Hôm nay,  

Chuyện Ở An Giang

07/09/200300:00:00(Xem: 5737)
Bạn,
Theo báo quốc nội, từ 1993 đến nay, tỉnh An Giang là một trong những địa phương có số phụ nữ lấy chồng Đài Loan ở mức cao. Trong 10 năm qua, tỉnh này có hơn 3,500 cô gái lấy chồng Đài Loan. Hầu hết các cuộc hôn nhân này thông qua các dịch vụ môi giới tại Sào Gòn, hoặc qua các "cò hôn nhân" từ Sài Gòn về miền Tây tuyển lựa. Báo GDTĐ ghi nhận về chuyện lấy chồng Đài Loan của một số cô gái ở An Giang như sau.
Người An Giang đầu tiên lấy chồng Đài Loan trở về thăm quê cách đây khoảng 10 năm, ấy là một cô gái xinh xẻo sinh ra tại xã Vĩnh Trạch, huyện Thoại Sơn. Chẳng còn cái dáng "hơi quê chút xíu" hồi nào, cô đẹp hẳn ra, quần áo lượt là như một cô chủ, có công chuyện đi đâu mấy bước cũng ôtô và có cậu chủ Đài Loan đi cùng. Mặc cho những lời đồn đại về cặp uyên ương và những "bài toán kinh tế" của gia đình nhà gái, các cô gái lấy chồng Đài Loan cứ tăng dần, tăng dần, tạo lên "cơn sốt", và "mốt" làm dâu xứ Đài. Sự hãnh diện của gia đình nhà gái và sự thèm khát "đổi đời" trong gang tấc của một số bậc cha mẹ khác đã không tránh khỏi.
Đến nay (sau 10 năm), Vĩnh Trạch đã có 197 trường hợp, còn cả tỉnh An Giang thì đã có... hơn 3500 trường hợp lấy chồng Đài Loan, chủ yếu thông qua dịch vụ môi giới kết hôn tại thành phố SG có vẻ hợp pháp cả đấy, nhưng... Tố cáo của nhiều nạn nhân trở về từ Đài Loan cho thấy dịch vụ môi giới kết hôn với người nước ngoài cũng tiềm ẩn nguy cơ mua bán phụ nữ, trẻ em vào mục đích mại dâm mà tỉnh An Giang đang phải hứng chịu. Không ít trường hợp bị tráo chồng, bị chồng bỏ rơi, bị đem bán tiếp như một đồ vật, hàng hóa, có khi còn bị đẩy vào cảnh làm "vợ tập thể" cho cả gia đình, họ hàng nhà chồng.

3 ngàn 500 chia cho 10, vị chi mỗi nămAn Giang có... 350 cô gái lấy chồng "ngoại", bản thân con số này đã toát lên sự không bình thường. Nhưng tại sao đã có những tấm gương tày liếp như trên mà một số bậc cha mẹ vẫn đi theo vết xe đổ và vẫn bán con dưới chiêu bài hợp pháp là "đăng ký kết hôn" cho người Đài Loan" Lý do cũng đơn giản thôi: Để "nẫng" người đẹp, các chàng rể Đài Loan thường phải chi một khoản 10 ngàn đô, bao gồm các khoản: dịch vụ mối lái, đăng ký kết hôn, tổ chức đám cưới tại một khách sạn ở thành phố SG, viện trợ cả gói cho bậc cha mẹ thừa nhận mình là chàng rể, và một khoản gọi là dự phòng rủi ro. Có những bậc cha mẹ, sau khi "đã đời" nhờ viện trợ mà tậu được nhà, sắm được xe và nhiều tiện nghi đắt tiền khác, lại còn mơ những đồng "đô" đều đặn từ Đài Loan gửi về khi con gái mình đã ấm chỗ với chàng rể bên ấy.
Bạn,
Báo quốc nội viết tiếp: Tiếc thay, không phải trường hợp nào lấy chồng "ngoại" cũng trong ấm ngoài êm, vẹn cả đôi đường, không phải trường hợp nào lấy chồng "ngoại" khát vọng "đổi đời" cũng đồng thuận với luật pháp, đạo lý và truyền thống Việt Nam. Thậm chí có trường hợp nàng dâu phải bỏ về do bị nhà chồng đánh đạp ngược đãi, bị chà đạp danh dự, nhân phẩm thì các bậc cha mẹ lại nổi giận đùng đùng, tìm mọi cách ép buộc con mình trở lại Đài Loan. "Vinh hoa, phú quý có tuổi thọ vô cùng ngắn ngủi nếu nó không được dầy công gây dựng bằng tài năng, sức lao động của người trong cuộc". Nghĩ như vậy có nạn nhân đã chọn con đường hoặc bỏ nhà đi biệt xứ chứ không chấp nhận một lần nữa chiêu "đổi đời" kỳ cục do cha mẹ áp đặt.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Phải có luật nghiêm khắc hơn đối với những người tung ảnh nóng để hạ nhục người khác... vì đời người phụ nữ vẫn cần có những góc tối để che giấu, để tìm cơ hội tự làm mới cuộc đời. Nhưng chỉ cần một tấm ảnh nóng đưa lên mạng, là có thể bít đường tương lai của phụ nư4ữ liên hệ...
Nhà nước Hà Nôi vẫn dị ứng với các thông tin tưởng niệm trận đánh Gạc Ma, trận hải chiến do Hải Quân Trung Quốc đánh chiếm đảo Gạc Ma của Việt Nam năm 1988.
Vậy là giá đất tăng vọt… Nơi trung tâm thành phố đang trở thành nơi của các đại gia, vì giá đất lên cao vời vợi…
Amazon sẽ vào thị trường Việt Nam? Sẽ bán đủ thứ tại Việt Nam, nghĩa là giới bán lẻ ơ3ở VN sẽ cạnh tranh gian nan hơn? Sẽ cho người Việt mua sách qua Amazon? Nếu thế, các nhà xuất bản tại VN sẽ thê thảm? Sách bán qua Amazon cho dân VN trong nước có bị kiêm duyệt không?
Thời này kỳ quá... cán bộ đảng viên cấp xã cũng nhiều uy quyền, xông vào trường, bắt cô giáo quỳ 40 phút... Tổng Bí Thư im lặng... Thủ Tướng im lặng... Chủ Tịch Quốc Hội im lặng...
Vậy là Việt Nam hy vọng Tổng thống Trump sẽ ân xá Hà Nội vê thuế qua thép, nhôm... Lây cớ rằng thép VN không hại gì cho Mỹ...
Vậy là đồng chí vĩ đại Tập Cận Bình được cán bộ tuyên truyền tấn phong là Phật Sống. Hình như Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng chưa ai gọi là Phật Sống, vì ngài chỉ tự nhận là một nhà sư đơn giản. Bản tin VOA ghi nhận: Chủ tịch Trung Quốc, Tổng bí thư Đảng Cộng sản, Tổng Tư lệnh quân đội giờ đây có thêm một danh hiệu mới, “Phật sống”, theo Reuters ngày 8/3.
Vậy là tôm bị Trump gây khó dễ... Trong khi đó, 11 quôc gia Châu Á Thái Bình Dương chính thức ký Hiệp định Tự do Mậu dịch Đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP mới... Thương mại Việt Nam sẽ cùng lúc khó hơn, và dê hơn.
Vậy là Tàu Cộng nói rõ: không hài lòng việc tàu sân bay Mỹ ghé thăm Việt Nam. Có phải là nguy hiểm cho đất nước Hoa Lục? Hiển nhiên là không. Tại sao? Thực tế, Việt Nam không bao giờ trở thành mũi dao ghìm be sườn Tàu Cộng. Vậy thì sao đàn anh không vui? Hẳn là có bí ẩn.
Câu chuyện một cán bộ đảng Long An bắt cô giáo quỳ xin lỗi trong 40 phút vẫn chưa thấy điều tra tới đâu. Hãy hình dung thời gian 40 phút. Hãy bắt bất kỳ ai quỳ trong 1 phút thử xem… chớ đừng nói gì tới chuyện bắt một cô giáo vừa mới sinh con 6 tháng phải quỳ tới 40 phút. Thiên đường xã hội chủ nghĩa quả nhiên kinh dị…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.