Hôm nay,  

Khát Vọng Lên Bờ

28/03/200300:00:00(Xem: 9301)
Bạn,
Những người được nhắc đến trong lá thư này là cư dân ở hòn đảo Cát Bà, kiếm sống bằng nghề chèo đò chở khách, chở hàng. Mùa hè chở khách đi dạo, mùa đông vắng khách chở hàng ra các bè buôn bán sinh sống trên biển. Đó là những con người sống ở đênh trên sóng. Mong ước lớn nhất của họ là có được mái nhà trên bờ. Báo TT đã viết về những cảnh đơì này qua đọan ký sự như sau.
Trong lòng bến vịnh Cát Bà có hàng trăm chiếc đò con chở khách đậu san sát của hàng ngàn dân lao động tứ xứ sinh sống…, có biết bao nhiêu những cảnh đời mưu sinh trên sóng biển " Ở đó, có vụ Nguyễn Văn Quang hơn 70 tuổi vẫn kiếm sống bằng con đò nhỏ chở khách vì không muốn hệ lụy đến con cháu. Có cụ bà Phạm Thị Mùi nuôi một người chồng bị tàn tật bằng con đò nhỏ. Có hàng trăm gia đình từ bốn phương đổ về kiếm sống, đông nhất là Hậu Lộc, Hoằng Hóa (tỉnh Thanh Hóa) đi cả gia đình theo kiểu kinh tế mới. Vẫn có biết bao nhiêu những cô cậu đang tuổi đến trường phải từ bỏ học hành để theo bố mẹ lênh đênh trên sóng biển"
Gia đình chị Phạm Thị Chanh và anh Bách Văn Hội cùng ba đưá con trai từ Hoằng Hóa ra đây được ba năm. Hai đưá lớn bỏ học khi đang học dở lớp 5 và lớp 7, đi bán bưu ảnh cho khách Tây ở trên bờ. Đưá nhỏ nhất năm nay mới 8 tuổi tên là Bách Văn Hùng thì theo mẹ chèo đò chở khách. Không biết đọc, không biết viết, nhưng đôi bàn tay nhỏ của cậu bé đã làm được những việc mà những đưá trẻ cùng lứa chỉ nghe được trong chuyện cổ tích: một lần mẹ đi chợ, có khách gọi, cậu bé nhỏ như cái kẹo này đã chở 10 người khách từ bờ ra ngoài vịnh để ăn uống. Thấy phóng viên có vẻ không tin tưởng lắm, chị Chanh giao tay chèo cho cậu bé. Đứng trên mui thuyền, hai tay dang rộng, Hùng sải đôi tay vững chãi chèo lái con đò đi quanh vịnh trong ánh mắt ngỡ ngàng của phóng viên. Nhưng trường hợp của Hùng chưa phải là kỷ lục. Phóng viên được biết có một cậu bé khác 4 tuổi cũng đã chèo được đò để chở khách.

Kiếm ống bằng đò, ăn trên đò, ngủ trên đò, sinh hoạt cũng chỉ mấy mét vuông đò, và thậm chí qua lời chị Chanh, phóng viên biết được trường hợp một phụ nữ trở dạ không kịp đi trạm xá kịp nên đẻ ngay trên đò. Đôi bạn trẻ tên Dương và Thúy làm nghề chèo đò, gặp nhau, yêu nhau nhờ đò và cưới nhau trên một bè nổi của một nhà hàng kinh doanh ăn uống. Gia tài của họ là hai chiếc đò nhỏ. Ngày này, đò vợ, đò chồng tỏa đi hai phiá kiếm sống, tối về hai vợ chồng nhập một đò, đò còn lại cột ngay bên cạnh.Những người trên đò, trên sóng này đã nói không với nhiều thứ: không tivi, không radio, không tất tần tật với các phương tiện nghe nhìn, giải trí. Không học hành với những trẻ sống trên sóng.
Bạn,
Phóng viên báo TT hỏi chị Chanh về cuộc sống sắp tới của gia đình chị, về sự học hành của cậu bé Hùng, nhưng người phụ nữ già hơn rất nhiều so với tuổi 38 này ngập ngừng không nói. Rồi cuối cùng chị cũng bày tỏ: "Đến đâu thì hay đến đó. Không ai muốn cuộc sống lênh đênh trên sóng cả, nhưng lên bờ thì biết làm gì "" Khát vọng lên bờ, bờ gần thế mà những con người ở trên sóng này ai cũng nghe sao mà xa vời vợi.

Đất nước có cần các quy trình cần thiết để công an khỏi giết người vô tội, khỏi phải tra tấn người bị tạm giam?
Vâng, mới 6 tháng. Bản tin kể rằng, đường Hồ Chí Minh sau 6 tháng đưa vào hoạt động đã xảy ra vết nứt dài hơn 50 m, có đoạn bị lún sâu 10 cm.
Hôm nay đọc bài này, thấy có lời khuyên rất là thực tế, rằng khởi đầu chớ nhìn xa, hãy mỗi ngày tu một chút, rồi sẽ không ngả lòng mà buông xuôi.
Tiền ODA là tiền Trợ Giúp Phát Triển Chính Thức -- Official development assistance -- cũng là nguồn tiền cán bộ ưa thích bấu xé, cấu cào... vì không phải tiền của riêng ai, nên kiểm soát là chuyện lơ là.
Chuyện mạo danh và lừa đảo nhiều kể chi cho xiết. Nhưng lần này, người ta lại nghe chuyện chính các cơ quan cán bộ lại bị đưa vào trận mạo danh và lừa đảo.
Trong khi chưa nữ sinh nào bị hại, nhưng không có gì bảo đảm là trong quá khứ chưa từng xảy ra chuyện gì hết.
Bản tin hôm Chủ Nhật của ĐĐK cho biết rằng tiếng Việt đã trở thành ngoại ngữ để học sinh Hàn Quốc thi vào đại học, hay mới đây tại Australia,
Trang AnhBaSam đăng tin này có thêm mấy bản đồ ghi rõ, nghĩa là, phi cơ Taù cứ bay là bay, còn phòng không ta cứ im là im...
Đó là trường hợp Ông Nguyễn Văn Bằng (nguyên chánh án TAND huyện Ea Kar) - người bị tố cáo có hành vi mua dâm đã được điều chuyển lên TAND tỉnh Đắk Lắk.
Thời xưa, thầy đánh trò chủ yếu là roi mây hay thước kẻ. Có khi thâ giả vờ đưa cao nhưng đánh khẽ, chủ yếu làm cho cả lớp phải im lặng. Có bao giờ thầy tra tấn trò không?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.