Hôm nay,  

‘nghề’ Làm Đồ Án Thuê

27/06/200600:00:00(Xem: 3627)

Bạn,

Theo ghi nhận của báo quốc nội, hiện nay, trong giới sinh viên nghèo ở các trường đại học ở TPSG, Hà Nội, bên cạnh những công việc mưu sinh ngoài giờ học  như phát tờ rơi, gia sư, tiếp thị... có nhiều sinh viên còn đầu tư thời gian và công sức cho một công việc mới, đó là "nghề" làm đồ án thuê.  Đây không phải là một "nghề" quá mới nhưng chỉ trong hai năm trở lại đây, sinh viên mới chú ý đến nó. Đến nay, thì "nghề" này đã trở thành một cơn "sốt" trong giới sinh viên; đặc biệt, sinh viên chuyên ngành kỹ thuật như xây dựng, kiến trúc, giao thông... Báo Tiền Phong ghi nhận về dịch vụ này qua đoạn ký sự như sau

Công việc làm đồ án thuê có sức hút với sinh viên trước hết với khoản tiền thù lao, trung bình khoảng 450 nghìn đồng cho một đồ án. Giá cả sẽ được tính toán và thương lượng căn cứ mức độ phức tạp của đề tài và chất lượng đồ án. Khách hàng của họ chính yếu là sinh viên năm thứ 3 trở lên các ngành kỹ thuật, tự nhiên, hệ "tại chức". Đa số  đều là cán bộ vừa đi học, vừa đi làm. Đồ án được giao thì họ vẫn phải hoàn thành để kịp tiến độ để  bảo đảm điều kiện tốt nghiệp. Nhưng vấn đề là họ không đủ thời gian, công sức và có khi là do những lỗ hổng kiến thức...bù lại, họ có tiền. Và tiền là thứ sinh viên cần. Không ngoại trừ khách hàng là một số sinh viên "quý tộc" sau một thời gian sao nhãng việc học thì kiến thức vẫn như mới. Thế là, cung và cầu gặp nhau. Cầu càng ngày càng mở rộng và cung cũng vì thế tăng lên.

Làm đồ án thuê trở thành một "nghề" thời thượng. Một số sinh viên thậm chí còn coi đây là dịp để họ rèn luyện kỹ năng và củng cố kiến thức chuyên ngành của mình. P. (sinh viên năm thứ 3 khoa Xây dựng Trường Đại học Kỹ thuật) đã làm được 4 đồ án được đánh giá là có chất lượng. Giờ đây, đơn đặt hàng của P. ngày càng nhiều. Con đường đến với "nghề" của P. rất tình cờ. P. quen một anh học khóa trên cùng trường. Vào một đợt do bận bịu với quá nhiều đồ án, anh đã nhờ P. giúp, kèm theo đó là tiền công. Thấy công việc này cũng không quá phức tạp, thế là P. thử sức. Bây giờ, P. đã trở thành dân làm đồ án thuê chuyên nghiệp. Sản phẩm của P. đều trót lọt, dễ dàng với điểm số khá sáng sủa. Cuộc sống của P. được cải thiện rõ rệt. Việc liên hệ làm đồ án chủ yếu thông qua các mối quan hệ nhất định. Bỏ ra một ít tiền, gửi gắm đề tài vào những nơi đáng tin cậy, thế là các sinh viên có nhu cầu có thể thanh thản yên tâm đợi đến ngày hái quả. Như vậy, cả sinh viên và khách hàng hợp tác theo nguyên tắc đôi bên cùng có lợi qua những vụ làm ăn kiểu thế này.

Bạn,

Cũng theo báo Tiền Phong, nững đồ án ngốn rất nhiều mồ hôi, công sức và cả thời gian của sinh viên. Để hoàn thành một đồ án, sinh viên phải bỏ ra ít nhất là 3 ngày cho đến 2 tuần làm việc nghiêm túc. Nếu sai sót thì tất cả lại thành công "dã tràng". Sau những đêm thức trắng với những bản vẽ, những phép toán, nhiều sinh viên gần như kiệt sức vì thiếu ngủ và căng thẳng. Và trong khoảng thời gian bận rộn ấy, sinh viên lơ là việc học ở giảng đường, thư viện. Họ luôn luôn trong tình trạng căng thẳng vì chạy "sô".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.