Hôm nay,  

Xóm Bán Ve Chai

13/09/200100:00:00(Xem: 6276)
Bạn,
Theo tài liệu của báo Người Lao Động, toàn Việt Nam có trên 200,000 dân nghèo kiếm sống bằng các nghề mà các chuyên viên kinh tế trong nước gọi là lao động vỉa hè, lề đường. Đó là những nghề không cần vốn liếng chỉ cần sức người và sự chịu đựng. Do điều kiện sinh hoạt, tại nhiều thành phố VN đã hình thành những xóm “lao động chuyên ngành” như tại thành phố Cần Thơ có một xóm quy tập những người buôn bán ve chai để mưu sinh. Xóm này nằm trong khu vực 3, phường An Hòa. Chưa đến 5 giờ sáng, cả xóm đã xôn xao, tiếng gọi nhau í ới ở đầu hẻm, từng tốp, từng tốp người quang gánh trên vai tản ra khắp nơi, bắt đầu cho một ngày lao động.

Báo quốc nội kể lại trường một phụ nữ tên Duyên, 42 tuổi, rạng sáng cùng nhóm bạn quảy gánh họp tại đình Bình Thủy, mỗi người ăn vội một gói xôi, rồi ai nấy bắt đầu công việc của mình. Trung bình, mỗi ngày mỗi người kiếm được 10 ngàn đến 15 ngàn đồng. 15 năm trước đây, chị Duyên bước về nhà chồng ở cái xóm ve chai này. Gia đình bên chồng nghèo, chuyên sống bằng nghề buôn bán ve chai, còn chị không biết chút gì về nghề này. Sau đám cưới, vợ chồng chị ở trọ, bắt đầu cuộc sống tự lập. Anh làm công nhân, chị làm đủ thứ nghề: xách nước, giặt giũ mướn, buôn bán nhưng vẫn không đủ sống. Rồi anh thất nghiệp, không tiền thuê nhà trọ, anh chị che một tấm vải dưới gốc một bồ đề trong chùa làm chốn nương thân. Một hôm có người bạn gánh đến rũ, chị đồng ý và bắt đầu mưu sinh bằng nghề này.

Trao đổi với phóng viên NLĐ, ông Lê Văn Thi, phụ trách khu vực này cho biết: Xóm ve chai này đã có trên 25 năm nay. Toàn khu vục có trên 120 hộ dân sống bằng nghề này. Sau 5 giờ sáng, xóm này vắng hoe, chỉ còn lại đám trẻ. Sau 19 giờ, bà con mới lục tục kéo về, xóm ve chai bắt đầu nhộn nhịp, nhà nhà chuẩn bị bữa cơm chiều. Người mua, gánh ve chai đã vất vả, người nhặt phế liệu càng vất vả hơn. Ông Thi nói như vậy khi nhắc đến bà Âu, 59 tuổi, ngày ngày đi không dưới 20 km để lượm ve chai. Phóng viên báo Người Lao Động đến thăm bà Âu, trong mái nhà xiêu vẹo của bà chỉ có một chiếc giường tre cũ. Bà Âu kể rằng bà đã làm bạn với gánh ve chai đã trên 25 năm, hai con bà lớn lên, lập gia đình rồi tiếp nối nghề này. Ngày ông mất, bà dốc hết túi cùng tiền cư dân hàng xóm phụ giúp để lo hậu sự cho ông, từ đó bà không còn vốn, nên phải đi lượm ve chai.

Bạn,
Cũng theo báo NLĐ, những người mua ve chai luôn có hy vọng một lúc nào đó lập được một cơ sở chế biến phế liệu sẽ có thu nhập cao hơn. Bởi vì ở Cần Thơ có không ít người giàu lên từ nghề này. Họ là những đại gia của làng nghề. Chưa có một con số thống kê cụ thể về những cơ sở thu mua phế liệu trên địa bàn tỉnh Cần Thơ. Chỉ tính riêng thị trấn Cái Răng có 7 cơ sở thu mua và sơ chế phế liệu, giải quyết việc làm cho khoảng 60 lao động tại chỗ và trên 70 người ở nơi khác. Những thứ tưởng bỏ đi nhưng đã giúp giải quyết việc làm cho những người không nghề nghiệp, chỉ cần siêng năng và sức chịu đựng. Tuy nhiên nghề mua bán phế liệu cũng có người phá sản. Báo quốc nội dẫn trường hợp một cư dân tên Hùng, 35 tuổi, cho biết: Gia đình anh đã làm nghề thu mua phế liệu từ nhiều đời, nhưng gặp rủi ro đến phá sản. Anh và người em trai quyết gầy dựng lại cơ ngơi, những ngày đó anh đi đẩy xe ba gác mướn, đi gom lượm phế liệu bán, hoặc ai mướn gì anh cũng làm. Giờ thì anh thành đại gia phế liệu.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Oshin là một danh từ mới khai sinh mấy năm nay, để chỉ các người giúp việc nhà, thời trước ta gọi là người ở, người làm, một việc mà thời phong kiến ông bà mình gọi là "gia nhân." Có một ngôi "chợ oshin" đã khai sinh và hoạt động tấp nập ở Sài Gòn, và được báo Người Lao Động ghi nhận về ngôi chợ dị thường này như sau.
Mùa khô năm nay dù chưa tới đỉnh điểm, nhưng nước ngọt đang trở thành nỗi lo lđối với nhiều cư dân Sài Gòn. Giám đốc Chi nhánh Cấp nước Chợ Lớn, thừa nhận: Thiếu nước nghiêm trọng. Phóng viên báo SGGP ghi nhận như sau.
Gần đây, người dân huyện Đức Phổ (Quảng Ngãi) bàn tán xôn xao về tình trạng trẻ em bị dụ dỗ, bắt cóc đem bán cho những tay "buôn người" để đưa vào TPSG sang qua những người bán mì gõ. Báo Ngưòi Lao Động viết như sau.
Ngày 6 tháng 3 vưà qua, mộr tai nạn thảm khốc xảy ra ở Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai khiến 6 học sinh lớp 10 chết tại chỗ, 16 học sinh khác bị thương nặng. Theo báo Tuổi Trẻ, sau vụ tai nạn này, công an đã "hốt" các xe lam, xe Daihatsu - loại chế biến để chở học sinh. Không có xe đưa rước, trên lộ trình đến trường rất dài, có nơi các học sinh phải đi gần 20 km mới đến trường, nhiều học sinh đã phải đi học rất sớm và về thật trễ.
Ca sĩ trẻ mới vào nghề thường nghĩ, nếu không có người đỡ đầu để vạch ra những chiến luợc phát triển, cùng nguồn tài chính dồi dào và các mối quen biết hậu thuẫn thì dù hát hay mấy cũng khó nhanh chóng nổi tiếng. Cho nên việc tìm kiếm ông bầu đang là mục tiêu của nhiều ca sĩ trẻ nôn nóng nổi tiếng hiện nay. Nhưng khi đã bước chân vào con đường này họ không còn là chính họ. Báo Nười Lao Động viết như sau.
Tỉ lệ trẻ em, phụ nữ VN hành nghề mại dâm tại Cam Bốt, đông nhất là An Giang, Đồng Tháp vẫn gia tăng. Điều đáng lo là số trẻ bị ép bán dâm tại Cam Bốt đều ở lứa tuổi từ 12_16 tuổi. Thậm chí có cả bé gái 8 tuổi cũng bị gia đình đem bán... Báo Gíao Dục Thời Đại viết như sau.
Câu chuyện dưới đây do 1 phóng viên báo Lao Động-Xã hội ghi lại khi phóng viên này đến thăm trường Đại học Mỹ thuật công nghiệp Hà Nội.Tại trường này, có 1 tổ người mẫu gồm 15 người nam, nữ, ngày ngày phô bày thân thể cho sinh viên vẽ. Báo này viết như sau.
Theo ghi nhận của báo Hà Nội Mới, từ tháng 2 đến nay, có khá nhiều sĩ tử "rớt đài" trong kỳ thi năm trước từ nhiều địa phương đổ dồn về Hà Nội. Trước khi đến các trung tâm luyện thi mong bổ trợ thêm một chút kiến thức, thì việc tìm được một chỗ trọ để tạm "an cư" dùi mài kinh sử cũng không phải là điều đơn giản. Báo này viết như sau.
Theo báo Người Lao Động, khó có thể thống kê chính xác số lượng ca sĩ hành nghề chuyên nghiệp tại SG, nhưng theo Phòng Ca múa nhạc Sở Văn hóa Thông tin CSVN Sài Gòn, con số ấy ước lượng lên đến gần 3 ngàn, trong đó hơn 2/3 là ca sĩ trẻ. Họ có mặt khắp mọi sân khấu biểu diễn ca nhạc từ nhỏ đến lớn, thậm chí trên các chương trình nhạc trẻ của các đài truyền hình, phát thanh. Bằng đủ mọi cách thức tiếp thị, có người nhanh chóng trở thành "sao" chi phối không nhỏ đến thị trường ca nhạc trong nước.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.