Hôm nay,  

Ly Hôn Giả

13/10/199900:00:00(Xem: 9250)
Bạn,
Tại Việt Nam ngày nay, chuyện sản phẩm giả, bằng giả... đã trở thành chuyện hàng ngày trong thời buổi kinh tế thị trường. Ngoài những loại hình giả đó ra, còn có thêm một thứ giả khác mà các cơ quan chức năng CSVN đành bó tay, vì kết quả của hành vi giả này được các cơ quan giám sát và thi hành pháp luật CSVN chứng nhận bằng những con dấu thật do việc làm giả của họ hoàn toàn đúng luật. Đó chính là việc ly hôn giả như một số trường hợp sau đây được một phóng viên báo Phụ Nữ kể lại.
Đầu tháng 7 vừa rồi, nhận lời mời ăn tân gia của người bạn cũ, tôi đóng bộ nghiêm chỉnh và có mặt đúng giờ tại một ngôi nhà mới đường Chu Văn An, phường 26 quận Bình Thạnh. Nhìn ngôi nhà 3 tầng xây dựng theo kiểu Pháp lai Tàu trị giá cũng khoảng cả tỷ đồng, tôi thầm nghĩ đúng là tái ông thất mã, chuyện hắn ly dị với cô vợ cũ cách đây 7 năm, coi vậy mà hên. Hồi đó ít ai ngờ hai vợ chồng thầy cô giáo Lê Thành L và Nguyễn Thúy H cùng dạy văn ở trường cấp 3 của một huyện thuộc tỉnh Tây Ninh đang rất mực hạnh phúc, bỗng dưng đưa nhau ra tòa xé hôn thú. Rồi cả hai xin nghỉ việc. Bạn bè cứ hết đoán xa, lại nghĩ gần. Có người trách cô H vì đã không coi trọng chồng. Có người tỏ ý thương anh L vì anh đã hết lòng chiều chuộng vợ. Tôi cũng đã chia buồn cùng L hết một chầu rượu đế trong ngày chia tay. Bẵng đi mấy năm, giờ lại thấy thằng bạn xấu số của mình lại có một cơ ngơi mà ít ai cùng thời mà có được, tôi thầm nghĩ chắc là nó cưới cô vợ sau đúng vào cái thế chuột sa hũ nếp. Nhưng thật bất ngờ, hai vợ chồng ngôi nhà này lại cũng chính là hai người đã xé hôn thú trước đây. Biết tôi thắc mắc, cuối tiệc, hai bạn khều tôi ở lại để bật mí. Thì ra, do xin chuyển hộ khẩu về thành phố không được, cả hai cùng nghĩ đến việc ly hôn, để nhập khẩu về với bố mẹ theo diện còn độc thân.

Tuy nhiên không phải mọi trường hợp xé hôn thú giả cũng đều mang đến một kết quả tốt đẹp như chuyện của hai người bạn trên đây. Thực tế đã có những trường hợp tính già hóa non, vẽ đường cho hươu cao chạy xa bay. Trong một lần đi dự lễ ở Bình Thạnh, tình cờ gặp chị Trần Thu Ng, cư ngụ ở phường 12. Khi ngồi gần bên hỏi chuyện, tôi mới biết chị có một dĩ vãng buồn. Chị kể, vợ chồng đang sống êm ấm trong một căn nhà nhỏ ở chợ Cây Thị, bỗng dưng anh Lê Trương Kh., chồng chị, công nhân một xí nghiệp lắp ráp điện tử ở quận 10, muốn xuất ngoại để cải thiện cuộc sống gia đình. Thấy viễn cảnh tương lai hiện ra khá hấp dẫn, chị đồng tình xin ly hôn để tiện cho anh làm thủ tục. Thời gian đầu, anh Kh còn thư từ qua lại vài lần, để than thân trách phận nơi xứ người. Chị Ng cũng hiểu được khó khăn của người chồng không chút vốn liếng ngoại ngữ của mình, nên bấm lòng vượt qua khổ cực để nuôi con. Trên giấy tờ, tòa án đã ghi nhận sự tự nguyện nuôi con không cần anh Kh trợ cấp sau khi ly hôn, nên làm sao chị có quyền đòi hỏi. Nhưng một năm sau, khi đã qua thời kỳ than thở nỗi xa nhà, anh Kh bèn cắt đứt luôn phần tình nghĩa bằng số tiền 200 đô và một lá thư xin chị Ng thông cảm vì anh đã cưới được một cô vợ khác.
Bạn,
Ngoài những trường hợp ly hôn giả nêu trên, có những trường hợp “đột xuất” như câu chuyện sau đây theo lời kể của một viên thẩm phán tòa án CSVN ở Sài Gòn: Có một lần viên thẩm phán này được mời đến nhà hàng P.T dự tiệc mừng 20 năm ngày cưới của một người quen. Thế nhưng chỉ vài tháng sau, khi đến tòa để nghiên cứu vụ án sắp đưa ra xét xử, viên thẩm phán lại đọc đúng hồ sơ ly hôn của hai người tổ chức tiệc cưới vừa qua, thắc mắc ấy ông ta chỉ hiểu ra khi báo chí đưa tin ông chồng bị truy tố vì có dấu hiệu tham nhũng trong một vụ án buôn lậu lớn ở Sài Gòn!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thuốc giả bán cho bệnh nhân ung thư đã vào Việt Nam bằng cách nào? Cán bộ nào mở cửa cho thuốc giả vào?
Tuần lễ này có một ngày để tưởng nhớ tới nhà văn Nhất Linh, cũng là một người hoạt động nhiều lĩnh vực: ngày 7 tháng 7 năm 1963 là ngày nhà văn tự sát.
Thứ Ba tuần này là ngày 9 tháng 7 năm 2019. Như thế là tròn 66 năm, ngày cụ bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long) bị xử tử. Làm cách nào một người yêu nước như cụ bà lại có thể bị xử tử? Đó là những câu chuyện rất lạ của một thời lịch sử. Khi một người như cụ bà bị oan như thế, nghĩa là sẽ có cả triệu người bị oan khuất...
Chờ sập… chung cư cũ chờ sập… Hiện nay tại TP.SG đang có hàng trăm chung cư cũ chờ... sập.
Bệnh là nỗi lo triền miên của dân mình… Nhiều khi chỉ vì tự mình gây ra bệnh, như hút thuốc lá, uống rượu, phê ma túy, hoan lạc luông tuồng… Trong khi đó, y phí lúc nào cũng là gánh nặng, bệnh viện lúc nào cũng hết giường…
Có vẻ như bóng đá Việt Nam có uy tín hơn bao giờ hết? VTC News ghi rằng, theo tờ Fox Sports Asia nhận định, ĐT Việt Nam xứng đáng đại diện cho Đông Nam Á nếu đăng cai World Cup 2034.
Kinh tế Việt Nam tăng chậm lại, vì bi tác động nhiều yếu tố. Trong khi đó, sốt xuất huyết gây kinh hoàng, tăng vọt…
Công ty nấu bia… bỗng nhiên nô. Hãng bia Bình Dương thê thảm, một người chết. Báo Người Lao Động kể: Nổ lớn ở công ty bia tại Bình Dương, 1 người tử vong… Sau tiếng nổ lớn, hàng trăm mét vuông mái tôn công ty bị tốc bay, một số bồn chứa bia bị văng mất nắp, một người tử vong.
Chúng ta đang nhìn thấy rất nhiều người cộng sản tỉnh ngộ. Trong đó có những người đã trọn một đời hy sinh, đấu tranh cho Đảng Cộng sản Việt Nam, và rồi đã chết đi trong khi nhìn thấy quê nhà không hề có gì là tự do, dân chủ.
Là nho sĩ, là nhà giáo, là nhà thơ, và là nhà ái quốc… Cụ Nguyễn Đình Chiểu bị thảm là sinh vào thời mất nước. Trong tuần lễ này là những ngày đặc biệt của cụ: sinh ngày 1 tháng 7/1822 ở làng Tân Thới, Gia Định Thành


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.