Hôm nay,  

Người Đổ Rác “dân Lập”

29/10/199900:00:00(Xem: 7464)
Bạn,
Theo ước tính của ngành Giao thông Công chánh CSVN, mỗi ngày toàn thành phố Sài Gòn có khoảng 3.000 tấn rác, trong đó có đến 2/3 do các người đổ rác thuê thu dọn. Địa bàn của họ là những khu vực không do các công ty vệ sinh đảm trách. Đây là thành phần không có cơ quan nào quản lý, họ tự kết hợp với nhau thành từng tổ từ 3 đến 5 người, ngành quản lý dịch vụ vệ sinh và giao thông đặt cho họ cái tên là “người đổ rác dân lập”. Nếu tính trung bình mỗi ngày mỗi người đổ rác dân lập thu gom khoảng 500 kg/ ngày thì toàn Sài Gòn có khoảng 4,00 sống với nghiệp rác. Đó là chưa kể những người sống nhờ rác tại các bô rác, bãi rác tập trung.
Rác của người này lại là cơm áo của người kia, đó là sự thật. Với những người đổ rác dân lập, nhất là những người trực tiếp đi thu gom rác, thì nguồn sống của họ chủ yếu dựa rác phế liệu. Gom rác, với họ không phải là nghề mà là nghiệp. Họ theo cái nghiệp đơn giản chỉ vì gia đình họ có hai, ba đời làm rác. Họ không chỉ khổ mà còn gặp nhiều chuyện tang thương từ cái nghiệp ấy như câu chuyện sau đây trích từ báo Sài Gòn.
Anh Nguyễn Phú Minh-”chủ” một đường dây rác dân lập cho biết: Để có 2,2 triệu thu nhập hàng tháng, bốn anh em chúng tôi phải quần quật suốt 8 tiếng đồng hồ mỗi ngày. 4 giờ sáng, bằng chiếc xe lam cũ kỹ, họ xuất phát từ Sở Thùng, phường 11, Bình Thạnh, chạy riết đến xã An Bình, Thuận An, Bình Dương. Công việc của họ là thu gọn xấp xỉ 2 tấn rác trong ngày. Không chỉ thu dọn, họ còn phải đổ tung rác ra để bới tìm phế liệu, phân loại và bỏ riêng vào những cái bao. Sau đó họ mới dùng chân nén chặt khối rác ấy lại, để chở được càng nhiều càng tốt. Anh Minh nói: Tính ra, tiền thu gom rác mỗi người chỉ được 500 ngàn/tháng, nhưng nhờ kiếm thêm 30.000 đến 40.000 đồng tiền bán ve chai nên cũng tạm đủ sống. Nhưng việc thu hoạch ve chai cũng không đơn giản, trong rác có nhiều thứ kinh khủng lắm. Nhưng dơ đến mấy cũng phải bươi móc mới có cái mà ăn.

Bệnh lao và viêm hô hấp là nguy cơ chờ đợi bất kỳ người làm rác nào. Nhưng đó là chuyện còn xa. Trước mắt một tai nạn khác luôn rình rập họ: bị úp xe, gãy chân hoặc chấn thương cột sống. Cách nay khoảng 20 ngày, tại một con hẻm tại phường 17 Gò Vấp, trong lúc cặm cụi kéo rác ra bô, anh Nguyễn Văn Hoàng đã sơ ý để vấp một cục đá, xe đổ ụp về phía trước. Cả chiếc xe ba bánh với 500 kg rác đè-đã lấp kính thân gầy yếu của anh. May mà vợ và con anh đang kéo rác gần đó trông thấy la lên. Bà con đến phụ lôi anh ra và đưa vào bệnh viện. Bị xe rác đè gãy chân hay chấn thương cột sống đã không còn là chuyện xa lạ với những người đổ rác, bởi đây là một tai nạn phổ biến. Có những người do bị xe rác đè, bị nhiễm trùng rồi bị chết sau đó vài ngày như cái chết của ông Nguyễn Văn Vân 45 tuổi ở khu Sở Thùng.

Bạn,
Người đổ rác dân lập, tuy đã khổ đến mức tận cùng nhưng vẫn còn bị bóc lột bởi những cai thầu rác. Đó là những người nhận thầu rác nhưng không trực tiếp đi làm, mà thuê người khác làm để kiếm lời. Việc xóa bỏ cai thầu rác là rất khó khăn, vì khu vực thầu rác- báo trong nước gọi là đường rác- là cả gia sản của cai thầu. Tùy theo số hộ gia đình đổ rác mà mỗi đường rác có giá khác nhau. Nếu một đường rác có khoảng 200 hộ, tổng số tiền thu mỗi tháng khoảng 2.5 triệu đồng thì khu vực đó sẽ có giá thầu từ 50 triệu đồng đến 75 triệu đồng, những người gom rác không thể nào có tiền để thầu một đường rác cho mình!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải có màn đinh tặc cố ý, hay chỉ là vô ý? Rơi đinh giữa đường, có nên nghi ngờ là âm mưu sát nhân hay không? Bởi vì, có thê chết người... Trong xã hội này, cái gì cũng đáng ngờ... Bản tin Infonet kể rằng đã tìm được thủ phạm khiến hàng trăm xe thủng xăm ở cao tốc Lạng Sơn – Hà Nội.
Chuyện thuốc giả chữa ung thư không cho người vẫn gây sôi nổi... Trong khi đó, Bộ Y Tế kiên quyết rằng đó là thuốc thật nhưng kém chất lượng
Vậy là vào năm học mới… nhằm trong mùa lễ Vu Lan, mới biết lòng mẹ cha đi theo bước trẻ… Bản tin Infonet ghi nhận về buổi sáng ngày 5/9/2017, với 21 triệu học sinh cả nước tựu trường dự Lễ khai giảng năm học mới 2017 - 2018.
Vậy là tới mùa Vu Lan, mùa báo hiếu mẹ cha... Tuy xã hội vẫn có những bất toàn về thể chế, xã hội, đạo đức, lòng người vẫn bền chặt nương tựa trong tình thương với ba mẹ... Báo Người Đưa Tin về về Hà Nội: Biển người ngồi dưới lòng đường trước chùa Phúc Khánh dự lễ Vu Lan...
Thuốc giả thì cứ bảo là thuốc thật nhưng kém chất lượng, trong khi đó công an nói mìn giả là mìn giả, hình như không ai dám nói đó là mìn thiệt nhưng kém chất lượng.
Trong tuần lễ này sẽ có một ngày đáng ghi nhớ cho người mê thơ: nhà thơ Vũ Hoàng Chương từ trần ngày 6 tháng 9, năm 1976.
Nhức nhối vẫn là ung thư... nhức nhối vẫn là hiện tượng bán thuốc giả công khai từ các cấp cao nhất của Bộ Y Tế... nhức nhối vẫn là, có vẻ như Đảng CSVN muốn bịt miệng toàn dân về nỗi đau bị siết họng cho chết trong phòng bệnh bằng thuốc giả, thuốc dỏm, thuốc ma, thuôc không ai biết xuất xứ từ phòng thí nghiệm nào, thuốc không có cả giấy tờ nhưng được ma mãnh bằng giá tờ giả...
Nan đề lớn nhất của Việt Nam hiện nay kể ra là nhiều kinh khủng: thể chế, quyền người căn bản, thủ tục kinh doanh, hối lộ, tham nhũng... nhưng trong tầm xa, sẽ có một trở ngại lớn, đó là hiện tượng robot sẽ thay thế cho nhân lực. Lúc đó, công nhân mất việc hàng loạt.
Như thế, chính quyền Hà Nội và Bộ Quốc Phòng nhất quyết cướp đất của dân Đồng Tâm? Nhà trí thức Nguyễn Đình Ấm trong baì viết “Hãy chấm dứt hành vi càn dỡ, bất nhân ở Đồng Tâm!”
Đây cũng là lần đầu tiên Bộ Y tế có thông tin chính thức về quá trình cấp phép cho các thuốc của VN Pharma kể từ khi tổng giám đốc VN Pharma bị bắt (năm 2014).


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.