Hôm nay,  

Bán Lúa Mua Nước Uống

17/11/200600:00:00(Xem: 6732)

Bán Lúa Mua Nước Uống

Bạn,

Theo báo Tuổi Trẻ, trên địa bàn thành phố Đà Nẵng, có phường Hòa Xuân, quận Cẩm Lệ, chỉ cách nội ô thành phố chưa đầy 1km, nhưng đến nay hơn 2 ngàn 500 gia đình cư dân trong phường này vẫn qua lại trung tâm thành phố bằng đò ngang. Và để có nước sạch sử dụng, không ít người phải bán lúa gạo để mua nước. Báo Tuổi Trẻ ghi nhận thực trạng tại phường này như sau.

Tại thôn Trung Lương, phường Hòa Xuân, phóng viên gặp bà Đặng Thị Hoa. Vừa quảy đôi gánh nước, bà nói chuyện: "Cả làng đều sống nhờ nước của cái giếng Hộc này". Ở giữa đồng ruộng và chỉ sâu chưa tới 3m, nhưng cái giếng Hộc ở thôn Trung Lương từ mấy chục năm qua là nơi cung cấp nước cho gần một nửa phường Hòa Xuân. Từ Cẩm Chánh, Trung Lương đến Cồn Dầu, Lỗ Giáng... mỗi ngày có hàng trăm người đến chở nước về sử dụng. Mỗi người một chiếc gàu, cứ thế thi nhau múc cho đến khi gần cạn, nước chuyển sang màu đục của nước ruộng thì dừng lại. Bà Hoa bảo rằng do giếng quá gần ruộng lúa nên nước từ ngoài thẩm lậu vào rất nhanh. Vào mùa mưa lũ, nước ngoài ruộng tràn cả vào giếng kéo theo cá, ốc đến ở.

Là người Hòa Xuân nên ông Huỳnh Văn Nam (thôn Trung Lương) hiểu rõ vùng đất thấp trũng quê mình. Ông nói: "Cả làng chỉ có mỗi giếng Hộc là nước ngọt quanh năm. Còn tất cả nơi khác khi đào lên giếng đều bị phèn và nhiễm mặn. Nước ấy chỉ để tắm giặt". Khổ nỗi mấy năm trở lại đây giếng Hộc cũng bị ô nhiễm mà nguyên nhân là do hóa chất, phân bón từ ruộng theo mạch nước ngấm vào. Vậy nên vào mùa lúa, nhiều gia đình đã phải hạn chế sử dụng nước giếng Hộc. Vì vậy ở Hòa Xuân nhà nào cũng xây một bể chứa lớn để hứng trữ nước mưa, có nhà sắm đến dăm bảy cái. Tuy nhiên cũng chỉ dùng được một mùa, các mùa còn lại hoặc là tiếp tục dùng nước giếng Hộc hoặc phải đi mua nước máy từ Cầu Đỏ với giá 2 ngàn/ thùng 20 lít. "Nhà tôi có khi phải bán cả tạ lúa mới trả đủ tiền mua nước", bà Hoa than thở như thế. Tương tự, hàng trăm gia đình ở các thôn Cồn Dầu, Trung Lương, Lỗ Giáng của phường Hòa Xuân cũng phải mua nước sạch về uống từ tiền bán lúa, gạo.

Bạn,

Cũng theo báo Tuổi Trẻ, dù chỉ cách 1 siêu thị ở nội ô thành phố chưa đầy 1km nhưng người dân Hòa Xuân phải đi đường vòng gần 10km mới đến nơi. Để tiết kiệm thời gian, hơn một nửa dân phường Hòa Xuân, nhất là học sinh, đã chọn chiếc đò ngang qua sông. Nhiều người dân thôn Trung Lương thường xuyên đi đò lo lắng: "Nằm giữa vùng trống nên vào mùa gió chướng sợ nhất là lốc xoáy..."

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện chi phí khổng lồ này là của các lớp mầm non. Có những em học lớp mầm non tại VN với học phí trung bình gần 1.000 đôla mỗi tháng. Nghĩa là học phí một em bé cao gấp hàng chục lần lương của một công nhân trung bình làm việc mệt nhọc suốt cả tháng.
Đó là những chuyện lạ nhất trần gian này, nhưng lại đang xảy ra tại Việt Nam.
Nói tới Sài Gòn, tất phải nói tới Bùi Giáng, một nhà thơ bước đi xiêu vẹo giữa đời, và đã ném thơ lên giữa trời để rồi biến thành mưa hoa bay khắp phố phường.
Có một đặc điểm hẳn là bạn còn nhớ: dân Sài Gòn mình ngồi đâu cũng nhậu được, từ trong nhà ra tới hàng quán cũng thoải maí, từ tiệm sang hèn đủ cấp cho tới hè phố hay bờ bụi công viên...
Có vẻ như bài thơ của Bà Huyện Thanh Quan thời đầu thế kỷ 19, sau khi Nguyễn Ánh lên ngôi năm 1802 và dời thủ đô về Huế, là cũng muốn nói về Chùa Một Cột, nơi bây giờ chưa thành phế tích nhưng đã gây bất bình cho những người quan tâm về sự chăm sóc di tích lịch sử này.
Lúc nào cũng luôn luôn có chuyện chữa bệnh kiểu kỳ lạ. Hết kiểu thầy bùa đánh đá bệnh nhân để chữa bệnh, rồi bây giờ tới kiểu thầy vuốt chữa bệnh.
Trong khi nhà nước Hà Nội luôn luôn nói rằng chế độ điều hành theo phương pháp “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách...” thì có một nhân vật mới thăng lên chức Bộ Trưởng, liền được ca ngợi là “ảnh quyết ngay, khỏi cần bàn...” Nghĩa là, không có chuyện tập thể lãnh đaọ nào hết.
Nền văn hóa đọc tại Việt Nam bây giờ èo uột quá, tuy là sách in quá nhiều nhưng lại với lượng ấn bản quá ít, khi so với dân số. Vấn đề đau đầu nữa là vì tuổi trẻ trong trường học không được khuyến khích đọc,
Dân tộc Việt có nhiều truyền thuyết tuyệt vời, rất mực nhân bản... Nhiều, nhiều lắm.
Sau nhiều xì căng đan về đạo văn bùng nổ, thậm chí tới bậc Tiến sĩ cũng bị liên hệ, một cơ quan thông tấn trong ngành đạị học Việt Nam bắt đầu tuyên chiến với hành vi đaọ văn, nghĩa là hành vi copy công trình nghiên cứu hay sáng tác của người khác và đề tên mình vàò. Trễ, nhưng cũng thật là cần thiết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.