Hôm nay,  

Khách Chơi Đồ Cổ

14/02/200000:00:00(Xem: 7296)
Bạn,
Trong thời gian gần đây, một số người có mức sống khá giả ở Sài Gòn cũng như ở Hà Nội đã có xu hướng dùng đồ cổ như là một sở thích mà báo trong nước gọi là thời thượng. Tại Sài Gòn đã có phong trào sưu tầm các loại xe hơi Pháp từ thập niên 50, xe gắn máy thập niên 60 để sửa lại theo cách mà ngôn ngữ trong nước gọi là “phục chế”. Còn tại Hà Nội, thì theo ghi nhận của giới kinh doanh đồ cổ, thị trường đồ gỗ kiểu cổ tại VN hiện đang phát đạt, nhưng điều đáng nói đó là hàng gỗ giả kiểu cổ. Báo Đầu Tư kể lại trường hợp một nhà khảo cổ học người Nhật tên là Nishimura Masanari, từng sống ở Việt Nam 7 năm, đã lầm tưởng khi xem một bộ bàn ghế rất đẹp mà ông cứ tưởng là sản phẩm cổ. Vị khách này đã trầm trồ khi khi săm soi từng họa tiết của bộ bàn ghế làm theo mẫu đời Thanh. Đó chỉ là một trong rất nhiều mặt hàng gỗ giả cổ đang được bày bán thị trường, và chơi đồ nội thất giả cổ đã trở thành thú chơi mới của một số người như ghi nhận sau đây của báo Đầu Tư.

Hàng gỗ giả cổ được bày bán nhiều trên các phố Đê La Thành, Thái Thịnh, Lê Duẩn, Hoàng Hoa Thám (Hà Nội) với những mặt hàng hết sức phong phú, từ những bộ bàn ghế, sập gụ, tủ chè được gia công tinh xảo, cho đến những chiếc mặt nạ ngộ nghĩnh, những bức tượng. Theo các chuyên gia về thị trường, sự “phục hưng” của đồ gỗ giả cổ là do tâm lý “quay về với những giá trị dân tộc” trong người dân. Còn chị Nguyễn Thị Minh, chủ cơ sở sản xuất đồ gỗ mỹ nghệ ở 185 Đê La Thành (Hà Nội) cho rằng: Đồ gỗ giả cổ hấp dẫn người tiêu dùng bởi kiểu dáng cầu kỳ, sang trọng. Lợi thế của đồ gỗ giả cổ so với đồ gỗ làm theo các mẫu mã nước ngoài là bền và không bị lỗi mốt, có thể dùng trong bốn mùa”.

Một chủ cửa hàng đồ gỗ mỹ nghệ có thương hiệu Bắc Hà đã nói với phóng viên báo Đầu Tư rằng số người ưa chuộng đồ gỗ giả cổ đang tăng mạnh, phần lớn là những người có nhiều tiền, có khách hàng đã quyết định trang trí cho phòng khách ngôi nhà mới xây của mình toàn bằng đồ gỗ giả cổ.

Cũng theo báo Đầu Tư, đồ gỗ giả cổ cũng có loại “hàng chợ” và hàng sang mà trong nước gọi là hàng cao cấp, nhưng theo nhiều chủ cửa hàng, loại hàng cao cấp lại được ưa chuộng hơn, mặc dù giá rất cao, do được làm toàn bằng gỗ quý và mất nhiều công sức gia công hoàn thiện. Để làm được một bộ bàn ghế hoàn chỉnh, năm người thợ phải làm ròng rã gần một tháng. Một bộ bàn ghế làm bằng gỗ trắc theo mẫu đời Minh (gồm một bàn, bốn ghế, hai đôn, một trường) có giá từ 5 đến 6.5 triệu đồng (khoảng từ 350 đô đến 465 đô), còn với những bộ cũng làm bằng gỗ trắc nhưng với những chi tiết rất cầu kỳ và tinh xảo có thể lên tới 14 triệu (gần 1 ngàn đô), trong khi cũng kiểu dáng đó nhưng làm bằng gỗ gụ có các mức giá tương ứng là 4 - 4.5 triệu đồng/bộ (khoảng 280-320 đô) và 9.5 triệu đồng/bộ (gần 700 đô). Giải thích về sự chênh lệch giá này, chủ một cửa hàng cho biết, mặc dù có độ bền như nhau, song gỗ trắc hấp dẫn bởi mầu sắc sang trọng và vân gỗ đẹp hơn gỗ gụ. Một bộ bàn phấn trang điểm theo kiểu Từ Hy Thái Hậu bằng gỗ trắc có giá 6-7 triệu đồng (khoảng từ 420 đô đến 500 đô).

Bạn,
Theo ghi nhận của giới kinh doanh, mặc dù xu hướng dùng đồ gỗ giả cổ đang được định hình ngày một rõ nét hơn, nhưng do xuất hiện quá nhiều cơ sở sản xuất, nên mức tiêu thụ trên thị trường nội địa vẫn thấp hơn nhiều so với nguồn cung cấp, không ít các cơ sở sản xuất đồ gỗ giả cổ gặp khó khăn và có nguy cơ phá sản.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong ký ức nhiều thế hệ người Sài Gòn còn in đậm hình ảnh những người thợ bận rộn nhồi bột, vo nhân, in khuôn nướng bánh trung thu phục vụ khách qua đường vào những năm đầu 1960 trên trục đường Trần Hưng Đạo nối liền Sài Gòn - Chợ Lớn lúc nào cũng người mua kẻ bán sầm uất. Đó là hình ảnh những người thợ làm bánh trung thu của Nhà hàng Đồng Khánh, góc đường Trần Hưng Đạo - Đồng Khánh (cũ), quận 5. Báo Người Lao Động viết như sau.
Theo ghi nhận của báo quốc nội, gần 30 năm qua, hàng chục ngàn dân ở Thủ Đức phải dùng nước không bảo đảm vệ sinh. Điều nghịch lý là nhiều gia đình sống gần nhà máy nước Thủ Đức nhưng luôn "khát nước". Tại nhiều khu vực, nguồn nước để người dân sử dụng chủ yếu vẫn là giếng khoan. Mặc dù độ sâu của giếng thường trên 60m
Tại ở ấp Chánh Mỹ, thị xã Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương, sáng nào người dân cũng thấy một ông lão trạc 80 tuổi mặc cái áo bành tô, quần "bò" bạc màu, đầu trần, chân mang đôi dép da có quai hậu ngồi trên chiếc ghế đá ở đường Bạch Đằng - cạnh bờ sông chuẩn bị cho một ngày mới với công việc đánh xe ngựa. Ông lão này là một trong hai người đánh xe ngựa cuối cùng ở thị xã tỉnh lỵ Bình Dương
Theo báo Thanh Niên, công an CSVN thành phố Sài Gòn vừa bắt 1 tay đạo chích thuốc hàng cao thủ: chỉ trong vòng hơn 1 năm, trộm liên tục đột nhập vào các cơ quan công quyền CSVN (có nhân viên bảo vệ hẳn hoi) giữa ban ngày và ung dung dắt ra khỏi cổng hàng chục chiếc xe của các quan chức, nhân viên. Báo TN ghi lại "thành tích đạo chích" của kẻ trộm này như sau.
Trong thời gian gần đây, tình trạng chơm bản quyền khơng chỉ xảy ra trong giới soạn nhạc, mà cịn lan sang sân khấu cải lương, thoại kịch, và cả hài kịch. Về sân khấu hài, thành phần bị chơm bản quyền là những diễn viên từ quê lên tỉnh. Lợi thế của những diễn viên nàu là biết ca vọng cổ, nên việc sáng tác các tiểu phẩm hài kịch "mì ăn liền" khơng khĩ
Tại SG, có 1 thanh niên kiếm sống nhờ dịch vụ trang điểm cho gái bán bar. Chỉ với bộ đồ nghề đơn giản vài ba thỏi son; hai cây chổi quét mặt loại lớn, nhỏ; một cây chì kẻ; hai, ba hộp phấn màu..., nhưng qua bàn tay của thanh niên này, khuôn mặt các cô phục vụ bar trở thành một "thế giới nổi loạn". Tin Nhanh VN viết về thanh niên này như sau.
Tại VN, luật sư được dân gian gọi là "thầy cãi", phần nào chỉ sự ăn nói khôn khéo của họ trước pháp đình. Tuy nhiên, đôi khi họ cũng phải vướng vào tình cảnh "thần khẩu hại xác phàm". Báo Thanh Niên ghi lại 1 số trường hợp như sau. Cuối tháng 8/2004, ông Nguyễn Xuân Ngữ (59 tuổi, ngụ tại phường Long Thạnh Mỹ, Quận 9, TP.SG) đã gửi đơn đến Tòa án Quận 9
Theo báo quốc nội, toàn thành phố SG có 57 nhóm hài đang hoạt động, trong số đó có đến 2/3 số diễn viên xuất thân từ các đoàn cải lương miền Tây Nam phần. Các đoàn tan rã, họ lên Sài Gòn đi tấu hài kiếm sống. Để được làm diễn viên hài có khi họ phải trả bằng nước mắt.Khi sân khấu cải lương lâm vào cảnh đìu hiu, nhiều nghệ sĩ cải lương rẽ sang nghề tấu hài để nuôi sống gia đình và bản thân.
Tại Sài Gòn, nhà hàng, quán nhậu là nơi tiếng hát bị át đi bởi tiếng cười, nói và tiếng cụng ly của dân ăn nhậu. Do vậy, những nơi này là điểm dừng chân của các ca sĩ mà "sự nghiệp" âm nhạc "lận đận" hay đã kết thúc ở các phòng trà.Báo Người Lao Động ghi nhận tình cảnh của những ca sĩ hát ở quán nhậu qua đoạn ký sự như sau.
Theo báo quốc nội, trên con đường Lê Công Kiều, quận 1 TPSG, có 1 khu phố với những cửa hàng nho nhỏ khiêm tốn bày bán các mặt hàng đồ cổ và đồ mỹ nghệ. Đây là địa chỉ khá quen thuộc của du khách trong và ngoài nước. Việc kinh doanh đồ cổ và giả cổ tại con đường này bắt đầu từ những năm 1980 và bắt đầu phát đạt từ thập niên 1990


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.