Hôm nay,  

Khát Vọng Lên Bờ

28/03/200300:00:00(Xem: 7246)
Bạn,
Những người được nhắc đến trong lá thư này là cư dân ở hòn đảo Cát Bà, kiếm sống bằng nghề chèo đò chở khách, chở hàng. Mùa hè chở khách đi dạo, mùa đông vắng khách chở hàng ra các bè buôn bán sinh sống trên biển. Đó là những con người sống ở đênh trên sóng. Mong ước lớn nhất của họ là có được mái nhà trên bờ. Báo TT đã viết về những cảnh đơì này qua đọan ký sự như sau.
Trong lòng bến vịnh Cát Bà có hàng trăm chiếc đò con chở khách đậu san sát của hàng ngàn dân lao động tứ xứ sinh sống…, có biết bao nhiêu những cảnh đời mưu sinh trên sóng biển " Ở đó, có vụ Nguyễn Văn Quang hơn 70 tuổi vẫn kiếm sống bằng con đò nhỏ chở khách vì không muốn hệ lụy đến con cháu. Có cụ bà Phạm Thị Mùi nuôi một người chồng bị tàn tật bằng con đò nhỏ. Có hàng trăm gia đình từ bốn phương đổ về kiếm sống, đông nhất là Hậu Lộc, Hoằng Hóa (tỉnh Thanh Hóa) đi cả gia đình theo kiểu kinh tế mới. Vẫn có biết bao nhiêu những cô cậu đang tuổi đến trường phải từ bỏ học hành để theo bố mẹ lênh đênh trên sóng biển"
Gia đình chị Phạm Thị Chanh và anh Bách Văn Hội cùng ba đưá con trai từ Hoằng Hóa ra đây được ba năm. Hai đưá lớn bỏ học khi đang học dở lớp 5 và lớp 7, đi bán bưu ảnh cho khách Tây ở trên bờ. Đưá nhỏ nhất năm nay mới 8 tuổi tên là Bách Văn Hùng thì theo mẹ chèo đò chở khách. Không biết đọc, không biết viết, nhưng đôi bàn tay nhỏ của cậu bé đã làm được những việc mà những đưá trẻ cùng lứa chỉ nghe được trong chuyện cổ tích: một lần mẹ đi chợ, có khách gọi, cậu bé nhỏ như cái kẹo này đã chở 10 người khách từ bờ ra ngoài vịnh để ăn uống. Thấy phóng viên có vẻ không tin tưởng lắm, chị Chanh giao tay chèo cho cậu bé. Đứng trên mui thuyền, hai tay dang rộng, Hùng sải đôi tay vững chãi chèo lái con đò đi quanh vịnh trong ánh mắt ngỡ ngàng của phóng viên. Nhưng trường hợp của Hùng chưa phải là kỷ lục. Phóng viên được biết có một cậu bé khác 4 tuổi cũng đã chèo được đò để chở khách.

Kiếm ống bằng đò, ăn trên đò, ngủ trên đò, sinh hoạt cũng chỉ mấy mét vuông đò, và thậm chí qua lời chị Chanh, phóng viên biết được trường hợp một phụ nữ trở dạ không kịp đi trạm xá kịp nên đẻ ngay trên đò. Đôi bạn trẻ tên Dương và Thúy làm nghề chèo đò, gặp nhau, yêu nhau nhờ đò và cưới nhau trên một bè nổi của một nhà hàng kinh doanh ăn uống. Gia tài của họ là hai chiếc đò nhỏ. Ngày này, đò vợ, đò chồng tỏa đi hai phiá kiếm sống, tối về hai vợ chồng nhập một đò, đò còn lại cột ngay bên cạnh.Những người trên đò, trên sóng này đã nói không với nhiều thứ: không tivi, không radio, không tất tần tật với các phương tiện nghe nhìn, giải trí. Không học hành với những trẻ sống trên sóng.
Bạn,
Phóng viên báo TT hỏi chị Chanh về cuộc sống sắp tới của gia đình chị, về sự học hành của cậu bé Hùng, nhưng người phụ nữ già hơn rất nhiều so với tuổi 38 này ngập ngừng không nói. Rồi cuối cùng chị cũng bày tỏ: "Đến đâu thì hay đến đó. Không ai muốn cuộc sống lênh đênh trên sóng cả, nhưng lên bờ thì biết làm gì "" Khát vọng lên bờ, bờ gần thế mà những con người ở trên sóng này ai cũng nghe sao mà xa vời vợi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có ai hiểu gì về thế giơi của người cõi âm? Và nếu có ai tự nhận là hiểu biết về thế giới cõi âm, có thật rằng họ hiểu được bao nhiêu phần cõi âm, giả sử là có thật, để rồi về khuyên chúng ta thế này, khuyên chúng ta thế kia?
Chuyện gì cũng vậy, cũng cần có một khuôn phép gọi là chuẩn mực, bấy giờ mới thấy hết cái đẹp, cái tinh vi. Nếu không có chuẩn mực, tất sẽ hỗn loạn, sẽ chỉ là tiếng ồn của người tâm thần.
Trong khi chúng ta đọc tràn ngập những tin hình sự hàng ngày ở Hà Nội, ở Sài Gòn, ở Cần Thơ... đời sống trở nên đầy những nỗi lo, những sợ hãi. Rồi may mắn, đôi khi gặp những bản tin làm dịu lòng mình xuống, khi niềm tin được khơi dậy về cái thiện bản nhiên trong lòng người.
Có những dòng chữ viết lên vách, và đời sau ca ngợi là thơ thần, bút thánh. Có những nét vẽ sau khi hoàn tất trên vách, lập tức trở thành bất tử.
Bạn hãy hình dung rằng khi một công nhân bị nợ lương, là bao nhiêu chuyện thảm họa dây chuyền sẽ xảy ra. Vậy mà đó lại là hiện thực đang diễn ra đối với hàng chục ngàn công nhân.
Tình yêu mang tới hạnh phúc cho đời người. Tình yêu là sự chia sẻ, là niềm vui, là chung bước để cặp tình nhân dìu nhau đi trên những năm tháng gian nan của đời người. Tình yêu như thế cũng là tránh nhiệm, là gánh vác một phần gánh nặng trăm năm cho nhau.
Cái đầu mình khá u tối, nên rất thường khi gặp những chữ viết tắt trên báo chí Việt Nam, nghĩ hoài cũng không ra nổi. Như thế, gặp các trưoòng hợp tối nghĩa, hay chữ ít gặp, thì đành chịu. Nghĩa là, mình nghĩ, chức năng truyền thông của báo chí chưa đạt nổi.
Mỗi người đều mang ơn một số thầy giáo, cô giáo nào đó. Từ bậc mẫu giáo, bậc tiểu học, bậc trung học và rồi đaị học... thế nào cũng có lúc chúng ta sơ xuất, vấp ngã và rồi được một thầy giaó hay cô giáo chìa tay ra giúp, đỡ lên và dìu chúng ta đi tiếp.
Quý thầy giáo và quý cô giáo, tức là ngành giáo dục, trên nguyên tắc là phải tuyệt vời trong sáng đạo đức. Lịch sử Việt Nam cũng đã từng có những thấy giáo tuyệt vời, như Thầy Chu Văn An, như Thầy Nguyễn Đình Chiểu...
Nghệ thuật là gì? Và làm vai MC để dẫn chương trình trong các buổi họp mặt, tiệc cưới... có cần tới nghệ thuật không? Và nếu thiếu nghệ thuật, các buổi đó có trở nên nhạt nhẽo hay không? Thậm chí, nếu không khéo, MC có thể làm mất vui cả một tiệc cưới hay không?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.