Hôm nay,  

Săn Lùng Sâm Đất

19/03/200600:00:00(Xem: 9023)
Bạn,

Theo ghi nhận của báo Thanh Niên, mấy tháng gần đây, tại miền Tây Nam phần, hàng trăm người dân đã đổ xô đến xã Thạnh Phong, huyện Thạnh Phú, Bến Tre đào bới, săn lùng sâm đất bán cho thương lái xuất sang Trung Quốc. Để tìm được loài động vật không xương sống, bụng chứa đầy đất và nước, dài từ 2 đến 6 phân này, "phường săn" đã thẳng tay tàn sát khu rừng của xã này. Báo TN ghi nhận thực trạng này như sau.

Nhìn từ bên ngoài, rừng Thạnh Phong thật im ắng. Thế nhưng, khi đi sâu vào rừng tái sinh sẽ nhanh chóng nhận ra những bãi đất trống bị cày nát với những thân cây bị bật tung rễ nằm ngổn ngang. Hầu hết các cây bị bứng trốc gốc là đước bần 2 năm tuổi, cao hơn 1m. Một người dân địa phương cho biết, ngày nào cũng có người kéo nhau vào rừng, mang theo dao, xẻng, thùng để đào tìm sâm đất. Khi nước ròng là lúc người ta đi săn sâm đất rầm rộ nhất. Sâm đất sống ở dưới rễ cây, người đi săn có thể dễ dàng phát hiện bằng con mắt nhà nghề. Điều dễ nhận thấy là ở khu vực nào có sâm đất sinh sống thì cây rừng phát triển tốt. Sau khi chặt phá cây rừng, người ta lấy xẻng đào nhẹ tay để tìm sâm đất. Khoảng 160 con sâm đất cân nặng 1 kg. Người săn giỏi, một ngày có thể đào bới được gần chục ký sâm đất. Những lúc cao điểm, giá sâm đất lên tới 11 ngàn đồng/kg. Vì mức giá khá hấp dẫn này, người dân đã rủ nhau đi săn rầm rộ. Được biết lâu nay sâm đất có rất nhiều ở vùng rừng Thạnh Phong, nhưng chẳng ai chú ý đến vì nghĩ chúng là sâu bọ, không ăn được. Mãi đến đầu năm 2006, một số lái đến xã Thạnh Phong đặt mua sâm đất thì mọi người mới biết "giá trị" của chúng.

Qua tìm hiểu, phóng viên được biết, sâm đất còn được dân địa phương gọi là con "chặt khoai" hay "đồn đột". Đó là một loài động vật không xương sống, thân mềm, bụng tròn chứa đầy đất và nước, dài từ 2 đến 6 phân, da màu xám, có con có vòi dài. Chúng đào hang dưới rễ cây và thích sống ở những gò cao có khí hậu ẩm. Sâm đất bình thường có thân mình mềm nhũn nhưng khi bị chà xát, chỉ vài giây sau mình nó căng cứng và phình to, bứt rất khó đứt, vòi phun xịt ra chất nước sền sệt. Tuy rầm rộ rủ nhau săn sâm đất để bán nhưng người dân vẫn chưa biết chúng xuất sang Trung Quốc để làm gì ngoài những lời đồn đoán chúng dùng làm thuốc "tăng cường sinh lực".

Bạn,

Cũng theo báo TN, chi cục Kiểm lâm Bến Tre cho biết hiện tượng người dân ào ạt đi phá rừng săn tìm sâm đất là có thật. Ban đầu, nhân viên kiểm lâm tưởng dân đi đào bắt chem chép trong rừng nên không ngăn cấm, sau thấy lượng người vào rừng có ngày lên đến cả trăm nên kiểm lâm tiến hành kiểm tra và phát giác nhiều khoảnh rừng đã bị tàn phá. Cũng theo cơ quan kiểm lâm, nếu tính trung bình một người khai thác được từ 5-10 kg sâm đất/ngày thì diện tích rừng bị đào bới khoảng 100 mét vuông. Nếu 100 người vào rừng thì ít nhất có 1 ha rừng bị hạ gục mỗi ngày.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Văn bằng đại học trên nguyên tắc sẽ mở ra nhiều cánh cửa thành công, vì nó không chỉ làm cho người giữ văn bằng niềm tự hào vì đứng biệt lập với đám đông đa số, nhưng cũng chứng tỏ một tri thức cần thiết cho một số việc chuyên môn.
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.