Hôm nay,  

Nạn Cờ Bạc Ở 1 Làng

29/07/200300:00:00(Xem: 5494)
Bạn,
Cách Hà Nội chừng 20 cây số, thôn L.H, xã Y.T là một trong những nơi được coi là điểm nóng về nạn cờ bạc. Từ thanh niên đến trung niên, người già, tất thảy đều coi chuyện cờ bạc ở đây là "chuyện thường ngày ở huyện". Báo Giáo Dục Thời Đại viết như sau.
Cả làng có hơn 300 hộ dân thì có khoảng 5-7 hộ chuyên ghi đề. Các chủ đề này đương nhiên cũng là người có thâm niên và có "máu" chơi cờ bạc. Chiều chiều, tại các địa điểm này người ra người vào khá nhộn nhịp. Có những bà cụ già còng lưng cũng chống gậy đến để chơi đề. ở lứa tuổi này, các cụ chỉ chơi dạng "cò con", tức là 1 ăn 8. Nếu chơi 100 đồng thì sẽ được 8 ngàn đồng. Cụ D đã nuôi "con" 8 từ 100 đồng, giờ đã lên tới 100 ngàn đồng rồi mà "nó" vẫn chưa về. Phương thức "nuôi" của các cụ là hôm nay "đánh" 100, nếu hôm đó không trúng, ngày mai tăng lên 100, 300... Dù không mấy khi trúng nhưng các cụ vẫn chơi, vẫn hi vọng một ngày nào đó, may mắn sẽ mỉm cười với mình. Cụ P, còng lưng với gánh hàng quà, mỗi ngày kiếm dămba nghìn đồng nhưng dù thế nào cũng phải dành ra ít nhất 1 ngàn đồng để chơi đề. "Nếu trúng 100 đồng thì cũng được 8 ngàn đồng, chả hơn đứt cả ngày bán hàng quà cho trẻ con à"", cụ P nói. "Thế cụ không sợ thua à"" phóng viên hỏi. "Thua thì cũng có đáng là bao, chơi vài trăm ngàn mà có thua thì mới lo chứ". Cụ nói vậy nhưng tôi biết, cụ đã ngậm ngùi khi phải đi tong 600 ngàn đồng để nuôi "con" 27 tận.. 3 tháng mà nó chưa ra.

Tầng lớp trung niên, thanh niên ở làng thì lại chơi lô hoặc "phỏm". Những nhà chứa cờ bạc thì thâu đêm suốt sáng. Có nhà gồm hai vợ chồng và con cái chỉ sống chỉ nhờ vào những đồng tiền từ việc chứa cờ bạc. Gian nhà rộng chừng mấy chục mét vuông cũng chứa đủ dămchiếu bạc. Và nếu đánh thâu đêm thì chủ nhà cũng kiếm được tiền trăm. Ngày nào cũng vậy, chủ chứa bạc được "ngồi mát ăn bát vàng", hơn đứt những người nông dân một nắng hai sương với luống đất, ruộng đồng. Thanh niên chưa vợ, có vợ đều chơi. D chơi lô có khi mất cả vài triệu/lần. Trúng thì lãi to nhưng thua thì cũng cay cú lắm.
"Đánh đề ra đê mà ở" ý muốn nói rằng đồ đạc, đất đai, nhà cửa, tất cả rồi sẽ đội nón ra đi khi ai đó quá máu mê cờ bạc. Anh H. đã từng bán đi từng cân thóc, con gà... để có tiền chơi bạc. Chị L. đã từng bị chồng đánh chỉ vì mải mê với phỏm, với đề. Vợ chồng, con cái nhà ông K lục đục như "cơm bữa" cũng bởi ông bố và cậu con trai quá ham mê "lô" và "phỏm". Bố không bảo được con bởi vì con bảo "bố chơi được tại sao con lại không""
Bạn,
Cũng theo báo quốc nội, nạn cờ bạc ở đây trở nên bức bách đến nỗi cơ quan chức năng địa phương đã ra tay nhiều lần xong lần nào cũng không triệt để bởi vì "tình làng nghĩa xóm, tình anh em, họ hàng" nên không nỡ... làm mạnh. Và thế là chuyện đâu vẫn hoàn đó. Nạn cờ bạc ở đây vẫn diễn ra hàng ngày như một sinh hoạt, trò giải trí không thể thiếu.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo Thanh Niên, trong hệ thống vận tải trên địa bàn thành phố Sài Gòn, tình trạng taxi "dù" hoành hành, lừa đảo khách hàng diễn ra hàng ngày. Khách đi trên chiếc taxi cà tàng nhưng phải trả giá cước của một taxi hạng sang. Thậm chí, chỉ cần lơ là thả tầm mắt ra ngoài là đồng hồ đo lộ trình vọt lên như tên bắn. Cứ thế
Theo báo Người Lao Động, tại Sài Gòn, nhiều phòng tranh trên các phố thu hút nhiều khách du lịch nước ngoài như Phạm Ngũ Lão, Bùi Viện, Đề Thám... đang là điểm đỗ của nhiều họa sĩ trẻ, sinh viên mỹ thuật mới ra trường. Hàng trăm bức tranh nghệ thuật to nhỏ đầy màu sắc được trưng bày trong những gian phòng khá chật chội,
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại VN, trước kia việc làm lậu sách nếu còn những ranh giới nhất định nhằm "qua mắt" các nhà chức trách, đồng thời tạo lãnh thổ riêng biệt đối với những người làm lậu, thì hiện nay việc làm lậu này không cần tránh né, cứ lợi là làm, bất kể cuốn sách đó của ai, do nhà xuất bản nào ấn hành. Báo Công An
Theo báo Sài Gòn Tiếp Thị, trên địa bàn tỉnh Hà Tây ởi miền Bắc VN, có huyện Mỹ Đức, nơi đang bị mang tiếng về "loạn thi cử", là vùng chiêm trũng bán sơn địa. Trái với những vẽ vời tốt đẹp trên trang web huyện Mỹ Đức, dân quê ở xã Túy Lai của huyện này cho biết mỗi gia đình có 720m 2 ruộng, được mùa kiếm mỗi năm
Theo báo Sài Gòn Tiếp Thị, nhiều nhà khoa học quốc tế lấy làm ngạc nhiên về việc thuần dưỡng được cây rừng của Thành phố Sài Gòn. Về tiến trình trồng cây, không có tài liệu nào để lại nói về người đã có ý tưởng đưa cây rừng vào trồng trong phố. Những "di tích" còn lại chỉ chứng tỏ là người Pháp đã trồng thử nghiệm nhiều loại cây
Chuyện kể với bạn trong lá thư này xảy ra ở Bến Gáu thuộc thôn Suối Máu, xã Tân Hà, huyện Hàm Tân, tỉnh Bình Thuận. Đây chỉ là một bến sông nhỏ vắt ngang hai bên đồi với bạt ngàn rẫy bắp, rẫy mì nhưng nơi đây nhiều cái chết đã xảy ra bất ngờ trước sự chứng kiến của nhiều người dân hai bên bờ. Liên tục nhiều năm liền
Theo ghi nhận của báo quốc nội, trên địa bàn nội thành Sài Gòn có hàng nghìn quán xá với vô vàn màu sắc khác nhau. Đặc biệt, quán cóc với vài chiếc ghế thâm thấp trên vỉa hè hay đầu con hẻm là hình ảnh làm vấn vương những người từng sống ở Sài Gòn. Quán cóc bán đủ loại thức ăn, thức uống: nghêu sò, hột vịt, cháo, mì, bánh canh
Theo ghi nhận của báo SGGP, nông dân tại nhiều địa phương ở miền Tây đang ngập nợ vì nuôi tôm. Hàng loạt hồ tôm, không ít thửa đất trồng lúa nằm trơ chờ hoang hóa, trong khi đó, tiền nợ ngân hàng không có khả năng thanh toán. Báo SGGP ghi nhận thực trạng này tại một huyện ở tỉnh Bạc Liêu qua đoạn ký sự như sau. Một ngày của tháng 7-2006 một không khí ảm đạm
Theo báo quốc nội, trên địa bàn  của tỉnh Quảng Nam,  có  một ngọn núi được xem là kỳ bí, đang lưu giữ những huyền thoại trong tâm trí người dân vùng tây huyện Quế Sơn và thượng nguồn sông Thu Bồn của tỉnh này. Ngọn núi này có địa danh là Núi Chúa với những dấu tích văn hóa độc đáo của người Chăm ngày xưa. Báo Quảng Nam ghi lại những
Theo báo quốc nội, tại miền Đông Nam phần, có một xã ở tỉnh Đồng Nai được nhiều người biết đến với tên gọi "xã sinh đôi" vì địa phương này có rất nhiều gia đình sinh đôi. Ngoài tỉnh này, trên địa bàn thành phố Sài Gòn cũng có một nơi tương tự. Đó là khu vực chợ Xóm Cháy thuộc khu phố 7, P hường 3, quận Gò Vấp, người dân


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.