Hôm nay,  

Dân Di Cư Ở Rừng

01/03/200000:00:00(Xem: 7068)
Bạn,
Theo Thời Báo Kinh tế Sài Gòn, hiện nay Đắc Lắc là tỉnh có lượng dân di cư đông nhất ở Tây Nguyên với 335 ngàn người thuộc các tỉnh miền Bắc đến. Đây là những gia đình tự động di dân không theo “kế hoạch phân bố dân số” của CSVN, do đó các cơ quan Xã hội-Lao động CSVN gọi họ là dân di cư tự do. Sáu năm trước, theo báo cáo thống kê, tại Đắc Lắc đã có trên 32,000 gia đình thuộc thành phần di cư tự do với gần 160 ngàn người đến lập nghiệp, cư trú tại 152 điểm thuộc 15 huyện. Đến nay, số gia đình đã tăng lên 72.891 hộ với 335,400 người, cư trú tại 204 điểm/18 huyện, thị trấn của tỉnh này. Hầu hết những gia đình di cư tự do đến Đắc Lắc đều thuộc thành phần nghèo khó và tỉnh Đắc Lắc được xem như “miền đất hứa” đối với họ.

Theo ghi nhận của Thời báo Kinh tế Sài Gòn, dân di cư này tìm đến Đắc Lắc khiến cho dân số tăng nhanh, làm cho nhiều chương trình kinh tế-xã hội của tỉnh này gặp khó khăn vì bị “vỡ kế hoạch”. Ngoài các nhu cầu sản xuất, các công trình công cộng, hệ thống giao thông, trường học, y tế, tình hình trật tự cũng bị xáo trộn đáng kể. Trong đó việc tranh chấp đất rừng hầu như thường xuyên xảy ra, nhất là tranh chấp đất với đồng bào dân tộc người địa phương.

Vốn là những hộ dân nghèo và rất nghèo, khi đến Đắc Lắc dân di cư tự do phải bám vào rừng để sống. Nhiều người không tự tìm ra được việc làm thì đi làm thuê cho những nhóm khai thác rừng. Người có tính toán thì phá rừng khai nương làm rẫy. Một viên phó chủ tịch CSVN huyện Đắc Lấp cho biết, chỉ từ năm 1992 đến nay, dân số của huyện từ 21,000 người đã tăng lên 58,000 người, trong đó có trên 35,000 người di cư không có hộ khẩu thường trú. Dân số tăng nhanh, rừng bị phá càng nhanh và diện tích càng giảm mạnh. Chỉ riêng 2 năm 97-98, Đắc Lắc có gần 800 ha rừng bị phá hoàn toàn để làm nương rẫy.

Cũng theo Thời báo Kinh tế Sài Gòn, tình trạng dân di cư phá rừng làm rẫy khá rõ dọc quốc lộ 14. Từ khi các tổ chức quốc tế tài trợ chương trình “nâng cấp và thông tuyến đường Buôn Mê Thuột- Sài Gòn”, cư dân địa phương hy vọng rằng đời sống sẽ khá hơn nhờ có con đường này. Thế nhưng, tiềm năng chưa được khai mở thì những cánh rừng bạt ngàn đã bị triệt phá nghiêm trọng. Hơn 100 km qua 3 huyện Đắc Minh, Đắc Nông, Đắc Lắp, rừng hai bên đường hầu như không còn nguyên vẹn. Dưới những tán rừng xơ xác là những túp lều, hàng quán tạm bợ. Không chỉ ở ven đường, ngay trong những vùng sâu cũng xuất hiện những dân di cư dựng lều bám chặt rừng. Bình quân mỗi “chủ rừng” phá 1.2 ha rừng. Có gia đình phá đến 8 ha, bất kể đó là rừng bảo tồn, rừng nguyên sinh hay rừng phòng hộ.

Bạn,
Cũng theo báo trên, nhiều gia đình di cư phá rừng làm rẫy không phải chỉ để giải quyết chuyện áo cơm, mà có nhiều người còn ước mơ làm giàu. Viên chủ tịch Ủy ban CSVN xã Đắc Xin cho phóng viên biết, năng suất cà phê và hồ tiêu ở Đắc Xin khá cao. Mỗi ha cho thu nhập từ 150 đến 500 triệu đồng mỗi năm. Vì vậy, mặc dù bị giải toả, phá nhà, phá vườn nhưng dân di cư vẫn bám đất lập vườn trở lại. Có người còn mua thêm đất. Có trường hợp phá rừng để làm giàu, nhưng không phải do lập vườn mà do bán đất. Chi phí ban đầu cho việc phá 1 ha rừng khoảng 5 triệu đồng. Sau đó trồng vài chục cây cà phê để gọi là vườn. Ba năm sau, dấu tích của rừng không còn thì gọi người bán ngay. Cứ như vậy, có người phá hàng chục ha rừng để thực hiện giấc mơ làm giàu, và diện tích rừng ở Đắc Lắc mất dần vì những người di cư tự do từ các tỉnh phía Bắc đến!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thuốc giả bán cho bệnh nhân ung thư đã vào Việt Nam bằng cách nào? Cán bộ nào mở cửa cho thuốc giả vào?
Tuần lễ này có một ngày để tưởng nhớ tới nhà văn Nhất Linh, cũng là một người hoạt động nhiều lĩnh vực: ngày 7 tháng 7 năm 1963 là ngày nhà văn tự sát.
Thứ Ba tuần này là ngày 9 tháng 7 năm 2019. Như thế là tròn 66 năm, ngày cụ bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long) bị xử tử. Làm cách nào một người yêu nước như cụ bà lại có thể bị xử tử? Đó là những câu chuyện rất lạ của một thời lịch sử. Khi một người như cụ bà bị oan như thế, nghĩa là sẽ có cả triệu người bị oan khuất...
Chờ sập… chung cư cũ chờ sập… Hiện nay tại TP.SG đang có hàng trăm chung cư cũ chờ... sập.
Bệnh là nỗi lo triền miên của dân mình… Nhiều khi chỉ vì tự mình gây ra bệnh, như hút thuốc lá, uống rượu, phê ma túy, hoan lạc luông tuồng… Trong khi đó, y phí lúc nào cũng là gánh nặng, bệnh viện lúc nào cũng hết giường…
Có vẻ như bóng đá Việt Nam có uy tín hơn bao giờ hết? VTC News ghi rằng, theo tờ Fox Sports Asia nhận định, ĐT Việt Nam xứng đáng đại diện cho Đông Nam Á nếu đăng cai World Cup 2034.
Kinh tế Việt Nam tăng chậm lại, vì bi tác động nhiều yếu tố. Trong khi đó, sốt xuất huyết gây kinh hoàng, tăng vọt…
Công ty nấu bia… bỗng nhiên nô. Hãng bia Bình Dương thê thảm, một người chết. Báo Người Lao Động kể: Nổ lớn ở công ty bia tại Bình Dương, 1 người tử vong… Sau tiếng nổ lớn, hàng trăm mét vuông mái tôn công ty bị tốc bay, một số bồn chứa bia bị văng mất nắp, một người tử vong.
Chúng ta đang nhìn thấy rất nhiều người cộng sản tỉnh ngộ. Trong đó có những người đã trọn một đời hy sinh, đấu tranh cho Đảng Cộng sản Việt Nam, và rồi đã chết đi trong khi nhìn thấy quê nhà không hề có gì là tự do, dân chủ.
Là nho sĩ, là nhà giáo, là nhà thơ, và là nhà ái quốc… Cụ Nguyễn Đình Chiểu bị thảm là sinh vào thời mất nước. Trong tuần lễ này là những ngày đặc biệt của cụ: sinh ngày 1 tháng 7/1822 ở làng Tân Thới, Gia Định Thành


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.