Hôm nay,  

Đời Du Mục Nơi "chảo Lửa"

05/04/200200:00:00(Xem: 6377)
Bạn,
Trong chuyện Việt Nam trên số Thứ Tư tuần này, bạn đã nghe kể về lãnh địa của cừu ở tỉnh Ninh Thuận. Có lẽ bạn không ngờ rằng giữa cái nắng hạn như thiêu đốt mọi cỏ cây ở một tỉnh vốn khô hạn khắc nghiệt, được ví như sa mạc, chảo lửa của VN, lại có cả một vùng du mục ở huyện Ninh Hải, nơi có nghề chăn nuôi cừu quy mô nhất tại VN. Cừu đã có mặt tại tỉnh này từ đầu thế kỷ 20 nhưng mãi gần 100 năm sau, nghề chăn nuôi tại đây mới thực sự phát triển, giúp cho nhiều nông dân trở thành chủ trang trại. Thế nhưng, có một nghịch lý đang tồn tại giữa những vùng thảo nguyên hoang sơ dung dưỡng bầy cừu đến hàng chục ngàn con, đó là những người chăn cừu thuê ngày ngày phải vất vả chăn từng đàn cừu hàng trăm con, và chỉ được trả một khoản tiền công ít ỏi so với công sức họ bỏ ra. Vào những ngày nắng hạn, những người chăn cừu lại càng khốn khổ hơn như ghi nhận của một phóng viên báo Tuổi Trẻ qua đoạn ký sự như sau.

Nắng hạn đã khiến họ trở thành những người du mục rày đây mai đó. Anh Nguyễn Thanh Bình, một người chăn cừu ở xã Xuân Hải, huyện Ninh Hải nói: Chỗ nào có cỏ là ta cứ đi. Có những ngày lùa cừu đi ăn, vì đồng khô cỏ cháy, không gặp lá cây nên dê, cừu cứ chạy mãi...Nhiều lúc nhìn những con dê vì không tìm đâu ra lá cây, cỏ xanh (chứ đừng nói đến cỏ non) bèn đè cây xương rồng ra mà cắn, ăn thấy mà thương quá. Từ Quang Thành, một tay chăn cừu ở vùng Tân Mỹ, Ninh Sơn, bảo rằng người có thể đói chứ cừu không được phép vì người khó chết hơn cừu.

Mùa khan cỏ, người chăn cừu thuê càng khổ hơn. Thường họ chăn một đàn có đến hàng trăm con. Mà đã nhận chăn thuê, chẳng lẽ gặp lúc cỏ, cây không có lại bỏ" Từ Quang Luông, một thiếu niên chăn cừu thuê ở Quảng Xương, Ninh Sơn, nói rằng trời thiêu hết cỏ càng phải chăn kỹ hơn, bởi nếu chúng đổ bệnh chết, không ai trả công cho mình. Hàng ngày Luông đưa đàn cừu đi mãi theo bờ sông Chá để có cái cừu ăn. Luông kể một con cừu trúng gió chết giữa rừng, bằng mọi giá em phải cõng xác chúng về tới trại. Không có xác cừu xem như Luông đã đem xẻ thịt hay bán đi. Mất một con cừu, Luông phải đền 2.5 triệu đồng và đó cũng chính là tiền công chăn cừu của em trong suốt một năm trời. Mà cừu thì dễ lạc lắm: chỉ một tiếng chim rừng lạ kêu, một tiếng lạ hú chúng cũng đã bỏ chạy tán loạn; rồi đói khát quá chúng cũng sinh cảnh tan đàn. Chăn cừu ở vùng gần rẫy, gần vườn của người ta, nhỡ chúng ào vào phá thì lại phải đền méo mặt, mà chăn ở rừng sâu thì vất vả cả cừu lẫn người; ấy là chưa kể vì háu ăn chúng dễ dàng xơi phải lá độc chết như chơi.

Bạn,
Theo báo TT, có những gia đình cả nhà sống đời du mục. Phóng viên kể về gia đình anh Đậu Thanh Năm ở Tháp Chàm, chăn thuê một đàn cừu 103 con, phải kéo cả gia đình lên hạ trại ở rừng khộp Tân Mỹ. Hàng ngày chỉ trừ người vợ ở lều lo cơm nước, còn anh và bảy đứa con, trong đó có đứa mới vừa 7 tuổi, cùng một đàn cừu lang thang trong nắng cháy, dấu chân in khắp vùng sông Lớn, rừng Bà Dĩ. Nhìn hình ảnh cả một gia đình dắt dìu nhau du mục, và thân hình rã rời với những cái đầu cháy vàng vì nắng hạn của các đứa con của anh Thanh, thì mới hiểu được nghề du mục ở xứ nắng cháy này nghiệt ngã đến chừng nào. Có những cuộc đời du mục trầm buồn và khốn khổ như thế giữa một vùng nắng cháy tàn mạt ở phía Nam Trung phần kia mới có những dĩa thịt cừu non, những cái lẩu dê nóng giữa các thành phố VN.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo ghi nhận của báo quốc nội, sự xuất hiện và tồn tại của loại hình hớt tóc, gội đầu thanh nữ, cà phê giải khát trá hình nhiều năm qua ở vùng ven, ngoại thành Sài Gòn, đang là nỗi lo của nhiều người, nhiều gia đình. Trong một chuyến đi tìm hiểu thực tế tại một vài địa phương vùng ven, như: xã Trung Chánh (huyện Hóc Môn), phường Bình Hưng Hòa, Bình Trị Đông (quân Bình Tân) tại TPSG
Theo ghi nhận của báo quốc nội, những ngày hạ tuần tháng 10 này, dọc biên giới Tây Nam tại miền Tây Nam phần là cánh đồng nước mênh mông. Tình hình buôn lậu diễn ra sôi động với nhiều mặt hàng khác nhau. Đặc biệt, gần đây trâu, bò nhập lậu ào ạt vượt biên giới xuôi về các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, thành phố Sài Gòn, miền Đông Nam phần và cả miền Trung.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại nhiều trường mầm non, tiểu học, trung học trên địa bàn thành phố Sài Gòn, Quỹ phụ huynh học sinh đã "biến tướng", trở thành nỗi bất bình của đông đảo phụ huynh. Nhiều hội phụ huynh học sinh tự đặt ra các khoản thu rất vô lý, mức thu cao ngất ngưởng và ép buộc phụ huynh đóng.Việc quản lý quỹ thì nhập nhằng, luộm thuộm, chi xài thoải mái.
Theo báo quốc nội, trong hơn 10 năm qua, kể từ khi thành phố Sài Gòn tiến hành chương trình tái phối trí cư dân tại các huyện ngoại thành, hình thành các khu "đô thị mới", mỗi năm lại có thêm nhiều gia đình nông dân đã bị giải tỏa nhà, di dời về các khu tái định cư mà hệ thống "cơ sở hạ tầng" hầu như là con số không
Theo báo quốc nội, nạn số đề đang là thảm họa cho nhiều gia đình cư dân của thành phố Sài Gòn. Khắp các phường, khu phố ở các quận nội thành đều có các điểm đại lý số đề, những nơi này đã thu hút dân chơi số đề thuộc đủ các thành phần.
Theo báo Người Lao Động, trên địa bàn thành phố Sài Gòn, hầu hết các trường trung học chuyên nghiệp đều trong tình trạng chấp vá, thiếu thốn trong việc trang bị cho máy móc cho các giờ học thực hành nghề nghiệp của học sinh. Do kinh phí đầu tư cao, nhiều trường đã phải "có tiền đến đâu sắm đến đó", dẫn đến máy móc không "đồng bộ".
Nàng tiên cá, mỹ nhân ngư, nữ thần biển..." qua nghiên cứu của các nhà sinh học là loại hải ngư có tên khoa học Trichechus manatus, thường gọi là "dugong" (hoặc bò biển). Loại động vật quý hiếm có tên trong sách đỏ vốn chỉ xuất hiện ở Côn Đảo (Bà Rịa- Vũng Tàu), đảo Phú Quốc, được tổ chức quốc tế, và tỉnh Kiên Giang nỗ lực bảo vệ đang bị lạm sát vô tội vạ.
Tại miền Tây Nam phần, có chợ rắn Phụng Hiệp thuộc tỉnh Hậu Giang) là chợ động vật hoang dã lớn và công khai nhất Việt Nam. Ngoài rắn và các loại chim trời, tại chợ này còn gặp nhiều loại thú hoang dã khác cũng được dân buôn trưng bán như tắc kè, kỳ đà, cua đinh, ba ba các loại... hoang dã như dơi quạ, dơi ngựa...
Theo báo Thanh Niên, tại Sài Gòn, nhiều trường đại học, cao đẳng dân lập (tư thục) phải thuê mướn trụ sở để dạy. Ngoài ra, một số trường đại học-cao đẳng cũng có chuyện "thuê" trường. Sẽ không có gì đáng nói nếu những cơ sở hay chi nhánh thuê đó hội đủ các điều kiện tối thiểu về phòng ốc, giảng đường, vệ sinh, môi trường, giúp sinh viên an tâm thoải mái học tập.
Theo báo SGGP, trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa, bên triền sông Mã, tại huyện miền núi Cẩm Thủy, Thanh Hóa, có hai " làng nổi" Tân Phong, Tân Thành. Trước kia, cả hai làng đều dựa vào con nước để giăng câu, thả lưới đánh bắt con tôm, con cá. Nhưng dần dà cá, tôm cũng vợi đi, nghề chài lưới của dân 2 làng nổi này trở nên truân chuyên, cơ cực.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.