Hôm nay,  

Chạy Đua Tốc Độ

02/07/199900:00:00(Xem: 11045)
Bạn,
Trong thời gian qua, cụm chữ “chạy đua tốc độ” đã được báo trong nước sử dụng để chỉ mức độ cạnh tranh giành thị trường, giành khách hàng giữa các công ty, xí nghiệp. Riêng trong lãnh vực giao thông vận tải, những cuộc chạy đua tốc độ đã diễn ra quyết liệt trên từng cây số của các tuyến đường từ phía Nam đến phía Bắc. Nguyên nhân dẫn đến hiện trạng này là do số lượng phương tiện giao thông ngày càng tăng, trong khi số lượng khách không nhích lên bao nhiêu. Để có đủ số khách tối thiểu cần cho một chuyến xe, các tài xế đã tăng tốc độ để giành khách ở dọc đường cũng như ở các trạm xe. Trong các cuộc cạnh tranh có tính cách sống còn, không khoan nhượng này, nhiều tai nạn giao thông đã xảy ra: xe lật, người chết. Tại các tỉnh miền Trung và phía Bắc, đã có những cuộc đua xe giành khách giữa các bác tài và hồi kết là nhiều vị đã “quy tiên” chỉ vì quá hăng say trên đường đua. Dù đã được báo động, dù bị các đội kiểm tra giao thông phạt tiền khá nặng, nhưng các cuộc chạy đua vẫn diễn ra hàng ngày trên từng đoạn đường, nhất là các đoạn đường liên tỉnh ở miền Trung. Tại Đà Nẵng và tỉnh Quảng Nam, mức độ cạnh tranh càng khốc liệt hơn từ khi phương tiện giao thông công cộng bằng xe buýt ra đời.
Cũng trong tình trạng giao thông xuống cấp như nhiều địa phương dọc theo Quốc lộ 1, tại khu vực nói trên, các tuyến đường đều hẹp lại chưa tu sửa, phương tiện giao thông nhiều lại không có sự phân luồng, định tuyến, nên tai nạn giao thông thường xuyên xảy ra, nhất là từ khi nạn đua xe tốc độ để tranh giành khách giữa các công ty xe buýt, điều này không chỉ gây nguy hiểm đến tính mạng cho hành khách trên xe, người đi đường mà sự an toàn giao thông cũng trở nên phức tạp hơn như nội dung thông tin sau đây trích từ báo trong nước.

Hiện ở Đà Nẵng và Quảng Nam có ba công ty xe buýt đang cùng hoạt động. Tháng 5.1995 xí nghiệp xe buýt thuộc Công ty xe khách và dịch vụ thương mại Đà Nẵng đi vào hoạt động với 35 xe. Đây là đơn vị đầu tiên phục vụ giao thông công cộng bằng xe buýt trong thành phố và các vùng phụ cận. Độc quyền được hai năm, sau khi tách tỉnh, hợp tác xã vận tải và kinh doanh tổng hợp thị xã Tam Kỳ (Quảng Nam) cũng đưa đội xe buýt vào hoạt động ở các tuyến Tam Kỳ - Đà Nẵng và đi các huyện trong tỉnh. Bấy giờ đã có sự cạnh tranh, nhưng vẫn là cạnh tranh bằng chất lượng, uy tín, giá thành phục vụ. Tháng 3.1999, Công ty liên doanh vận tải hành khách công cộng Đà Nẵng - ONAHA đi vào hoạt động với các chức năng: Vận tải hành khách công cộng, khách du lịch, tham quan và sửa chữa các phương tiện vận tải. Công ty này đã được Sở Giao thông Công chính TP.Đà Nẵng cho phép vận tải hành khách tại các tuyến: Đà Nẵng - Quảng Nam (4 xe/ngày), Đà Nẵng - Đông Hà (3 xe/ngày), phải đón và trả khách tại bến xe địa phương của hai đầu tuyến. Thế nhưng trên thực tế, từ khi đi vào hoạt động đến nay, Công ty này, đã không thực hiện đúng quy định, ngược lại công ty đã đưa ra 11 xe vận chuyển hành khách trên các tuyến nội tỉnh, liên tỉnh, tự ý lập bến bãi riêng, treo bảng quảng cáo không đúng tuyến đường lưu hành, chạy không đúng giờ, đua quá tốc độ nhằm giành khách gây mất trật tự trong vận tải.
Bạn.
Trong cuộc chạy đua tốc độ, công ty nói trên đã giành thế thượng phong nhờ có những xe mới nhập từ Nhật hiện đại, tiện nghi hơn, mặt khác giá vé khuyến mãi cũng rẻ, xe chạy nhanh hơn nên đã thu hút được nhiều hành khách. Và từ đó, muốn giữ được khách và tồn tại, các công ty xe khách khác cũng lao vào cuộc chạy đua này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.