Hôm nay,  

Sợ Đuổi Hơn Sợ Phạt

02/09/200300:00:00(Xem: 5705)
Bạn,
Theo báo Sài Gòn Tiếp Thị, tình trạng mất vệ sinh của thức ăn đường phố Sài Gòn lần đầu định lượng rõ bằng cuộc khảo sát 400 người bán, 400 người mua và 50 cán bộ địa phương có quản lý thức ăn đường phốâ ở các quận 1, 4, 5, Bình Thạnh. Những người bán thức ăn trên đường phố cho biết họ rất sợ bị công an đuổi hơn là sợ bị phạt. Báo này ghi lại.
Chị Nguyễn Thị Đăng là một người có thâm niên 17 năm bán hàng rong, bán thức ăn trên đường phố được mời phát biểu. Chị vừa kể lại, cũng như vừa thú nhận thực trạng day dứt của an toàn vệ sinh thực phẩm đường phố: "Từ năm 89 - 94, tôi làm nghề bán hàng chẻ, là các loại trái cây cóc, ổi, xoài, khóm chẻ ra để bán. Đi kèm với các loại trái cây gọt vỏ sẵn, chẻ ra từng miếng hấp dẫn luôn là một thau nước màu vàng và một chén mắm ruốc." Chị Đăng thú nhận thau nước màu vàng có một ít đường hoá học. Chị nhấn mạnh: Biết là không an toàn nhưng vì miếng cơm manh áo nên phải bán. Có nhiều người sợ bụi, sợ ô nhiễm bịt mắt từ đầu tới chân nhưng vẫn ghé mua trái cây chẻ vì thấy hấp dẫn quá. Sau mấy lần bị phạt vì tội lấn chiếm lòng lề đường (chứ không phải bị phạt vì bán thực phẩm không an toàn-lời chị Đăng) nên hết vốn, chị nghỉ một thời gian rồi xoay sang bán hủ tiếu, bánh cuốn. An toàn vệ sinh loại này cũng không có gì khá hơn. Chị thú thực: "Vì là hàng bán lề đường nên bán một buổi trời, mấy chục cái tô, mấy chục cái đĩa chỉ có một thau nước rửa. Bán hủ tiếu một tô hai ba ngàn thì tiền đâu mà mua thịt trên thớt, thịt có kiểm dịch. Tôi phải chờ tới trưa để mua thịt ế, giá chỉ bằng phân nửa so với thịt tươi. Có hôm tôi mua trúng miếng thịt không biết họ ướp cái gì mà khi nấu, thịt nổi lều bều, miếng thịt rã ra.Đắn đo mãi, cuối cùng tôi quyết định đổ bỏ, bởi vì lỡ ăn vào có người chết thì to chuyện."

Theo kết quả điều tra, thực tế của kinh doanh thức ăn đường phố hiện nay, kiểu bán hàng phổ biến nhất là có chỗ bán cố định trên vỉa hè, chiếm 76.5%, xe đẩy lưu động và bưng bê chỉ chiếm lần lượt 16,3% và 7,3% . Khảo sát cho ra những kết quả hết sức đáng lo ngại. Có bức ảnh chụp trong đợt khảo sát ghi nhận lại cảnh ăn uống bên cạnh điểm tập kết rác. 10 quy định của ngành y tế đối với an toàn vệ sinh thực phẩm bán trên đường phố đường như không có chỗ để áp dụng. Ấy là đợt khảo sát lần này không đề cập các chỉ tiêu vi sinh, lý hoá và chất lượng của thức ăn đường phố.
Dù thực tế nhiều nguy cơ, thiếu an toàn, nhưng thức ăn đường phố vẫn được nhìn nhận như một nhu cầu thiết yếu cho đời sống đô thị hiện nay. Kết quả khảo sát cũng cho thấy tỷ lệ người có nhu cầu ăn thức ăn đường phố là rất cao. 99.5% số người được hỏi cho biết đã từng ăn thức ăn đường phố và khoảng một nửa trong số đó dùng thức ăn đường phố hàng ngày. 70 % ý kiến cho rằng họ chọn thức ăn đường phố là vì tiện lợi. Thời điểm sử dụng thức ăn đường phố nhiều nhất là vào buổi sáng với 82% .
Bạn,
Cũng theo SGTT, phần lớn các ý kiến trong cuộc hội thảo công bố kết quả khảo sát đều cho rằng trước hết cần phải tạo cho những người bán thức ăn đường phố một chỗ bán ổn định. Một tiểu thương cho biết: "Nếu có chỗ bán ổn định, không lo chạy công an thì sẽ có điều kiện để lo cho vệ sinh thực phẩm. Thực tế là người bán chỉ sợ công an, không sợ phạt vệ sinh an toàn thực phẩm."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, tại xã Lai Vu, huyện Kim Thành, tỉnh Hải Dương, có những phụ nữ không chồng nhưng lại khao khát được làm mẹ. Để làm được điều này, họ phải ra ở riêng trong những ngôi nhà mà người dân ở đây gọi là ''bến đợi". Những người phụ nữ kém may mắn về đường tình duyên đã làm ra những ngôi nhà như thế để mong có được một đứa con.
Theo báo quốc nội, tỉnh Khánh Hòa là thị trường vé số lớn nhất của khu vực miền Trung với 54 đại lý, số người bán vé số dạo ước tính hơn 2,500 người, riêng Nha Trang có 25 đại lý và hơn 1,700 người bán vé số.Từ những miền quê khác nhau, người bán vé số được chủ đại lý tập hợp dưới một mái nhà, cùng ăn ở và mưu sinh làm nên "gia đình vé số" .
Theo báo quốc nội, khi dịch cúm gia cầm bùng phát ở nhiều nơi tại miền Bắc VN, cũng là lúc những người làm nghề chế biến lông gia cầm để làm cầu lông, chăn đệm, chổi lông vào cảnh khốn khổ. Tại ngoại thành Hà Nội, hàng trăm con người của làng nghề lông vũ Triều Khúc thuộc xã Tân Triều, huyện Thanh Trì, Hà Nội, đứng trước thảm cảnh mất nghiệp.
Theo báo Tuổi Trẻ, tại trung tâm thành phố Cần Thơ, có 1 khu dân cư đang bị ô nhiễm nặng: nước đen, rác rưởi trôi lềnh bềnh, muỗi mòng bay như sáo thổi, bệnh tật phát sinh triền miên...Đó là những gì mà cả 1,600 người sống ở khu vực 1, phường Cái Khế, quận Ninh Kiều, khu trung tâm thành phố Cần Thơ, đang phải chịu đựng trong suốt một tháng qua.
Theo báo quốc nội, tại Sài Gòn, hằng tuần cứ vào thứ bảy và chủ nhật, hàng ngàn người đổ về trường đua ngựa Phú Thọ. Họ hồi hộp theo dõi những con ngựa mà mình cá cược. Thắng lớn, vỗ tay hò hét reo mừng.Thua đậm, tiếp tục gỡ gạc trong trận tiếp theo hay tiu nghỉu dắt xe ra về. Những phút giây thi đấu có hấp dẫn, kịch tính hay không tùy thuộc rất nhiều vào những thanh niên cầm cương, thúc ngựa.
Trên địa bàn huyện Bình Chánh thuộc thành phố Sài Gòn, có một xóm thuộc ấp 1 của xã Lê Minh Xuân mà cuộc sống của cư dân vô cùng khốn khổ vì bụi cát. Theo những người dân ở đây, khu vực này xưa kia rất yên ổn nhưng từ ngày các bãi cát mọc lên và xe tải đến chở cát suốt ngày đêm mà không che chắn để cát rơi vãi đầy đường, rồi bị gió thổi bám đầy các mái nhà, cây cối
Theo ghi nhận của báo quốc nội, tại các tỉnh miền Tây Nam phần, thời tiết chuyển mùa và cách nuôi phân tán hoặc di chuyển gia cầm tránh né tiêm phòng đang ủng hộ cho mối đe dọa H5N1. Hơn nữa, thói quen tiêu dùng và kiểu tiếc của đã khiến H5N1 ẩn hiện trong đời sống hàng ngày của cư dân miền Tây.
Theo báo SGGP, tại cuộc họp các đội y tế dự phòng 24 quận huyện thuộc thành phố Sài Gòn vào sáng 8-11 vừa qua, ban giám đốc Trung tâm Y tế dự phòng của thành phố đã báo động về tình trạng nước nhiễm vi khuẩn trong các trường học. Đây là vấn đề gây lo lắng cho phụ huynh bởi kết quả xét nghiệm mẫu nước các trường cho thấy sức khỏe học sinh đang bị ảnh hưởng.
Theo báo Thanh Niên, hiện nay, ở các tỉnh Tiền Giang, Bến Tre xuất hiện nhiều thanh niên đi bán côn trùng. Với chiếc xe Honda cũ, sáng sớm họ cho côn trùng vào bao, giỏ xách và cho vào lồng sắt để lên yên xe chạy theo các ngóc ngách thị xã, vùng quê miền Tây rao bán, từ côn trùng, bò sát còn tươi roi rói cho đến rượu rắn chàm quạp, bìm bịp, rắn hổ, tắc kè.
Nằm cách thành phố Sài Gòn 15km về phía Tây, trên địa bàn tỉnh Long An có chợ gà vịt Mỹ Yên được xem là chợ trung tâm gia cầm lớn nhất Long An, cung cấp gà, vịt cho các thương lái ở miền Tây và TP.SG. Khi dịch cúm gia cầm có dấu hiệu trở lại, UB huyện Bến Lức đã chỉ thị đình chỉ điểm thu mua, vận chuyển gia cầm, thủy cầm tại xã Mỹ Yên.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.