Hôm nay,  

Chợ Bán Chim

01/05/199900:00:00(Xem: 19605)
Bạn,
Những năm trước đây, tại Chợ Lớn và khu vực gần chợ Cũ Sài Gòn, đã hình thành một số tụ điểm buôn bán chim cảnh. Khách hàng là những người trung niên và cao niên thuộc thành phần có mức sống khá giả, còn người bán là những cao thủ rất rành về chim, họ về tận miền quê để săn tìm. Do điều kiện địa lý và môi trường, vị trí nhà cửa, số người chơi chim cảnh ở Sài Gòn không nhiều bằng một số thành phố ở phía Bắc, trong đó có Hà Nội. Theo báo trong nước, tại thành phố này, những người chơi chim xem ra khá đông, và từ nhu cầu đó đã hình thành các khu bán chim. Thật ra ở Hà Nội không có chợ chuyên bán chim, nhưng chợ lớn nào cũng có một góc chuyên treo bán. Muốn mua chim, chỉ cần đến chợ Mơ, chợ Bưởi, chợ hàng Da, chợ Đồng Xuân... lượn một vòng thể nào cũng gặp. Mỗi chợ này có tới vài trăm con chim được bày bán.
Điều cần ghi nhận ở đây là các chợ bán chim cảnh ở Hà Nội còn thua xa về số lượng chim bán thật so với một cái chợ ở tận vùng quê Thanh Hóa. Ở đây quả là trên trời dưới chim. Đó là vùng chợ Kho thuộc huyện Tĩnh Gia như nội dung bài viết sau đây trích từ báo trong nước:
Cái chợ này vốn chỉ là một điểm nhỏ bên đường quốc lộ số 1, với dăm bảy mái lán đơn sơ, bán những sản vật của một địa phương nghèo. Mươi mủng khoai, dăm thúng gạo, vài mẹt cá khô. Rồi kinh tế thị trường bung ra, tất cả đổ xô ra đường, giao thông Bắc - Nam thuận tiện, người qua lại suốt ngày đêm... Cái chợ vốn dành cho người làng nay nhộn nhịp bởi một “nhiệm vụ” mới: phục vụ người đi đường. Các lều lán mọc lên kéo dài hai bên trục đường. Ngoài cơm phở, kẹo bánh, nước chè như bao cái chợ ven đường khác, chợ Kho bán nhiều hải sản, đặc biệt là món cua bể. Rồi xuất hiện thêm những sạp chiếu cói với đủ các màu sắc sặc sỡ. Các sạp chiếu kéo dài bốn năm cây số, gây ấn tượng đây là một vùng cói lớn. Thôi thì có sản vật địa phương ra làm hàng cho khách muôn nơi là tốt, nhất là đối với vùng quê nghèo quanh năm rau lang cơm độn này.

Dăm ba năm nay lại xuất hiện một món hàng mới: Chim cảnh. Vùng quanh chợ Kho vốn là đồng bằng ven biển, nhưng chỉ ba bước là đến rừng, đến núi, nơi trú ngụ của nhiều loài chim chóc. Nhiều người dân ở đây đã có kinh nghiệm bắt chim từ lâu. Song đem cái kinh nghiệm ấy vào kinh tế thị trường để biến cái lũ chim trời kia thành một món hàng kinh doanh đắc lợi thì chẳng mấy ai ngờ tới. Sạp bán chim cảnh ở đây mỗi ngày một phát triển, nối dài mãi ra. Nó dài tới mức hôm rồi có người đi từ cầu Ghép vào đến cầu Hang (chợ Kho nằm ở khoảng giữa hai cây cầu này) đã tò mò đếm được gần một trăm sạp chim. Mà mỗi sạp có ít ỏi gì, khoảng từ dăm chục đến cả trăm cái lồng treo lủng lẳng. Mỗi lồng cũng vài ba con chim các loại. Sạp chim đã phát triển đến mức át cả sạp chiếu (còn cua bể thì đã biến mất từ lúc nào không ai hay). Chẳng biết có nơi nào lắm chim bị nhốt lồng như ở đây"
Bạn,
Chim chợ Kho theo các chuyến xe xuyên Việt đi khắp nơi, đã thành nguồn cung cấp chim cảnh cho các chợ lớn. Nhiều gia đình đã nhờ chim mà vượt qua được nghèo khó, thế nhưng đây không phải là cái nghề có thể trụ lâu dài. Bởi vì chim cảnh không phải là thứ nuôi được, trồng được. Nghề bán chim cảnh càng phát đạt thì cuộc săn bắt càng ráo riết, càng tinh vi... Cái nguy cơ hiển nhiên là bầy chim trong vùng sẽ cạn kiệt, và kéo theo đó là sự mất mát lớn của môi trường!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Văn bằng đại học trên nguyên tắc sẽ mở ra nhiều cánh cửa thành công, vì nó không chỉ làm cho người giữ văn bằng niềm tự hào vì đứng biệt lập với đám đông đa số, nhưng cũng chứng tỏ một tri thức cần thiết cho một số việc chuyên môn.
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.