Hôm nay,  

Khổ Vì Chó

11/12/200200:00:00(Xem: 6137)
Bạn,
Theo báo Tuổi Trẻ, đảo Phú Quốc đang rộ lên phong trào nuôi chó. Người dân nuôi chó không chỉ để giữ nhà, tiêu khiển mà còn để bán cho khách du lịch. Tuy nhiên, bên cạnh nguồn lợi thì chó đang gieo rắc nhiều điều đáng sợ cho người dân nơi đây như ghi nhận của báo viết qua đoạn ghi chép như sau.
Trên huyện đảo này đi đến đâu người ta cũng thấy, chó tràn ra đường, chó trong hàng quán... Sở dĩ người ta thích chó Phú Quốc vì chúng to, khoẻ, tinh khôn, giỏi săn bắt thú. Nhiều khách du lịch tìm mọi cách để mua cho được một chú chó về nuôi.
Trước đây, người dân trên đảo nuôi chó phục vụ cho săn bắt thú rừng, nhưng gần đây cấm săn bắt thú rừng nên ít người nuôi chó. Thế nhưng, các "lò" nuôi chó vẫn tồn tại. Nuôi chó đẻ đem lại nguồn lợi gấp nhiều lần so với nuôi lợn. Giá một chú chó con khoảng một tháng tuổi hiện bán trên đảo là 300 ngàn đồng/con; chó xoáy lưng đen lên tới 350 ngàn-450 ngàn đồng/con. Anh Huỳnh Văn Hải, một người dân nuôi chó bán cho hay: "Tôi nuôi ba con chó cái, mỗi năm thu gần chục triệu đồng, lãi gấp mấy lần so với nuôi lợn".
Chó đầy trên đảo, nhưng theo thói quen của người nuôi, chó thả long rong trong nhà, ngoài sân, trên đường... Đặc biệt, ít ai nghĩ đến việc tiêm phòng dại cho chó. Dĩ nhiên, hậu quả của việc nuôi chó, không tiêm phòng người dân đã phải gánh chịu.

Cách đây gần một năm, cô H.T.O, 26 tuổi, mang thiếp mời cưới đi mời bà con lối xóm, không mau bị con chó rong ngoài đường cắn vào chân. Năm ngày sau, cô bị sốt, sợ nước, sợ ánh sáng. Khi gia đình đưa đến Trung tâm Y tế huyện Phú Quốc thì đã quá muộn.
Trường hợp cháu N.V.C., 7 tuổi, ở ấp Búng Gội, xã Cửa Dương cũng bị tương tự. Không chỉ người dân vì thiếu hiểu biết nên bị chết do bệnh dại mà ngay cả cán bộ cũng chết vì chó. Anh T.T.M., một viên chức ở xã Dương Tơ, một sáng ghé vào gia đình người dân để phúc tra hộ khẩu. Bất ngờ anh bị một con chó tấn công. Hoảng sợ anh té xuống sông, con chó nhào theo cắn nhiều vết ở cổ và mặt. Hôm sau, anh đến Trung tâm Y tế huyện tiêm, nhưng chỉ tiêm một mũi duy nhất rồi bỏ. Ba ngày sau, những triệu chứng bệnh dại xuất hiện. Anh M. không thoát khỏi tay tử thần.
Bạn,
Báo TT dẫn lời của viên phó trưởng Trạm thú y Phú Quốc, cho hay: "Năm nay, trạm tổ chức tiêm ngừa cho 2 ngàn 50 con, vượt chỉ tiêu, nhưng con số này chỉ chiếm 1/3 số chó của địa phương. Sở dĩ có việc này là do địa bàn quá rộng, nhân viên thú y lại mỏng, trong khi phong trào nuôi chó phát triển mạnh. Hơn nữa, ý thức của người dân trong việc tiêm phòng cho chó và người bị chó cắn còn hạn chế".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có phải ngoại ngữ là khó nhất trong các môn học? Có lẽ như thế. Nhưng đối với nhiều người, Toán hay Lý Hóa mới khó nhất, hay Sử hay Địa mới khó nhất… Vấn đề là cần môi trường thuận tiện. Thí dụ, nếu truyền hình CNN kênh tiếng Anh hằng ngày phát hình tại Việt Nam, có lẽ nhiều học sinh sẽ giỏi tiếng Anh hơn từ ngày thơ ấu. Không có môi trường thuận lợi để học ngoại ngữ, sẽ học gian nan hơn.
Vậy là kiều hối chảy vào nước ào ạt… bất kể qua kênh chính thức hay bán chính thức, hay không chính thức. Kiểm toán cho đúng cũng khó, chỉ có cách suy đoán rằng phước đức của chế độ vẫn còn vững vàng, ít nhất là về mặt thu hút kiều hối. Chỉ có cách suy nghĩ kiểu tâm linh mới giải thích được, có lẽ.
Vậy là trật đường rầy, câu chuyện tưởng như chỉ có trong truyện thần thoại của thế kỷ 19 hay thế kỷ 20. Đúng là trật đường rầy xe lửa.
Có phải đào tạo 9.000 Tiến Sĩ sắp tới chỉ là một cách để các quan chức củng cố cho chế độ vững vàng thêm vài thập niên? Có phải tất cả con cháu của mấy trăm ủy viên Bộ Chính Trị sẽ được cầm tiền chính phủ để đi học Tiến sĩ, Thạc sĩ theo đề án mới, và rồi một số sẽ kết hôn với Việt kiều để ở lại nằm vùng, phần còn lại sẽ về VN thay ba mẹ để cai trị VN thêm vài thập niên nữa?
Đàn ông có giá bao nhiêu? Bạn thử suy đoán xem? Một ngàn đô la hay một triệu đôla? Tất nhiên là tùy… vì không phải ai cũng có giá như ai. Vì như cuộc đời của Albert Einstein vĩ đại hơn biết bao nhiêu người đời thương như mình.
Sinh viên là người đi học bậc cao đẳng hay bậc đại học… Trong lịch sử nhân loại, sinh viên thường là thế hệ đi đầu của những cuộc cách mạng. Gần như bất cứ biến động nào trong lịch sử cũng nhìn thấy bóng dáng của sinh viên.
Vậy là lại ngộ độc. Cũng ở trường mầm non. Có vẻ như các trường mầm non không bận tâm về chuyện nhà bếp? Hay phải chăng, có gì mờ ám trong việc đi chợ cho trường mầm non?
Nhạc bolero có phải là bước thụt lùi? Hỏi như thế, có công bằng không, trong khi các loại nhạc thường gọi là “nhạc sang” chủ yếu là nhạc cũ từ hơn nửa thế kỷ qua? Tính vê thời gian, nhạc nào thụt lùi hơn? Nhưng dân Miền Nam ưa nhạc bolero chủ yếu là cảm xúc hoài niệm vê cái gì rất mực VNCH... Và chẳng nguy hiểm gì cả.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.