Hôm nay,  

Thợ Da Giày Lao Đao

07/07/200600:00:00(Xem: 2477)

Bạn,

Theo báo Đầu Tư dẫn tin từ Hiệp hội Da giày Việt Nam (LEFASO), từ tháng 7/2005, khi Ủy ban châu Âu (EC) bắt đầu kiện phía Việt Nam bán phá giá sản phẩm giày mũ da và áp mức thuế sơ bộ khởi điểm 4.2% đối với giày mũ da của Việt Nam xuất cảng sang Liên hiệp châu Âu, lượng đơn hàng giảm mạnh. Đó là chưa kể đến nay, việc nhiều đơn hàng cho năm 2006 vẫn chưa được khách hàng xác nhận đã khiến nhiều doanh nghiệp phải thu hẹp sản xuất, cho công nhân nghỉ chờ việc, và đời sống của những thợ da giày vô cùng lao đao. 

Báo Đầu Tư phân tích rằng tác động của vụ kiện dường như lớn hơn khi lao động trong ngành da giày chủ yếu là người đến từ các vùng nông thôn, đa số là lao động nữ với trình độ học vấn thấp, dễ bị thiệt thòi và tổn thương khi xảy ra biến cố về công ăn việc làm... Mặc dù thu nhập của lao động da giày còn thấp, nhưng vẫn đóng vai trò quan trọng, giúp họ giảm bớt gánh nặng về gia đình và đây thực sự là con đường thoát nghèo đối với nhiều vùng nông thôn. Chính vì thế, vụ kiện đã và đang khiến hàng trăm ngàn lao động nữ ngành da giày cùng gia đình họ đứng trước nguy cơ giảm thu nhập, luẩn quẩn trong vòng nghèo đói, tạo nên gánh nặng cho toàn xã hội và làm tăng tỷ lệ đói nghèo ở Việt Nam.

Về đời sống công nhân da giày, báo Đầu Tư nêu ra trường hợp của 1 nữ công nhân tên Thúy có tình cảnh bi đát như sau: "Hơn 20 tuổi, rời vùng quê nghèo Thanh Thuỷ (Phú Thọ), Thuý trở thành công nhân ngành da giày, làm việc và gắn bó với Nhà máy H.N ở ngoại thành Hà Nội. Với bản tính cần cù, chịu khó, lại được trời phú cho đôi bàn tay khéo léo, cô nhanh chóng làm quen công việc. Cùng với năng suất ngày càng tăng, tiền lương của cô cũng ngày một khá hơn. Với khoản thu nhập 700 ngàn - 900 ngàn đồng/tháng, sau khi trừ chi phí thuê nhà trọ, ăn uống, sinh hoạt, hàng tháng, cô cũng dành dụm được vài ba trăm nghìn đồng đều đặn gửi về phụ cha mẹ già nuôi các em ăn học. Cuộc sống của cô dù còn khó khăn nhưng lại là niềm mơ ước của bao bạn bè cùng trang lứa khi họ vẫn phải quần quật với sào ruộng khoán ở quê nhà. Thế nhưng, cô thôn nữ hiền lành, chân chất không thể ngờ rằng, vụ kiện của "cái ông EC" nào đó ở tận đâu đâu lại khiến cô và hàng trăm công nhân của Nhà máy H.N bỗng chốc lâm vào cảnh khó khăn, lo ăn từng bữa, cuộc sống trở nên mờ mịt, bấp bênh."

Bạn,

Cũng theo báo Đầu Tư, xưởng may giày nói trên hiện nay chỉ còn non nửa số công nhân đang lặng lẽ với công việc. Một nữ quản đốc phân xưởng may của nhà máy cho biết, từ khi Ủy ban châu Âu (EC) áp mức thuế chống bán phá giá với sản phẩm giày mũ da của Việt Nam, lượng đơn hàng của nhà máy còn chưa đầy 50%; tới nay, mỗi tháng, nhà máy chỉ làm khoảng gần 30 ngàn đôi giày (so với hơn 70 ngànđôi/tháng trước kia), thu nhập của công nhân giảm đáng kể. Nhìn dãy máy khâu mênh mang, trống trải phía sau những công nhân đang làm việc, phóng viên cảm nhận rằng dường như trong từng mũi khâu của những nữ công nhân trẻ đang nặng trĩu âu lo...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đó là một cú lừa vĩ đại, theo lời nhiều chuyên gia. Câu hỏi là, có sự tiếp tay nào từ nội bộ Đảng CSVN để chính phủ Hà Nội bị cú lừa Bôxít?
Có phải đó là thần y... Hay chỉ là phương pháp ấn huyệt cổ truyền đang áp dụng hiệu nghiệm với một sô loại bệnh? Nghe có vẻ như truyện võ hiệp, khi nhiêu bệnh chữa trị bằng khí công.
Đại Học CCC là Đại Học Của Các Cụ... Dân mình có câu thường nói, khi bàn vê chủ nghĩa lý lịch bằng 5 chữ C: "Con cháu các cụ cả, các cụ cứ chiếu cố..."... Cụ là cụ Ba Đình.
Chuyện ai cũng biết, nhưng chưa rõ tới mức nào. Nhà cũ thì phải thay, phải xây lại. Và các khu chung cư cũ đã quá mức xiêu vẹo nhiều nơi.
Như thế, có phải chương trình du học là hoang phí? Hay vì quy chế đón nhận nhân tài có gì rất không ổn? Hay vì nước người trải thảm đỏ ưu đãi hơn Việt Nam?
Khẳng định quan điểm của Bộ Tài chính là phải thực hiện nghiêm kỷ luật ngân sách, ông Võ Thành Hưng, Vụ trưởng Vụ Ngân sách Nhà nước cho biết,
Thầy là những người dạy chúng ta biết xử thế, tiếp cận với đời, và dìu bước chúng ta đi vững vàng hơn, khi đối mặt với cuộc đời đầy bất trắc.
Có phải để lấy tiền ngân sách nhiều hơn? Hay để trường nổi tiếng hơn? Hay để phát minh ra công thức mới: cựu lãnh đạo + ban giám hiệu = Giải Nobel Khoa học (hãy thử nằm mơ...).
Hiện nay, các nạn nhân đang điều trị tại Bệnh viện Quân y 211.Các nạn nhân đang điều trị tại Bệnh viện Quân y 211.
Như trường hợp, đại biêu cấp thành.... Trang VTC News kể chuyện hôm Thư Tư 9-12-2015 qua bản tin “Đại biểu bỏ họp, hội trường HĐND TP.HCM vắng tanh”...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.