Hôm nay,  

Bánh Pía Miền Tây

19/10/200600:00:00(Xem: 7142)

Bánh Pía Miền Tây

Bạn,

Theo báo quốc nội, trong các món bánh đặc sản ở miền Nam, có bánh pía có ở nhiều tỉnh thuộc miền Tây Nam phần, nhưng nổi tiếng nhất là bánh pía Sóc Trăng, nổi tiếng vì có từ lâu đời và hương vị đặc biệt của nó đã trở thành thứ đặc sản đậm đà mang dấu ấn của vùng đất này. "Pía" tiếng Hoa cũng có nghĩa là bánh. Bánh pía là một loại bánh do một số người Minh Hương từ Trung Hoa di cư sang Việt Nam từ thế kỷ 16 mang theo để ăn. Trước đây việc sản xuất bánh pía hoàn toàn mang tính thủ công và phục vụ cho nhu cầu của từng gia đình. Đến đầu thế kỷ 19, bánh pía mới trở thành đặc sản để bán ra thị trường. Báo Hà Nội Mới  viết về bánh pía Sóc Trăng qua đoạn ký sự như sau. 

Đầu thế kỷ 19, người đầu tiên làm bánh pía để kinh doanh và truyền nghề cho con cháu sau này chính là ông Đặng Thuận sinh sống ở làng Vũng Thơm (nay là xã Phú Tâm, huyện Mỹ Tú, tỉnh Sóc Trăng). Cả tỉnh Sóc Trăng hiện nay có tới 37 lò bánh pía nhưng chủ yếu tập trung ở xã Phú Tâm, huyện Mỹ Tú, nơi có tên gọi là Vũng Thơm. Theo người xưa kể lại, vùng đất Vũng Thơm ngày nay trước thế kỷ 16 vốn là vùng sông nước, tàu bè buôn bán ra vào tấp nập. Người Minh Hương, người Việt bản xứ và cả những người Khơmer từ Cam-pu-chia sang cùng sinh sống tại đó và trồng một loại cây có mùi thơm rất đặc biệt là cây lá dứa.

Bánh pía ngày trước cũng khá đơn giản, vỏ ngoài làm bằng bột mì, nhân làm bằng đậu xanh và mỡ heo chứ không có lòng đỏ trứng muối và các thành phần khác như hiện nay.

Do thị hiếu của người tiêu dùng mà người chủ các lò bánh mới thêm đầy đủ các thành phần hương liệu: sầu riêng, khoai môn, lòng đỏ trứng muối...Để bánh có những lớp vỏ mỏng tang và xốp mịn như lớp lụa, bột được nhào với nước, đường và mỡ heo theo một tỷ lệ là bí quyết của từng chủ lò bánh. Vỏ bánh được làm từ 2 loại bột được pha chế khác nhau để tạo ra một lớp da dày và một lớp da xốp sau đó mới được nặn và chia thành từng phần gọi là "mắt mèo" cán qua rồi mới cho nhân vào nặn trước khi đưa vào lò nướng.Việc pha trộn làm nhân bánh mới là công đoạn cầu kỳ và làm nên hương vị riêng của từng thương hiệu. Nhân bánh pía có 2 loại: nhân đậu xanh và nhân khoai môn. Đậu xanh, khoai môn khi mua về được tróc vỏ, đem ngâm rồi hấp chín sau đó chà cho nhuyễn sau đó xào với đường, trộn với sầu riêng tươi trước khi đưa vào máy chia nhân. Bánh được đưa vào lò nướng sau khi được phết qua một lớp lòng đỏ trứng cho bóng láng, qua lò thứ nhất, những người thợ trở mặt bánh và phết thêm một chút lòng đỏ trứng cho đều vỏ bánh, bánh được nướng tiếp ở lò thứ 2 rồi ra lò.

Bạn,

Cũng theo báo HNM, nếu trước đây việc làm bánh pía hoàn toàn là phương pháp thủ công rất vất vả, giờ các công đoạn đã được giảm thiểu nhiều nhờ sự hỗ trợ của máy móc.. Người Sóc Trăng tự hào với đặc sản bánh pía, và người dân Vũng Thơm hy vọng bánh của họ sẽ đi xa nữa.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Núi Cấm vẫn không ngưng các huyền thoại: từ nơi tu hành của các bậc kỳ nhân, cho tới nơi ẩn tích của các đaị võ sư danh trấn giang hồ, tới chuyện cọp ra nằm nghe tụng kinh.... và bây giờ là chuyện đại gia lên núi Cấm mua đất 'long mạch' để con cháu đời đời giàu sang phú quý.
Chuyện vừa mới xảy ra tại VN, làm biết bao nhiêu Phật Tử nản lòng: một nhà sư lên sân khấu hôn môi với ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Chưa hết, đây là buổi văn nghệ gây quỹ, nghĩa là sư đã phạm giới vui chơi văn nghệ. Chưa hết, sư lại lấy tiền ra mua một chai rượu -- Nghĩa là xài tiền chúng sinh cúng dường, và mua một món bị giới luật cấm.
Với lòng tin, chúng ta có thể nhìn ra đủ thứ hình Phật, Chúa, Tiên, Thánh... trên các chòm mây. Tất nhiên, nói thế chỉ đơn giản có ý rằng chính nhân loaị đã nhận ra đủ thứ hiện tượng tùy tâm hóa hiện. Có thể là có thật, cũng có thể là ảo tưởng. Nhưng ít nhất, niềm tin vào cảnh giới siêu hình sẽ gìn giữ chúng ta trong cương vực đaọ đức. Không dám làm ác nữa. Hoặc giả, sẽ giảm bớt làm ác.
Mỗi dân tộc đều có một nền văn hóa riêng biệt, trong đó âm nhạc là một mảng gìn giữ di sản trao truyền nhiều đời. Dĩ nhiên, qua thời gian rồi sẽ có những mảng biến mất, nhưng không vì thế mà chúng ta phải hấp tấp chạy theo nhạc Tây,
Có cầu, tất có cung. Đó là quy luật thị trường. Tự nhiên như thế. Có những chuyện muôn đời đã thấy như thế. Cứ nhìn vào thị trường cũng thấy, các cửa khẩu biên giới đang là nơi tuôn vào gà lậu, gạo lậu, điện thoại lậu, vàng lậu, vân vân... nghĩa là đủ thứ thượng vàng hạ cám.
Người nông dân trước giờ được ca ngợi là chỗ dựa của đảng và nhà nước CSVN, nhưng bây giờ thì hết rồi. Bất kể rằng, nông dân thời nào cũng muốn bình yên, vì muốn lo chuyện cơm no, áo ấm là đủ.
Ngày xưa, đọc truyện Tàu, cứ nghe chuyện dân giang hồ ưa đặt trạm để thu tiền mãi lộ, tớ chẳng hiểu bao nhiêu. Bây giờ ngẫm chuyện nước mình thì mới ngộ ra lắm chuyện.
Một thời chúng ta nghe chuyện rằng xã hội chủ nghĩa là nơi ai cũng có cơ hội bình đẳng, nơi ai cũng “làm theo lao động, hưởng theo nhu cầu,” nhưng rồi những hình ảnh mơ tưởng này đã tan vỡ từ mấy thập niên nay, kể từ khi Miền Bắc khám phá ra một Miền Nam của thịnh vượng, của tự do, của dân chủ, và của tử tế nhiều lần hơn.
Có vẻ như Việt Nam đang lạm phát văn bằng. Kể cả văn bằng Tiến sĩ. Chuyện mới lạ, nước vẫn nghèo, mà văn bằng Tiến sĩ đầy phố, chẳng thấy phát minh gì, chỉ thấy “thật, giả” không còn phân biệt nổi.
Đất nước vẫn còn lúng túng, cứ như dường chưa biết phải đổi mới giáo dục ra sao để có thể chạy kịp với các nước láng giềng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.