Hôm nay,  

Cơ Bé Ở Bến Cá

10/08/199900:00:00(Xem: 8874)
Bạn,
Cô bé được kể trong lá thư này hiện là em Nguyễn Thị Dũng, chưa đến 15 tuổi, hiện là học sinh lớp 7 tại một trường ở huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam. Chào đời mới ba ngày, cô bé đã thành đứa con không có cha, người đàn ông sinh thành ra em bỏ nhà ra đi không hề trở lại. Ba tháng sau, mẹ em cũng bỏ đi sống chung với một người đàn ông khác. Thế là cô bé này lớn lên nhờ vào bầu sữa khô héo của bà ngoại. Gia đình ngoại nghèo, cô bé đã phải bươn chải từ khi mới lên 10. Lớn lên trong một hoàn cảnh vô cùng nghiệt ngã, không có được tuổi thơ êm đềm, em đã lao vào cuộc sống với đôi vai nhỏ bé. Vừa đi học vừa tất bật với chuyện áo cơm, cô bé Dũng đã rất dũng cảm như chính tên của em. Mời bạn đọc một đoạn viết về mảnh đời bất hạnh của Nguyễn Thị Dũng theo ghi nhận của một phóng viên Sài Gòn:
Cuối cùng chúng tôi đã tìm đến được nhà cô bé. Lúc đó khoảng 10 giờ, ông bà ngoại Dũng cho biết: Phải hơn 11 giờ nó mới về. Sáng ni cháu nó mới gánh 40 bó rau muống đi bán. Và thế là câu chuyện xoay quanh thân phận nhọc nhằn của cô bé tuổi đời chưa quá 15: Kể về cuộc đời của đứa cháu mình, cụ Có - bà ngoại của Dũng - rơm rớm nước mắt. Hai ông bà ở vào tuổi 65. Ông thì bại liệt, bà cũng chân tay run rồi, quanh năm suốt tháng cặm cụi làm thêm với mảnh ruộng chua. Ấy là bà kể như thế. Trước thì còn chạy đôn đáo buôn thúng bán bưng, dắt đứa cháu ngoại theo. Bây giờ gân cốt giãn rồi, không còn sức để bươn chải, đành phải nằm nhà.

Từ hơn một năm nay cô bé Dũng cứ một buổi đi học, một buổi ra bến cá Tam Giang xin cá của ngư dân bán kiếm tiền. Dũng còn vào khoang đem cá lên bờ giúp chủ thuyền, nhờ vậy họ thương nên cho nhiều hơn. Có tiền em phụ giúp cho ông bà ngoại và sắm sửa, mua sách vở. Lại có cả đem về bổ sung vào bữa ăn cho ông bà. Đoạn đường từ nhà em ra đến bến đò khá xa, ước chừng 7 km đường bộ, còn phải qua đò. Có lần nằm trên thuyền giữ cá, ngủ quên đi khi thuyền vô tới Sa Huỳnh mới biết, chủ thuyền đành phải đón xe cho Dũng trở ra. Cũng như bao cô bé siêng học khác, Dũng luôn kẹp theo bên mình cuốn vở phòng khi trễ đò ngồi học. Thương cháu, cụ Có không cho Dũng đi xin cá nữa. Đổi nghề, Dũng lấy số tiền lâu nay dành dụm làm vốn đi buôn rau muống. Nói là buôn chứ thật ra em xuống ruộng rau mua lại của chủ với giá tương đối, rồi gánh lên chợ bán kiếm đồng lời chút đỉnh. Bù lại sự bất công của hoàn cảnh, sự nhạt nhẽo trong tình thương của cha mẹ, Dũng rất siêng học, thậm chí học khá giỏi. Cụ Có nói: Họp phụ huynh là tui hay đi dự, nghe giáo viên chủ nhiệm khen cháu, vui lắm. Thương là thương nó lấy ông bà ngoại làm ông bà nội. Sau này tụi tui chết đi là nó khổ lắm đây. Rứa mà còn đòi dắt thêm đứa em cùng mẹ khác cha về nuôi nữa. Cụ Có rưng rưng nước mắt.
Phải chờ khá lâu chúng tôi mới được gặp Dũng. Vừa đặt gánh xuống, em liền xăng xái ra bếp làm cá. Dũng có đôi mắt rất sáng, thông minh nhưng khuôn mặt cứ lặng lẽ. Cái lặng lẽ của đứa con bị cha mẹ bỏ rơi quá sớm. Quảy gánh đi từ 4 giờ 30 sáng bây giờ mới về. Dũng khoe: Con lời được 4 ngàn đồng. Giải thích về cái đồng hồ đeo trên tay, em nói: Của má đó, hội phụ nữ xã cho con 100 ngàn đồng, má hay tin thì đem cái đồng hồ ni về đổi cho con lấy số tiền rồi lại đi.
Bạn,
Chưa đến 15 tuổi, nhưng trên đôi vai bé nhỏ của em luôn nặng những mớ cá, mớ rau đổi chác từ ngoài chợ, đó là nguồn mưu sinh cho cả ba cuộc đời: ông bà ngoại và em. Bởi thế, em nói với phóng viên về những gì em cảm nhận ở phía trước, rằng em chỉ có niềm mong ước là giúp ông bà ngoại và học giỏi mà thôi!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một thời, chúng ta đi học, đọc truyện cổ và rơi vào những thế giới tuyệt vời của văn học khi nghe chim và cá nói chuyện với nhau, khi trê và cóc có lời minh giải, khi lục súc tranh công nhau, và vân vân. Thế giới chúng ta đầy những sinh vật sinh động, và chúng ta là một.
Đó không còn là chuyện của nước Tàu xa xôi. Đó là nước Việt Nam hiện nay và trong tương lai gần. Dư đàn ông và thiếu đàn bà. Chỉ vì, ưa sinh con trai hơn là con gái.
Tìm việc làm cực kỳ gian nan, trong tình hình này. Bất kể rằng, người tìm việc đã tốt nghiệp đaị học chuyên ngành.
Mục di trú và bảo lãnh do Văn Phòng tham vấn di trú Robert Mullins International đảm trách hằng tuần, nhằm mục đích thông báo các tin tức thời sự liên quan đến vấn đề đoàn tụ gia đình, rất hữu ích cho quý vị nào quan tâm đến việc bảo lãnh thân nhân. Đề tài trên đây cũng được thảo luận trực tiếp trên trang nhà của văn phòng, www.rmiodp.com, tiết mục Radio, vào mỗi tối thứ Tư , từ 7:00-8:00 giờ.
Chúng ta đều biết rằng, phá hoại thì dễ, nhưng xây dựng thì khó. Quy luật này ai cũng biết. Và đó là lý do chúng ta phải trân trọng, phải suy nghĩ tận tường trước những quyết định có thể tổn hại thế gian này.
Một thời, chúng ta ngồi trong giảng đường đạị học, miệt mài với chữ nghĩa giữa những tiếng súng vang dội từ xa về. Chúng ta kiên tâm học, vì biết rằng, đại học là nền tảng để xây dựng laị xã hội sau tất cả những ly tán, những đổ vỡ...
Hãy nghĩ tới những ngày thơ ấu của chúng ta, khi được ba mẹ đưa tới trường hàng ngày. May mắn, đó là may mắn. Bởi vì cùng lứa với chúng ta ngaỳ đó, còn rất nhiều học trò bỏ học sớm, để lao động phụ giúp ba mẹ. Nhưng đó là chúng ta ở Sài Gòn, hoàn cảnh kinh tế còn dễ thở, trong khi những nơi dưới quê gian nan hơn nhiều, đặc biệt là ở Miền Bắc.
Kiến thức không tự nhiên mà có. Từ thuở nhỏ, chúng ta học vần abc, rồi học ghép chữ, tập đánh vần thành câu... đều nhờ các thầy cô.
Đất nước đang lệ thuộc phần lớn vào Trung Quốc. Điều này ai cũng thấy. Và ai cũng biết đó là con đường chết chậm, khi nhà nước Hà Nội đã kể như là bán trọn thị trường 90 triệu dân cho nhà nước Bắc Kinh rồi.
Thức ăn bẩn, gây ngộ độc... chuyện này thường quá, và đã trở thành nỗi lo hàng ngày của người dân.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.