Hôm nay,  

Dân Khổ Vì Hạn Hán

21/03/200200:00:00(Xem: 5141)
Bạn,
Theo báo Tuổi Trẻ, từ thượng tuần tháng 3 đến nay, suốt tuyến Quốc lộ 1A từ Cần Thơ đi Cà Mau, nhiều cánh đồng đã khô nứt nẻ, cỏ khô vàng cháy, giếng ao hồ quanh nhà dân đã cạn tới đáy và trơ lên lớp bùn nứt nẻ. Trâu bò phải gặm cỏ khô và uống nước cây. Trong hoàn cảnh hạn hán, nông dân các tỉnh miền Tây đã vô cùng vất vả trong mưu sinh. Một phóng viên báo TT ghi lại tình cảnh khốn khổ của cư dân tại các nơi hạn hán hoành hành qua đoạn ghi chép như sau.

Một phụ nữ tên là Sơn Hẻn ở xã Đại Tâm, huyện Mỹ Xuyên (Sóc Trăng) đang xách từng thùng nước từ cây nước sau nhà tưới cho các liếp hẹ, quệt mồ hôi nhễ nhại, nói: Nắng gắt quá, các lớp hẹ đã khô cứng, lớn không nổi phải cắt bán gấp. Mỗi ngày xách nước tưới muốn còng lưng mà chẳng thấm tháp vào đâu, tưới chưa thấm đất đã bốc hơi hết rồi. Bơm tay không nổi nên tôi định mượn máy bơm của hàng xóm bơm đỡ vài ngày cho các ao xung quanh đầy nước. Nhưng mỗi ngày cũng bốn lít xăng, tiền bán hẹ chắc không bù không đủ tiền bơm nước quá. Chị chỉ tay qua mấy cái ao xung quanh nhà đang khô trơ đáy, nói tiếp: Nó khô đã nửa tháng rồi, nước đặc quánh sình, không còn dùng được nữa. Gia đình được công nhận là hộ nghèo khó, mùa này không có gì ăn thì năm miện ăn không biết làm sao nữa. Một phụ nữ khác tên là Triệu Thị Phương, ở xã Thạnh Phú, huyện Mỹ Xuyên cũng cùng cảnh ngộ, 2 sào khổ qua đã khô queo quắt, trái đèo ngắt không còn thu hoạch được nữa. Chị đầu tư mấy trăm ngàn đồng coi như đi toi. Chị nói: Mỗi ngày tôi phải chạy bơm nước cây tưới hai lần nhưng vẫn không xuể. Thấy cái mòi không ăn rồi nên tôi buông xuôi luôn.

Ở xã Khánh Bình Tây, huyện Trần Văn Thời (Cà Mau), tình hình nắng nóng còn ảnh hưởng nặng nề hơn. Viên chủ tịch xã nói: Xã gieo hai vụ được 900 ha nhưng đến khi thu hoạch có khi 400 ha không thu được một hột, diện tích còn lại chỉ thu mỗi sào vài giạ". Anh Lý Bạc, một nông dân trong xã, mất trắng 2 hecta, không giấu được nổi thất vọng: Không ngờ nắng giữ quá, không chủ động được nước tưới tiêu nên cả cánh đồng bị khô hết. Bây giờ lúa khô, đất nứt nẻ hết. Còn chị Bé Hai, gieo sạ 3.5 ha bị thất hết. Thấy tiếc vốn bị khô dần, chị kêu chủ vịt thả chạy đồng để vớt vát lại nhưng chủ vịt còn chê. Còn ở các lâm trường rừng U Minh, Sông Trẹm...nước khô gần tới đáy. Thấy tình hình nguy kịch khó có nước bơm khi xảy ra cháy rừng, ngành thủy lợi của tỉnh cho đưa nước mặn vào các trục kênh chính để có nước chữa cháy và vận chuyển phương tiện. Tuy nhiên, người dân đã dựa vào đó để tháo nước mặn vào ruộng để nuôi tôm. Thấy nguy, tỉnh phải ngưng chủ trương này và đắp tất cả đập lại, không bơm nước mặn vào nữa. Dưới cái nắng nóng gay gắt như hiện nay, các dòng kênh ấy vô tình trở thành cái lẩu mắm khổng lồ đang sắc lại mặn quéo. Tôm, cá, rắn, rùa chịu không nổi cái mặn và nóng đã chết đầy kênh.

Bạn,
Cũng theo TT, đứng trước tình hình nắng nóng gay gắt còn kéo dài nhiều tháng nữa, các địa phương đã phải khẩn cấp cho kiểm tra lại các cống bộng, hệ thống kênh rạch, nhất là các canh sườn, kênh nội đồng. Những vùng có nguy cơ cao thiếu nước sinh hoạt sẽ nhanh chóng khoan mới cây nước. Tuy nhiên, theo một số chuyên viên thì dù có chuẩn bị kỹ hệ thống kênh rạch, cây nước nhưng với cái nắng nóng kéo dài nhiều tháng thì người dân sẽ gặp rất nhiều khó khăn trong cuộc sống hàng ngày và trong canh tác đất đai.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vậy là nhập hộ khẩu Sài Gòn sẽ có tiêu chuẩn cụ thể hơn, và điều kiện dễ hơn. Báo Tuổi Trẻ kể: Thống nhất tiêu chuẩn về diện tích nhà ở bình quân tối thiểu để đăng ký hộ khẩu thường trú vào nhà do mượn, thuê, ở nhờ trên địa bàn TP.SG là 20m2/người.
Nói ngọng, nói ngọng, nói ngọng... là chuyện có thể sửa được. Vì đó là thói quen tập nhiễm ở địa phương, khi trẻ em lớn lên và học nói theo người lớn. Vấn đề là, phải sửa ngay từ thời rất nhỏ...
Những người có tài một chút thường ngó cao hơn chỗ họ đứng… và đôi khi ngó cao, lại dễ té.
Báo Gia Đình Mới kể chuyện Bắc Giang: Đại diện Phòng Giáo dục và Đào tạo huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang cho biết, nhóm trẻ Vân Vũ 2 đã ngừng hoạt động do chưa được cấp phép, giáo viên liên quan đến sự việc cũng tạm nghỉ việc.
Câu chuyện xảy ra ở Đà Nẵng... Chính quyền đòi một ngôi chùa phải di tản... Bản tin RFA ghi nhận về chuyện “Dẹp chùa An Cư: Mục đích chính để triệt hạ cơ sở của Giáo hội Việt Nam Thống Nhất”...
Thành phố Hội An quá tải... Đông vô số kể... Chật chội kể gì... Báo Dân Trí kể: TP Hội An hiện có 92 ngàn dân nhưng mỗi năm đón trên 4 triệu du khách trong và ngoài nước. Du khách ngày càng đông nhưng hạ tầng đô thị, cơ sở đón tiếp, dịch vụ cho du khách… chưa phát triển tương xứng nên đô thị cổ Hội An trở nên quá tải…
Vậy là Việt Nam sẽ gia nhập thêm một hiệp ước thương mại... Báo Dân Việt kể: Theo báo cáo thuyết minh của Chính phủ, 11 nước tham gia CPTPP có quy mô dân số 502,2 triệu người, chiếm 6,7% dân số thế giới, quy mô GDP chiếm 13,5% GDP toàn cầu, tổng kim ngạch thương mại 10.000 tỷ USD.
Vậy là Trịnh Xuân Thanh sẽ về Đức? Các quan tham nhũng sẽ có những cách hạ cánh ở hải ngoại? Nguyễn Phú Trọng trở thành trò hề quốc tế? Vậy là, tốn biết bao nhiêu là công sức, tiền bạc, tai tiếng... trong khi đó, khi Trịnh Xuân Thanh về Đức, sẽ viết tiểu thuyết bán cho các nhà xuất bản Đức và hốt bộn bạc...
Giáo viên dưới chuẩn phải đào tạo lại... nghĩa là tốn tiền, tốn thì giờ, tốn công sức... nhất là khi phải đào tạo lại tới 80.000 giáo viên.
Câu chuyện nữ sinh viên sư phạm khi bán dâm bốn lần mới bị đuổi cho thấy điều lạ: tại sao các đại học khác không có quy định như thế? Có phải nữ sinh viên ngành y, ngành dược, ngành du lịch... không cần quy định như thế? Hay phải chăng, các quan chức giáo dục muốn đùa giỡn?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.