Hôm nay,  

Khổ Cực Vì Mưu Sinh

04/11/200300:00:00(Xem: 5087)
Bạn,
Trong một lá thư trước, ban được nghe kể chuyện nhiều gia đình Sài Gòn khó tìm người giúp việc nhà, không tìm được sự đồng cảm giưã chủ và người làm công, thì ngược lại những người giúp việc nhà, cũng có lắm sự gian truân, khổ cực và nỗi niềm khó bày tỏ mà tất cả chỉ vì hai chữ "mưu sinh". Báo SGGT ghi lại một số trường hợp như sau.
Bà Phạm Thị Nở, 54 tuổi, quê ở tận Quảng Nam vẫn phải lặïn lội hơn 900 cây số vào TP.SG tìm việc làm. Lúc đầu bà gánh trái cây cóc ổi, xoài và một ít bánh trái đi bán dạo. Bữa được bữa không, số tiền lời ít ỏi chỉ đủ trang trải cho chi phí ăn ở đắt đỏ ở đất Sài thành này, nói gì đến việc kiếm tiền về nuôi cháu. Bà kể: "Tôi có đứa cháu 10 tuổi ở quê gửi hàng xóm ăn học. Mẹ nó bị người ta lừa gạt, đẻ nó ra quăng cho tôi rồi bỏ xứ đi mất dạng. Mấy năm nay khó sống quá, tôi phải gửi cháu lại nhờ nhà hàng xóm để cháu không bị lỡ dở chuyện học hành. Còn tôi vào đây kiếm sống gửi tiền về nuôi cháu". Buôn bán cực khổ mà vẫn không có dư. Những hôm trái gió trở trời đổ bệnh mà vẫn không dám mua thuốc uống đã khiến bà mới có 6 tháng vào Sài Gòn mà như già thêm mấy tuổi, người gầy sọm hẳn đi. May sao có người thấy thương, giới thiệu bà vào giúp việc cho một gia đình ở Gò Vấp. Nhà ít người, công việc cũng không nhiều nên bà đảm đương nổi, phần khác cũng nhờ bà "mát tay" trong việc nuôi trẻ nhỏ nên gia đình chủ rất quý. "Tôi làm ở đây đến nay đã gần 3 năm rồi. Bà chủ tốt bụng lắm, thường cho tôi tiền tiêu vặt thêm vì biết tôi đã gởi hết lương (400 ngàn đồng/tháng) về quê cho cháu. Tôi chẳng còn cầu mong gì hơn nên chẳng bao gì để ý đến những va chạm lặt vặt nếu có."

Chị Lê Thị Tuân, nhà ở Bình Thạnh, có 3 con đang độ tuổi ăn học mà chồng chạy xe ôm hàng ngày không đủ tiền trang trải chi phí trong nhà. Chị lại không có nghề ngỗng gì nên đành phải chọn nghề giúp việc nhà theo giờ để phụ giúp chồng. Chị hiện hàng ngày đi làm từ 7 giờ sáng đến 9 giờ tối mới về đến nhà, mệt phờ cả người mà vẫn phải xắn tay áo lên lo tiếp việc nhà của mình. Chị cho biết: "Hiện tôi giúp việc cho đến 5 nhà, mỗi nhà từ 2 - 3 giờ/ngày. Tháng cũng được khoảng 1 triệu đồng nên cũng đỡ. Chỉ tội cho đứa con gái nhỏ của tôi, năm ngoái vô lớp cứ bị bạn bè trêu chọc là đồ con ở, vì nhút nhát nên nó chỉ biết khóc mà không nói gì lại được. Giờ thì đỡ hơn rồi".
Bạn,
Báo SGTT phân tích rằng "dư luận xã hội bây giờ không còn khắt khe với hai tiếng "con ơ", nếu không nói là giờ do nhu cầu quá nhiều mà không tìm ra người nên các chủ nhà đã có thái độ trọng vọng người giúp việc của mình hơn trước. Vì lẽ đó hiện nay, giúp việc nhà theo giờ cũng đang là công việc làm thêm được các bạn sinh viên nhắm đến để kiếm thêm tiền ăn học." Báo SGTT cũng nêu ra trường hơp 1 nữ sinh viên tên Hương đang học Trường cao đẳng công nghiệp 4 cho biết: Em nghĩ làm nghề gì miễn là lương thiện thì cũng đều cao quý cả. Em hiện chỉ học buổi sáng nên muốn tìm một số nhà giúp việc theo giờ, làm trong buổi chiều từ 13g30 đến 8g tối để kiếm tiền trang trải học phí. Em là người ở Biên Hoà, biết tiếng Anh bằng B nên cũng có thể giúp việc cho người nước ngoài". Những trường hợp sinh viên đi làm giúp việc nhà như cô Hương hiện nay không hiếm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nữ sinh bây giờ không hiền như xưa... Báo Người Lao Động kể về tình hình 10 nữ sinh vây đánh tập thể 2 học sinh khác. Bản tin ghi rằng một số người dân cho biết nhóm 10 nữ sinh (trong đó có nhiều em mặc đồng phục) lao vào đánh hội đồng 1 nữ sinh cùng 1 nam sinh khác mặc sự can ngăn của các bạn đi cùng.
Tháng tư đen... Tháng tư đen... Hôm nay là trong tuần lễ đầu tháng 4/2019, ngồi nhớ lại 44 năm trước, nhiều trận đánh vẫn dữ dội, gay go...
Mấy hôm trước là sinh nhật cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Ông sinh ngày 5 tháng 4/1923. Còn ba tuần nữa là tới ngày 30 tháng 4/2019, tròn 44 năm Miền Nam thất thủ. Kết thúc một cuộc chiến để khởi đầu một thời kỳ sắt thép, tàn bạo, đàn áp tất cả các nhân quyền và dân quyền.
Bụi, bụi, bụi... khắp nơi. Bụi nhiều tới mức máy hút bụi cũng chịu thua, tới mức quán xá đóng cửa vì bụi tràn ngập vào hơi thở... Báo Thanh Niên kể chuyện một khu vực Sài Gòn nơi bụi nhiều nhất thành phố: Dẹp quán, cửa đóng 24/24 vẫn không thấu.
Vậy là tương lai sẽ giảm bớt bia rượu nhờ tăng thuế rượu và bia? Hy vọng. Báo Tuổi Trẻ kể: Ngày 3-4, thông tin từ UBND TP.SG cho biết UBND TP đang chỉ đạo các cơ quan liên quan gấp rút chuẩn bị
Tiền trong một ngân hàng Nha Trang bốc hơi... trong khi quan chức cựu Viện phó Viện Giám Sát TP Đà Nẵng thú nhận đã ôm hun một bé gái trong thang máy vì tưởng là không có máy quay phim nào trong đó.
Cái chết nhiều khi tới bất ngờ… như trường hợp nghệ sĩ hài Anh Vũ. Báo Người Lao Động kể: Diễn viên điện ảnh Trí Quang vừa thông tin cho PV báo NLĐ biết nghệ sĩ hài Anh Vũ đã đột ngột mất tại Mỹ tối 1-4 theo giờ địa phương tại quận Cam, tiểu bang California.
Thẩm phán Mã Lai phán quyết: Cô Đoàn Thị Hương sẽ ra tù vào tháng 5/2019. Vậy là mừng... Bản tin RFI kể: Ngày 01/04/2019, Đoàn Thị Hương, bị cáo duy nhất còn lại trong phiên tòa xét xử vụ sát hại người anh cùng cha khác mẹ của lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong Un tại sân bay Kuala Lumpur, thủ đô Malaysia, chỉ bị kết án 40 tháng tù về tội «cố ý gây thương tích» thay vì tội danh sát nhân như đề nghị ban đầu.
(LTS: Vậy là tròn 44 năm... Đó là ngày Quân Đoàn 1 rời Đà Nẵng... sau đây là tổng hợp lại từ tài liệu của nhà quân sử Vương Hồng Anh.)
(LTS: Vậy là tròn 44 năm... Đó là ngày Quân Đoàn 1 rời Đà Nẵng... sau đây là tổng hợp lại từ tài liệu của nhà quân sử Vương Hồng Anh.)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.