Hôm nay,  

Chuyện Ở Xóm Sinh Đôi

29/07/200600:00:00(Xem: 2563)

Bạn,

Theo báo quốc nội, tại miền Đông Nam phần, có một  xã ở tỉnh Đồng Nai được nhiều người biết đến với tên gọi "xã sinh đôi" vì địa phương này có rất nhiều gia đình sinh đôi. Ngoài tỉnh này, trên địa bàn thành phố Sài Gòn cũng có một nơi tương tự. Đó là khu vực chợ Xóm Cháy thuộc khu phố 7, P hường 3, quận Gò Vấp, người dân hay gọi là "xóm sinh đôi" hay "khu phố sinh đôi" bởi trong vòng 15 năm qua nơi đây có hơn chục cặp song sinh chào đời. Báo  Công An TPSG ghi nhận những chuyện lạ tại xóm này qua đoạn ký sự như sau.

Cặp song sinh đầu tiên ở khu vực này là hai em Huỳnh Ngọc Hiếu - Huỳnh Phương Thảo (sinh năm 1992), tiếp đến là cặp Nhất Nam - Nhất Hoa (sinh năm 1995) rồi cặp Thúy Vy -  Uyên Vy (sinh năm 1997). Khi ấy nhiều người vẫn nghĩ đó là chuyện bình thường, cho đến mấy năm gần đây khu vực xung quanh chợ Xóm Cháy bỗng rộ lên hiện tượng sinh đôi. Năm 1999 có tới ba cặp: Quốc Đông - Quốc Nam, Ngọc Tuyết - Ngọc Trinh, Hoàng My - Huyền My; năm 2002 có cặp Bảo Ngọc - Bảo Trâm; năm 2003 có ba cặp và năm 2004 thêm một cặp nữa... Ông Võ Bá Sơn tỏ thái độ ngạc nhiên một cách thích thú: "Sống ở đây mấy chục năm rồi nhưng tôi đâu thấy có gia đình nào sinh đôi. Vậy mà chỉ một thập niên qua có cả chục cặp lần lượt chào đời, ngộ ghê! Bà con khu phố rất vui bởi ngày nào cũng gặp các cháu song sinh đi học hoặc nô đùa".

Xóm giềng còn thấy vui và lạ huống hồ những gia đình có con song sinh. Anh Phạm Hồng Sơn (cha của cặp Quý Trân - Quý Châu,  sinh năm 2003) kể: "Sinh đôi có nhiều chuyện thú vị lắm. Hồi mới siêu âm biết đậu hai trứng nhưng chưa rõ trai hay gái, vợ chồng tôi bàn với nhau nếu một trai một gái thì trên cả tuyệt vời, còn nếu không được như thế thì "đầu lòng hai ả tố nga" cho dễ thương, còn hai "ông tướng" quậy lắm. Khi sinh hai bé gái, vợ chồng tôi rất mừng. Ba mẹ tôi ở Cần Thơ hay tin cũng vui lắm, nhưng tôi biết hai người không được toại nguyện vì sáu đứa cháu rồi toàn là thị mẹt, mong có một cháu trai để nối dõi tông đường cho đủ nếp đủ tẻ...". Đến việc chọn tên cho hai con cũng lắm chuyện rắc rối. Anh Sơn nhớ lại: "Lúc đầu tôi định đặt là Trúc Mai - Trúc Đào, vợ tôi bảo sến quá, muốn đặt tên con là Hạ Uyên - Hạ Vy. Tôi lắc đầu vì trùng tên với con một người khác trong cơ quan. Sau khi đưa ra hàng trăm cặp tên với đủ loại mỹ từ hoa lá cành, xuân hạ thu đông... vợ chồng tôi nhất trí đặt cho hai "công chúa" của mình là Quý Trân - Quý Châu. Tôi nghĩ sinh đôi thì hiếm và quý chẳng khác gì trân châu, lại sinh vào năm Quý Mùi nên lấy chữ "Quý" làm tên lót cho mỗi đứa...".

 Bạn,

Cũng theo báo CA, trong số hơn chục cặp sinh đôi ở khu vực chợ Xóm Cháy có một cặp là trai và gái, còn lại đều một bề. Vẫn chưa có lời giải thích thuyết phục vì sao ở đây có nhiều gia đình sinh đôi như vậy. Có người bảo đó chỉ là chuyện bình thường, ngẫu nhiên; có người nghi do nguồn nước, vì hầu hết khu phố này đều sử dụng nước giếng khoan, biết đâu mạch nước ngầm có "chất" gì đó rất đặc biệt, sử dụng thường xuyên sẽ sinh đôi . Người khác lại cho rằng do môi trường hay không gian địa lý ở khu này khác thường.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi nói đến họa sĩ, người ta thường liên tưởng đến đôi tay tài hoa, nhưng tại tỉnh Thừa Thiên, có một họa sĩ tên là Nguyễn Mậu Tấn thì hoàn toàn ngược lại. Người làng Trung Chánh, xã Lộc Điền, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên- Huế gọi anh bằng biệt danh "họa sĩ độc thủ" bởi Nguyễn Mậu Tấn chỉ vẽ bằng miệng và bằng một cánh tay
Theo báo quốc nội, tại miền Đông Nam phần, từ mùng năm tháng năm âm lịch (Tết Đoan Ngọ) đến nay, với những cơn mưa phập phù, "trời chợt mưa rồi chợt nắng", mà nông dân Đồng Nai hay gọi là "mưa nấm mối", đã giúp nhiều dân nghèo kiếm sống bằng công việc săn nắm mối, và ở các phiên chợ sáng tại nhiều thị trấn trắng lóa những rổ
Theo báo quốc nội, tại khu vực các tỉnh duyên hải phía Nam của miền Trung, tỉnh Bình Thuận có nhiều đoạn bờ biển đẹp, đặc biệt là các bãi biển thuộc thành phố Phan Thiết nằm dọc theo cung bờ dài gần 60km. Có hàng trăm khu du lịch, khu nghỉ dưỡng mọc lên. Song, nhiều đoạn bờ biển đang đứng trước nguy cơ bị biển "nuốt".
Theo báo SGGP, trấu tràn ngập các dòng sông đang là thực trạng diễn ra ở miền Tây Nam phần, từ những con sông lớn đến kênh nội đồng. Hàng loạt nhà máy xay xát lúa gạo sẵn sàng bỏ đi nguồn lợi tiền tỷ để thải trấu ra sông gây ô nhiễm môi trường. Đáng nói hơn, việc thải trấu tràn ngập các dòng sông đã làm ảnh hưởng
Theo báo quốc nội, tại vùng ngoại ô của thành phố Đà Nẵng, có 1 khu dân cư nằm cách trung tâm thành phố chỉ vài chục cây số, nhưng không điện, không nước sạch, trường học... Đấy là cuộc sống của hơn 100 con người tại đáy hồ Hòa Trung thuộc thôn Hòa Trung, xã Hòa Ninh, huyện Hòa Vang (TP Đà Nẵng)... Báo CA
Chuyện kể trong lá thư này xảy ra tại tỉnh Thanh Hóa, tỉnh cực Bắc của miền Trung. Tại tỉnh này, có 1 làng "nổi danh" với chiêu buôn đồ dỏm biến xương trâu bò thành sừng tê, nhung nai, hổ cốt..., và nhờ thế, một bộ phận không nhỏ cư dân của xã này giàu lên nhanh, dùng tiền ăn chơi, nghiện chích, dẫn đến bị nhiễm những
Theo báo quốc nội, hình ảnh những quán cà phê cóc mọc lên nhan nhản khắp vỉa hè giữa phố phường Sài Gòn, được trang bị bằng vài cái bàn ghẻ, dăm ba chiếc ghế nhựa sứt tai gãy gọng, chẳng mấy xa lạ với cư dân thành phố. Mỗi con đường ít nhất cũng có vài ba quán cà phê cóc như thế. Và trong số những người bán ở các quán này
Theo báo Lao Động, tại các miền Tây Nam phần, những năm gần đây, nhiều cụm tuyến dân cư dành cho dân tránh lũ đã được hình thành. Vào sống tại khu tạm cư này, người dân nghèo vùng ngập sâu thoát khỏi cảnh chạy lũ. Thế nhưng, "chất lượng" nhà xây dựng trên các cụm tuyến này đã và đang là vấn đề đáng báo động: sau một
Theo báo quốc nội, tại VN, cao hổ cốt đã được coi là loại thuốc quý, đặc biệt cho những người bị phong thấp. Dân gian đồn rằng nếu bị thấp khớp nặng, chỉ cần uống nửa lạng cao hổ cốt thì dứt ngay. Còn nếu kiếm được miếng xương bánh chè hổ thì "tuyệt vời". Đang bị thấp khớp sưng vù cả đầu gối, lấy xương bánh chè hổ mài ra
Theo báo SGGP, trên địa bàn tỉnh Thừa Thiên, có một thôn làng đã bị cô lập với xã, huyện do bị ngăn cách bởi một con sông. Ở đó, không có đường giao thông, trường học, trạm y tế... nhưng có những quặng điểm titan hàm lượng lớn được phát giác từ năm 2004. Và trong hơn 2 năm qua, những bãi quặng titan (vàng đen) đã bị


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.