Hôm nay,  

Suối Cá Thần

14/09/200100:00:00(Xem: 7786)
Bạn,
Theo báo Tuổi Trẻ, tại bản Lương Ngọc của người Mường ở phía Tây tỉnh Thanh Hóa, có một con suối tập trung rất nhiều cá và được dân bản làng giữ gìn với tất cả sự thành kính. Về nguồn chảy, dân trong bản đều không biết dòng suối cá chảy bắt đầu cuộn chảy từ đâu. Thế nhưng, chỉ với một đoạn suối cạn, dài chừng 100 mét mà tập trung tới hàng ngàn con cá loại lớn. Dân bản Lương Ngọc bảo rằng đó chính là suối cá thiêng nên từ ngàn xưa đến nay không ai dám đánh bắt về ăn. Mới đây, một phóng viên báo TT đã đến thăm suối cá này và ghi lại một số chuyện như sau.

Thị trấn của huyện vùng cao Cẩm Thủy ở bên bờ sông Mã. Từ đây để lên suối cá có hai con đường: đi đò ngược sông Mã hoặc đi theo đường bộ xa 10 cây số. Đường thủy nguy hiểm, nhất là vào mùa lũ, đi đường bộ an toàn nhưng cũng gian nan. Đò qua sông Mã đến xã Cẩm Lương là nơi có suối cá thiêng. Trời mưa nhưng chuyến đò vẫn chật ních. Một phụ nữ 42 tuổi, sắc tộc Mường, nghe phóng viên hỏi thăm về suối cá liền kể: Cá nhiều vô số nhưng dân bản không dám bắt đâu, vì ai ăn thứ cá ấy sẽ chết ngay. Một cô khác còn trẻ tiếp vào: Tháng trước ở bên Cẩm Ngọc có một người khi qua suối cá liền lội xuống bắt một lúc hai con to đem về ăn, buổi tối hôm đó chết ngay. Còn đợt đầu năm có một người ở xã Cẩm Thạch bị chết vì ăn cá thần. Anh chủ đò cũng góp thêm thông tin: Tính đến nay cũng đã có mấy chục người chết vì săn bắt cá thiêng. Những người không chết thì cũng bị ốm đau, bệnh tật, quặt quẹo tay chân hay gia đình gặp hoạn nạn. Bởi thế người ta mới gọi đó là suối cá thiêng.

Đò cập bến. Từ bờ sông Mã vào suối cá ở bản Ngọc mất hai cây số. Khách du lịch đi thăm suối cá hầu như phải cuốc bộ vào. Nhìn dòng suối ngắn chảy qua bản Ngọc đủ thấy số lượng cá nhiều đến khó tin nổi và đều là cá to. Có rất nhiều điểm độc đáo ở suối cá này. Thứ nhất, nước quanh năm chảy ra từ cái hang bé tẹo và tối hun hút thuộc núi Mỏ Cá và đổ vào sông Mã. Mùa khô nước vẫn tuôn róc rách và vào ngày mưa nước trong xanh, nhìn thấy rõ từng con cá và sỏi đá tận đáy. Thứ đến, lòng suối cạn, nước chỉ đến lưng bắp chân người lớn, quanh năm mát lạnh. Những con cá thiêng cũng sống và kiếm ăn ở tầng nước nông như vậy. Đứng bên bờ có thể nhìn thấy rõ từng con cá màu rêu đen đang bơi lượn với mật độ có chỗ lên tới 30-40 con/ m2. Điều độc đáo hơn nữa là cá rất bạo người. Một cư dân kể: Mấy năm nay có một số khách du lịch và cả các nhà nghiên cứu từ các nơi lên đây thăm suối cá. Họ cho cá ăn rất nhiều thứ như lạc rang, mì tôm. Thứ gì cá cũng xơi. Bây giờ cứ hễ nghe tiếng xe máy là cả đàn mấy ngàn con cá đổ xô về một phía vì tưởng được cho ăn. Một chủ quán tạp hóa gần suối cho biết: Thì thoảng chúng tôi làm thịt gà, rửa rau ở suối, cả đàn cá như đám ngư tặc xông tới cướp thức ăn của chúng tôi, chẳng biết sợ là gì.

Bạn,
Khi phóng viên TT đến suối cá thấy cảnh một bé gái ra suối giặt giũ trên chỏm đá mà đàn cá cứ lao tới, bâu quanh, không hề sợ sệt. Mỗi ngày có từ 15 đến 40 người từ các huyện, tỉnh lân cận đến thăm suối cá. Người bản Lương Ngọc không dám ăn cá thiêng nhưng biết khai thác lợi thế du lịch từ suối cá. Họ làm một cây cầu gỗ bắc ngang con suối, dọc theo bờ suối, dựng mấy điện thờ đặt bát nhang và cả hòm công đức. Mấy gia đình bán hàng tạp hóa thì mở dịch vụ trông giữ xe, bán mì tôm, lạc rang cho cá ăn, hoặc cho thuê đèn pin để đi thăm động Cây Đăng gần đó.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong số các huyện ngoại thành Sài Gòn, huyện Cần Giờ là huyện nghèo nhất. Do diện tích trồng trọt quá ít, nhiều gia đình nông dân mưu sinh bằng nghề nuôi trồng thủy sản, trong đó, nuôi tôm là nguồn mưu sinh chính. Thế nhưng, theo báo SGGP, trong 6 tháng đầu năm 2004, nhiều gia đình cư dân ở huyện Cần Giờ mưu sinh bằng nghề nuôi tôm đã khốn đốn vì nạn trộm tôm
Họ là những cư dân đang tạm cư tại Sài Gòn, không có giấy tờ tùy thân, không có sổ gia đình (trong nước gọi là "hộ khẩu"). Và mặc nhiên, khi lập gia đình, họ lại sinh ra một thế hệ tiếp tục đứng bên lề xã hội, sống một cuộc đời không tên. Báo SGGP ghi nhận về tình cảnh này như sau.
Hệ thống sông rạch trên địa bàn thành phố Sài Gòn đã bị san lấp, lấn chiếm lung tung. Các cơ quan chức năng quản lý kiểm tra, phát giác vi phạm thì nhiều nhưng xử lý được rất ít. Một số sông rạch đã và đang bị "xoá tên". Báo Người Lao Động trình bày về hiện trạng này như sau.
Kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông dành cho học sinh lớp 12 (tú tài) tại VN đã kết thúc vào thượng tuần tháng 6/2004. Đánh giá về trình độ thí sinh, nhiều giám khảo về môn Văn và Ngoại ngữ nhận xét rằng có nhiều học sinh quá kém. Riêng về môn Văn, các giáo viên chấm thi đã phải than rằng "văn chương của các cô tu,ù cậu tú khiếp quá, đọc lại mà cười, suy ngẫm mà rơi nước mắt.
Trong suốt 3 tuần qua, nhiều cửa hàng cầm đồ trên địa bàn Sài Gòn đã đóng cửa rất muộn. Khách hàng của các cửa hàng này là dân thua cá độ các trận túc cầu Euro, từ vòng loại, tứ kết, bán kết. Tại một số quận, có cả khu phố cầm đồ với hàng loạt cửa hàng hoạt động hết "công suất" để cung ứng kịp thời số tiền vay nóng của khách thuộc nhiều thành phần
Nơi đây không phải là trẻ em nghèo kiếm sống kiểu như bán vé số, bán dạo, hay phụ việc quán ăn, xưởng dệt, lò bánh, như VB đã từng đề cập qua các lá thư trước. Đây là chuyện của các em sinh ra trong các gia đình khá giả, đã biết kiếm tiền bằng những việc làm mà phụ huynh không thể ngờ đến. Báo Sài Gòn Tiếp Thị ghi lại một số trường hợp như sau.
Sài Gòn có nhiều vùng sông nước giáp ranh với các tỉnh. Do nhu cầu vật liệu xây dựng phục vụ xây dựng trên địa bàn thành phố và các tỉnh lân cận tăng cao, cát trở thành mặt hàng "nóng". Tận dụng cơ hội này, "sa tặc" nhảy vào khai thác , nạo vét tận thu cát lòng sông. Tình trạng này đã dẫn đến các vụ sạt lở đất dọc theo bờ sông.
Trên địa bàn tỉnh Bình Thuận, ven quốc lộ 1 A, có 1 trường đá gà liên tỉnh. Tụ điểm cờ bạc này cách thị trấn Liên Hương, huyện Tuy Phong 6-7 km ngay cạnh mỏ đá Phong Phú. Nơi đây thu hút dân chơi gà độ từ nhiều tỉnh kéo về. Tụ điểm cờ bạc này diễn ra hơn 1 năm nay, dân chơi quen gọi trường gà này là Phan Rí vì ông chủ tên Thuận
Những phụ nữ được nhắc đến trong lá thư này là nhưnõg người làm nghề đập đá, nung vôi, suốt ngày lam lũ kiếm sống ở các mỏ đá thuộc khu vực núi Cấm, núi Dài ở An Giang hoặc khu vực Hòn Đất-Kiên Giang. Nhiều người chưa có gia đình, không có đất đai canh tác .Báo Người Lao Động ghi nhận về tình cảnh của những phụ nữ này qua đoạn ký sự như sau.
Quán cóc có ảnh hưởng lớn trong đời sống ẩm thực và trở thành một nét văn hoá sinh hoạt bình dân của người Việt. Tự thuở có ông vua si tình đi tìm cô Tấm đã có quán cóc, đã có bà già têm trầu cánh phượng. Rồi phiêu dạt qua miền thời gian Trung đại với hình ảnh những cụ đồ Nho ngồi luận chữ nghĩa "Thiên- Địa- Nhân hợp nhất" trên những chõng tre quán cóc chè xanh đầu ngõ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.