Hôm nay,  

Đất Khát, Người Khát

25/05/200200:00:00(Xem: 7533)
Bạn,
Theo báo quốc nội, hạn hán kéo dài đã khiến cho các nguồn nứốc sinh hoạt và sản xuất nông vụ của nôngdân nhiều xã ở một số tỉnh miền Trung bị cạn kiệt. Tại Ninh Thuận, nhiều huyện phía Tây thiệt hại nặng, hàng loạt hecta đất khô cằn, hàng chục ngàn cừu, dê bị chết vì khát. Tại Quảng Ngãi, Bình Định, hạn hán đã là đại nạn cho cư dân ở một số xã như ghi nhận sau của phóng viên báo Thanh Niên.

Liên tiếp nhiều ngày qua, thời tiết Quảng Ngãi rất khó chịu, nắng nóng kéo dài.

Đảo Bé thuộc huyện đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi), cách đảo Lớn (Lý Sơn) khoảng 4 km về hướng Bắc. Đây là nơi cư trú của gần 100 hộ gia đình với khoảng 500 nhân khẩu chuyên làm nghề đánh cá và trồng hành tỏi. Mấy ngày qua, dân của hòn đảo này đang phải đối mặt với sự khan hiếm nươc ngọt chưa từng có. Theo UB huyện Lý Sơn thì địa hình ở đảo Bé rất phức tạp, phần lớn diện tích là núi đá và không có mạch nước ngọt nên nguồn nước phục vụ cho sinh hoạt và sản xuất ở đây đều phụ thuộc vào nước trời. Vào mùa mưa các gia đình dùng ống nhưa hút nước từ mái nhà vào các bể chứa để dùng quanh năm. Năm nay, do lượng mưa qúa ít nên vào thời điểm này, nguồn nườc dự trữ của các gia đình hầu như cạn kiệt. Muốn có nước sinh hoạr, người dân phải đi mua nước ngọt từ đảo Lớn với giá 3 ngàn đồng một can nhựa (loại 30-40 lít), nhưng không phải gia đình nào cũng có tiền để mua nước dùng hàng ngày. Vì nước ngọt khan hiếm nên tỉ lệ trẻ em mắc bệnh ngoài da và phụ nữ mắc bệnh phụ khoa ở đảo Bé ngày càng tăng cao. Vụ Đông Xuân năm nay, toàn đảo chỉ trồng 7 hecta bắp lai và đậu xanh cao sản nhưng toàn bộ diện tích cây trồng đều đã héo rũ, coi như mất trắng. Trứớc tình cảnh đó, huyệnLý Sơn đã phải điều động phương tiện để vận chuyển nưốc từ đảo Lớn sang. Về lâu dài đảo Bé cần có hệ thống cấp nước để cư dân hòn đảo này mới tránh đuợc cảnh khát nước mỗi khi nắng hạn kéo dài.

Tại các huyện Vĩnh Thạnh, Phù Cát, Văn Canh và TP Qui Nhơn thuộc tỉnh Bình Định, các nguồn nước cũng cạn kiệt vì nắng nóng kéo dài. Hiện có trên 3,000 ha ruộng bị khô hạn nứt nẻ không sản xuất được, trong đó, riêng huyện Phù Cát hiện đã có gần 1,500 ha ruộng bị khô hạn và trên 1,300 ha lúa sẽ không thể sản xuất đúng theo kế hoạch vì thiếu nước.

Một số vùng ven biển ở huyện Phù Cát còn đang phải đối diện với nguy cơ bị xâm nhập nưốc mặn và thiếu nước sinh hoạt. Trong khi đó, hầu hết các hồ thủy lợi trên địa bàn tỉnh Bình Định đang cạn dần.. Trứóc tình hình đó, để taọ thêm nguồn nước cho sông Côn, tỉnh Bình Định đã đề nghị nhà máy thủy điện Vinh Sơn nâng công suất phát điện qua tuốc bin với lượng nước 8 mét khối/giây trong vòng 10 ngày, nhưng nhà máy này chỉ đủ phát 3.5 mét khối/giây vì hai hồ A và Ba của thủy điện Vinh Sơn chỉ còn 45 triệu mét khối nước, trong đó có 35 triệu mét khối nước ở mực chết, có nghiã là chỉ đủ hoạt động đến cuối mùa hè này.

Bạn,
Cũng theo báo Thanh Niên, hiện nay, tại nhiều huyện xã trên địa bàn tỉnh Bình Định, người dân đang tự cúu bằng cách đắp các đập bổi trên các sông suối, tăng cường hệ thống bơm điện và khai thác nguồn nước ngầm bằng giếng đóng và chồ trời mưa...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện chi phí khổng lồ này là của các lớp mầm non. Có những em học lớp mầm non tại VN với học phí trung bình gần 1.000 đôla mỗi tháng. Nghĩa là học phí một em bé cao gấp hàng chục lần lương của một công nhân trung bình làm việc mệt nhọc suốt cả tháng.
Đó là những chuyện lạ nhất trần gian này, nhưng lại đang xảy ra tại Việt Nam.
Nói tới Sài Gòn, tất phải nói tới Bùi Giáng, một nhà thơ bước đi xiêu vẹo giữa đời, và đã ném thơ lên giữa trời để rồi biến thành mưa hoa bay khắp phố phường.
Có một đặc điểm hẳn là bạn còn nhớ: dân Sài Gòn mình ngồi đâu cũng nhậu được, từ trong nhà ra tới hàng quán cũng thoải maí, từ tiệm sang hèn đủ cấp cho tới hè phố hay bờ bụi công viên...
Có vẻ như bài thơ của Bà Huyện Thanh Quan thời đầu thế kỷ 19, sau khi Nguyễn Ánh lên ngôi năm 1802 và dời thủ đô về Huế, là cũng muốn nói về Chùa Một Cột, nơi bây giờ chưa thành phế tích nhưng đã gây bất bình cho những người quan tâm về sự chăm sóc di tích lịch sử này.
Lúc nào cũng luôn luôn có chuyện chữa bệnh kiểu kỳ lạ. Hết kiểu thầy bùa đánh đá bệnh nhân để chữa bệnh, rồi bây giờ tới kiểu thầy vuốt chữa bệnh.
Trong khi nhà nước Hà Nội luôn luôn nói rằng chế độ điều hành theo phương pháp “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách...” thì có một nhân vật mới thăng lên chức Bộ Trưởng, liền được ca ngợi là “ảnh quyết ngay, khỏi cần bàn...” Nghĩa là, không có chuyện tập thể lãnh đaọ nào hết.
Nền văn hóa đọc tại Việt Nam bây giờ èo uột quá, tuy là sách in quá nhiều nhưng lại với lượng ấn bản quá ít, khi so với dân số. Vấn đề đau đầu nữa là vì tuổi trẻ trong trường học không được khuyến khích đọc,
Dân tộc Việt có nhiều truyền thuyết tuyệt vời, rất mực nhân bản... Nhiều, nhiều lắm.
Sau nhiều xì căng đan về đạo văn bùng nổ, thậm chí tới bậc Tiến sĩ cũng bị liên hệ, một cơ quan thông tấn trong ngành đạị học Việt Nam bắt đầu tuyên chiến với hành vi đaọ văn, nghĩa là hành vi copy công trình nghiên cứu hay sáng tác của người khác và đề tên mình vàò. Trễ, nhưng cũng thật là cần thiết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.