờ bạc này diễn ra hơn 1 năm nay, dân chơi quen gọi trường gà này là Phan Rí vì ông chủ tên Thuận
Những phụ nữ được nhắc đến trong lá thư này là nhưnõg người làm nghề đập đá, nung vôi, suốt ngày lam lũ kiếm sống ở các mỏ đá thuộc khu vực núi Cấm, núi Dài ở An Giang hoặc khu vực Hòn Đất-Kiên Giang. Nhiều người chưa có gia đình, không có đất đai canh tác .Báo Người Lao Động ghi nhận về tình cảnh của những phụ nữ này qua đoạn ký sự như sau.
Quán cóc có ảnh hưởng lớn trong đời sống ẩm thực và trở thành một nét văn hoá sinh hoạt bình dân của người Việt. Tự thuở có ông vua si tình đi tìm cô Tấm đã có quán cóc, đã có bà già têm trầu cánh phượng. Rồi phiêu dạt qua miền thời gian Trung đại với hình ảnh những cụ đồ Nho ngồi luận chữ nghĩa "Thiên- Địa- Nhân hợp nhất" trên những chõng tre quán cóc chè xanh đầu ngõ


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.