Hôm nay,  

‘nghề’ Làm Đồ Án Thuê

27/06/200600:00:00(Xem: 4009)

Bạn,

Theo ghi nhận của báo quốc nội, hiện nay, trong giới sinh viên nghèo ở các trường đại học ở TPSG, Hà Nội, bên cạnh những công việc mưu sinh ngoài giờ học  như phát tờ rơi, gia sư, tiếp thị... có nhiều sinh viên còn đầu tư thời gian và công sức cho một công việc mới, đó là "nghề" làm đồ án thuê.  Đây không phải là một "nghề" quá mới nhưng chỉ trong hai năm trở lại đây, sinh viên mới chú ý đến nó. Đến nay, thì "nghề" này đã trở thành một cơn "sốt" trong giới sinh viên; đặc biệt, sinh viên chuyên ngành kỹ thuật như xây dựng, kiến trúc, giao thông... Báo Tiền Phong ghi nhận về dịch vụ này qua đoạn ký sự như sau

Công việc làm đồ án thuê có sức hút với sinh viên trước hết với khoản tiền thù lao, trung bình khoảng 450 nghìn đồng cho một đồ án. Giá cả sẽ được tính toán và thương lượng căn cứ mức độ phức tạp của đề tài và chất lượng đồ án. Khách hàng của họ chính yếu là sinh viên năm thứ 3 trở lên các ngành kỹ thuật, tự nhiên, hệ "tại chức". Đa số  đều là cán bộ vừa đi học, vừa đi làm. Đồ án được giao thì họ vẫn phải hoàn thành để kịp tiến độ để  bảo đảm điều kiện tốt nghiệp. Nhưng vấn đề là họ không đủ thời gian, công sức và có khi là do những lỗ hổng kiến thức...bù lại, họ có tiền. Và tiền là thứ sinh viên cần. Không ngoại trừ khách hàng là một số sinh viên "quý tộc" sau một thời gian sao nhãng việc học thì kiến thức vẫn như mới. Thế là, cung và cầu gặp nhau. Cầu càng ngày càng mở rộng và cung cũng vì thế tăng lên.

Làm đồ án thuê trở thành một "nghề" thời thượng. Một số sinh viên thậm chí còn coi đây là dịp để họ rèn luyện kỹ năng và củng cố kiến thức chuyên ngành của mình. P. (sinh viên năm thứ 3 khoa Xây dựng Trường Đại học Kỹ thuật) đã làm được 4 đồ án được đánh giá là có chất lượng. Giờ đây, đơn đặt hàng của P. ngày càng nhiều. Con đường đến với "nghề" của P. rất tình cờ. P. quen một anh học khóa trên cùng trường. Vào một đợt do bận bịu với quá nhiều đồ án, anh đã nhờ P. giúp, kèm theo đó là tiền công. Thấy công việc này cũng không quá phức tạp, thế là P. thử sức. Bây giờ, P. đã trở thành dân làm đồ án thuê chuyên nghiệp. Sản phẩm của P. đều trót lọt, dễ dàng với điểm số khá sáng sủa. Cuộc sống của P. được cải thiện rõ rệt. Việc liên hệ làm đồ án chủ yếu thông qua các mối quan hệ nhất định. Bỏ ra một ít tiền, gửi gắm đề tài vào những nơi đáng tin cậy, thế là các sinh viên có nhu cầu có thể thanh thản yên tâm đợi đến ngày hái quả. Như vậy, cả sinh viên và khách hàng hợp tác theo nguyên tắc đôi bên cùng có lợi qua những vụ làm ăn kiểu thế này.

Bạn,

Cũng theo báo Tiền Phong, nững đồ án ngốn rất nhiều mồ hôi, công sức và cả thời gian của sinh viên. Để hoàn thành một đồ án, sinh viên phải bỏ ra ít nhất là 3 ngày cho đến 2 tuần làm việc nghiêm túc. Nếu sai sót thì tất cả lại thành công "dã tràng". Sau những đêm thức trắng với những bản vẽ, những phép toán, nhiều sinh viên gần như kiệt sức vì thiếu ngủ và căng thẳng. Và trong khoảng thời gian bận rộn ấy, sinh viên lơ là việc học ở giảng đường, thư viện. Họ luôn luôn trong tình trạng căng thẳng vì chạy "sô".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Núi Cấm vẫn không ngưng các huyền thoại: từ nơi tu hành của các bậc kỳ nhân, cho tới nơi ẩn tích của các đaị võ sư danh trấn giang hồ, tới chuyện cọp ra nằm nghe tụng kinh.... và bây giờ là chuyện đại gia lên núi Cấm mua đất 'long mạch' để con cháu đời đời giàu sang phú quý.
Chuyện vừa mới xảy ra tại VN, làm biết bao nhiêu Phật Tử nản lòng: một nhà sư lên sân khấu hôn môi với ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Chưa hết, đây là buổi văn nghệ gây quỹ, nghĩa là sư đã phạm giới vui chơi văn nghệ. Chưa hết, sư lại lấy tiền ra mua một chai rượu -- Nghĩa là xài tiền chúng sinh cúng dường, và mua một món bị giới luật cấm.
Với lòng tin, chúng ta có thể nhìn ra đủ thứ hình Phật, Chúa, Tiên, Thánh... trên các chòm mây. Tất nhiên, nói thế chỉ đơn giản có ý rằng chính nhân loaị đã nhận ra đủ thứ hiện tượng tùy tâm hóa hiện. Có thể là có thật, cũng có thể là ảo tưởng. Nhưng ít nhất, niềm tin vào cảnh giới siêu hình sẽ gìn giữ chúng ta trong cương vực đaọ đức. Không dám làm ác nữa. Hoặc giả, sẽ giảm bớt làm ác.
Mỗi dân tộc đều có một nền văn hóa riêng biệt, trong đó âm nhạc là một mảng gìn giữ di sản trao truyền nhiều đời. Dĩ nhiên, qua thời gian rồi sẽ có những mảng biến mất, nhưng không vì thế mà chúng ta phải hấp tấp chạy theo nhạc Tây,
Có cầu, tất có cung. Đó là quy luật thị trường. Tự nhiên như thế. Có những chuyện muôn đời đã thấy như thế. Cứ nhìn vào thị trường cũng thấy, các cửa khẩu biên giới đang là nơi tuôn vào gà lậu, gạo lậu, điện thoại lậu, vàng lậu, vân vân... nghĩa là đủ thứ thượng vàng hạ cám.
Người nông dân trước giờ được ca ngợi là chỗ dựa của đảng và nhà nước CSVN, nhưng bây giờ thì hết rồi. Bất kể rằng, nông dân thời nào cũng muốn bình yên, vì muốn lo chuyện cơm no, áo ấm là đủ.
Ngày xưa, đọc truyện Tàu, cứ nghe chuyện dân giang hồ ưa đặt trạm để thu tiền mãi lộ, tớ chẳng hiểu bao nhiêu. Bây giờ ngẫm chuyện nước mình thì mới ngộ ra lắm chuyện.
Một thời chúng ta nghe chuyện rằng xã hội chủ nghĩa là nơi ai cũng có cơ hội bình đẳng, nơi ai cũng “làm theo lao động, hưởng theo nhu cầu,” nhưng rồi những hình ảnh mơ tưởng này đã tan vỡ từ mấy thập niên nay, kể từ khi Miền Bắc khám phá ra một Miền Nam của thịnh vượng, của tự do, của dân chủ, và của tử tế nhiều lần hơn.
Có vẻ như Việt Nam đang lạm phát văn bằng. Kể cả văn bằng Tiến sĩ. Chuyện mới lạ, nước vẫn nghèo, mà văn bằng Tiến sĩ đầy phố, chẳng thấy phát minh gì, chỉ thấy “thật, giả” không còn phân biệt nổi.
Đất nước vẫn còn lúng túng, cứ như dường chưa biết phải đổi mới giáo dục ra sao để có thể chạy kịp với các nước láng giềng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.