Hôm nay,  

Khát Vọng Lên Bờ

28/03/200300:00:00(Xem: 6154)
Bạn,
Những người được nhắc đến trong lá thư này là cư dân ở hòn đảo Cát Bà, kiếm sống bằng nghề chèo đò chở khách, chở hàng. Mùa hè chở khách đi dạo, mùa đông vắng khách chở hàng ra các bè buôn bán sinh sống trên biển. Đó là những con người sống ở đênh trên sóng. Mong ước lớn nhất của họ là có được mái nhà trên bờ. Báo TT đã viết về những cảnh đơì này qua đọan ký sự như sau.
Trong lòng bến vịnh Cát Bà có hàng trăm chiếc đò con chở khách đậu san sát của hàng ngàn dân lao động tứ xứ sinh sống…, có biết bao nhiêu những cảnh đời mưu sinh trên sóng biển " Ở đó, có vụ Nguyễn Văn Quang hơn 70 tuổi vẫn kiếm sống bằng con đò nhỏ chở khách vì không muốn hệ lụy đến con cháu. Có cụ bà Phạm Thị Mùi nuôi một người chồng bị tàn tật bằng con đò nhỏ. Có hàng trăm gia đình từ bốn phương đổ về kiếm sống, đông nhất là Hậu Lộc, Hoằng Hóa (tỉnh Thanh Hóa) đi cả gia đình theo kiểu kinh tế mới. Vẫn có biết bao nhiêu những cô cậu đang tuổi đến trường phải từ bỏ học hành để theo bố mẹ lênh đênh trên sóng biển"
Gia đình chị Phạm Thị Chanh và anh Bách Văn Hội cùng ba đưá con trai từ Hoằng Hóa ra đây được ba năm. Hai đưá lớn bỏ học khi đang học dở lớp 5 và lớp 7, đi bán bưu ảnh cho khách Tây ở trên bờ. Đưá nhỏ nhất năm nay mới 8 tuổi tên là Bách Văn Hùng thì theo mẹ chèo đò chở khách. Không biết đọc, không biết viết, nhưng đôi bàn tay nhỏ của cậu bé đã làm được những việc mà những đưá trẻ cùng lứa chỉ nghe được trong chuyện cổ tích: một lần mẹ đi chợ, có khách gọi, cậu bé nhỏ như cái kẹo này đã chở 10 người khách từ bờ ra ngoài vịnh để ăn uống. Thấy phóng viên có vẻ không tin tưởng lắm, chị Chanh giao tay chèo cho cậu bé. Đứng trên mui thuyền, hai tay dang rộng, Hùng sải đôi tay vững chãi chèo lái con đò đi quanh vịnh trong ánh mắt ngỡ ngàng của phóng viên. Nhưng trường hợp của Hùng chưa phải là kỷ lục. Phóng viên được biết có một cậu bé khác 4 tuổi cũng đã chèo được đò để chở khách.

Kiếm ống bằng đò, ăn trên đò, ngủ trên đò, sinh hoạt cũng chỉ mấy mét vuông đò, và thậm chí qua lời chị Chanh, phóng viên biết được trường hợp một phụ nữ trở dạ không kịp đi trạm xá kịp nên đẻ ngay trên đò. Đôi bạn trẻ tên Dương và Thúy làm nghề chèo đò, gặp nhau, yêu nhau nhờ đò và cưới nhau trên một bè nổi của một nhà hàng kinh doanh ăn uống. Gia tài của họ là hai chiếc đò nhỏ. Ngày này, đò vợ, đò chồng tỏa đi hai phiá kiếm sống, tối về hai vợ chồng nhập một đò, đò còn lại cột ngay bên cạnh.Những người trên đò, trên sóng này đã nói không với nhiều thứ: không tivi, không radio, không tất tần tật với các phương tiện nghe nhìn, giải trí. Không học hành với những trẻ sống trên sóng.
Bạn,
Phóng viên báo TT hỏi chị Chanh về cuộc sống sắp tới của gia đình chị, về sự học hành của cậu bé Hùng, nhưng người phụ nữ già hơn rất nhiều so với tuổi 38 này ngập ngừng không nói. Rồi cuối cùng chị cũng bày tỏ: "Đến đâu thì hay đến đó. Không ai muốn cuộc sống lênh đênh trên sóng cả, nhưng lên bờ thì biết làm gì "" Khát vọng lên bờ, bờ gần thế mà những con người ở trên sóng này ai cũng nghe sao mà xa vời vợi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, tại VN, tình trạng sao chép trong lĩnh vực xuất bản và phát hành sách đã ở mức báo động. Phóng viên báo SGGP vưà làm một cuộc khảo sát tại các nhà sách, đã ghi nhận rằng "sách nhái", "sách sao chép" trùng lặp rất nhiều. Nhiều sách tuy có tiêu đề khác nhau nhưng nội dung lại giống nhau, và lại cùng 1 nhà xuất bản. Báo SGGP ghi lại một số trường hợp như sau.
Theo SGGP, các kiểu bảng hiệu của người Sài Gòn bây giờ là dùng hình tượng. Trước là dùng hình thay chữ, hoặc bảng hiệu hộp đèn chữ nổi hay sử dụng đèn huỳnh quang kéo sợi, thịnh hành trong khoảng 20 năm. Từ các thập niên đầu thế kỷ 20, bảng hiệu có kèm theo minh họa tượng trưng như kiểu hiệu kem Hynos của doanh nhân Huỳnh Đạo Nghĩa vẽ anh Bảy Chà Và da đen cười khoe răng trắng;
Theo ghi nhận của báo Lao Động, trong tuần qua, thành phố Đà Lạt, tỉnh lỵ tỉnh Lâm Đồng và các huyện của tỉnh này đang bị đại hán. Mực nước các sông suối trong tỉnh này hạ thấp hơn so với trung bình nhiều năm, các suối nhỏ có nguy cơ cạn kiệt. Báo LĐ ghi nhận thực trạng hạn hán tại Đà Lạt như sau. Đà Lạt nằm ở độ cao 1,500m so với mực nước biển.
Còn một tháng mới đến Tết nguyên đán, thế nhưng, tại các Trung tâm giới thiệu việc làm ở TPSG luôn đông nghẹt sinh viên đến tìm việc làm thêm trong ngày lễ này. Với mức lương cao gấp 2-3 lần ngày thường, các sinh viên hy vọng sẽ dành dụm được một ít tiền để đóng học phí cho học kỳ sau. Tin Nhanh VN ghi nhận tình cảnh của những sinh viên nghèo chạy tìm việc làm trong dịp Tết như sau.
Theo báo Tuổi Trẻ, trong tuần qua, tại tỉnh Phú Yên, chỉ trong chuyến ra khơi câu cá ngừ đại dương đầu tiên của vụ đánh bắt mới, làng biển phường 6 (thị xã Tuy Hòa) đã có đến bảy chiếc tàu gặp nạn. Tin tức từ ngoài biển liên tục gọi về xin ứng cứu. Qua máy truyền tin những tiếng kêu thét, hoảng loạn trên các con tàu đang lâm nạn từ ngoài khơi xa dội về càng khiến cái làng biển này hoang mang, căng thẳng.
Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, tại TPSG, tất cả các đường phố đều ngập tràn bảng hiệu quảng cáo, trung bình trước mặt tiền một cửa hàng bao giờ cũng có khoảng 2-3 bảng hiệu quảng cáo, thậm chí có dăm cửa hàng treo một lúc 6-7 bảng. Một bảng hiệu lớn giăng ngang trước mặt tiền nhà, chiều ngang bao giờ cũng kín từng tấc diện tích hiện hữu.
Như VB đã loan tin, Tòa án trọng tài thể thao quốc tế đã buộc Liên đoàn bóng đá VN phải bồi thường huấn luyện viên Letard người Pháp một số tiền lên đến 197 ngàn Mỹ kim. Ông Letard nguyên là huấn luyện viên đội tuyển túc cầu U.23 của VN ( gồm các tuyển thủ dưới 23 tuổi) , đã bị VN sa thải trước thời hạn kết thúc hợp đồng với lý do là khả năng huấn luyện yếu kém.
Theo ghi nhận của báo Thanh Niên, tại bến xe Miền Đông của Thành phố Sài Gòn, mỗi ngày gần cả ngàn lượt xe rời bến đều phải "gồng mình" cống nộp cho các nhân viên quản lý và điều hành bến xe. Chỉ riêng hai bộ phận phòng vé và điều độ với khoảng vài chục nhân viên, mỗi xe chỉ cần "đóng hụi chết" vài chục ngàn đồng/chuyến
Trên địa bàn thành phố SG, chỉ riêng quận 10 hiện có đến 52 lô chung cư, trong đó có 37 lô đã quá hạn sử dụng từ 10-15 năm với trên 4.000 gia đình cư ngụ. Thế nhưng, việc di dời hàng chục ngàn con người ra khỏi chung cư lại quá chậm. Người dân sống trong những chung cư cũ đang thấp thỏm trong nỗi lo nhà sập. SGGP ghi nhận thực trạng này như sau.
Tại VN, nghề múa Lân Sư Rồng, thường tập luyện cả năm nhưng chỉ biểu diễn vài ba ngày lễ tết, hay những dịp các cơ quan, đơn vị khai trương... Khi đã theo nghề này, nhiều người gọi đó là cái nghiệp. Từ niềm đam mê khi nghe tiếng trống rộn rã của những đoàn lân, nhiều người đã dấn thân theo nghề "ghiền không bỏ được". SGGP viết như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.