Hôm nay,  

Nghề Đòi Nợ Thuê

01/06/199900:00:00(Xem: 11303)
Bạn,
Theo một tài liệu của ngành ngân hàng Sài Gòn, trong 5 tháng vừa qua, hầu hết các thương mại thuộc hệ thống quốc doanh cũng như cổ phần đều phải nhờ đến các cơ quan hoặc công ty dịch vụ trung gian để thu hồi nợ quá hạn của khách hàng - phần lớn là công ty, doanh nghiệp, cơ sở sản xuất.
Riêng với các công ty thương mại, ngoài việc bán được hàng, việc thu hồi tiền cũng không kém phần quan trọng. Nhiều trường hợp tiền nợ xơi tái tiền lãi, thậm chí đưa doanh nghiệp tới vực phá sản. Vì vậy vấn đề thu hồi nợ đã làm cho các doanh nghiệp đau đầu. Từ thực tế của thị trường, một vài công ty trách nhiệm hữu hạn đã mở dịch vụ đòi nợ thuê, và đây là một lĩnh vực mà các chuyên viên cho là khó nuốt. Theo phân tích của một công ty chuyên dịch vụ này thì trong số những "nạn nhân" của nợ quá hạn, nổi lên là hai lĩnh vực: bưu chính - viễn thông và ngân hàng. Chỉ tính riêng Chi nhánh ngân hàng Nông nghiệp Việt Nam tại Sài Gòn, trong năm 1998, nợ quá hạn khó đòi đã chiếm tới trên 20% trong khi độ an toàn cho phép trong nợ của ngành ngân hàng chỉ từ 3 - 5% tổng dư nợ. Hoặc như trường hợp nhà cung cấp dịch vụ điện thoại di động Mobiphone đang bị tồn đọng nợ của khách hàng tới 2.6 tỷ đồng. Tại nhiều ngân hàng thương mại, người vay không kịp đáo vốn trả lãi cho ngân hàng do rơi vào tình trạng khó khăn không có khả năng thanh toán... Và dù do nguyên nhân nào đi chăng nữa thì nợ quá hạn đối với chủ nợ cũng là "việc đã rồi". Thu hồi nợ như thế nào cho hiệu quả đã từng là vấn đề sống còn đối với các doanh nghiệp vì họ rất cần vốn cho hoạt động sản xuất kinh doanh. Nhiều trường hợp phải nhờ đến các cơ quan pháp luật CSVN can thiệp nhưng cũng không giải quyết được. Cuối cùng nợ quá hạn vẫn là một bài toán khó đối với các doanh nghiệp, và người giúp họ giải các bài toán này là các công ty dịch vụ đòi nợ thuê như thông tin sau đây trích từ báo Sài Gòn:

Doanh nghiệp (DN) Nhật An vào cuộc. Có thể nói, Nhật An là DN đầu tiên có "sáng kiến" thành lập dịch vụ đòi nợ thuê, tiếp theo hoạt động trong các lĩnh vực: dịch vụ thương mại và quảng cáo. Giám đốc Phan Thông Anh cho biết: Biện pháp tư vấn hoà giải để hai bên có thể gặp nhau giải quyết hậu quả là phương châm của Nhật An; trường hợp người nợ cố tình lường gạt, xâm phạm đến quyền và lợi ích hợp pháp của chủ nợ, Cty sẽ phải giúp sức để bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho họ. Cty tiếp nhận hồ sơ đối với các đối tượng như ngành ngân hàng, doanh nghiệp nhà nước, liên doanh, xí nghiệp 100% vốn nước ngoài, Cty Trách nhiệm hữu hạn, cổ phần, DN tư nhân và cá nhân có đăng ký kinh doanh. Còn đối với nợ giữa các cá nhân tuy không phải là đối tượng và không trực tiếp nhận thụ lý, nhưng nếu có yêu cầu thì Cty sẽ thẩm định và tư vấn cách giải quyết nợ. Sau khi ra đời dịch vụ này (đầu năm 1998) khách hàng đầu tiên đến với Cty là Trung tâm thông tin di động khu vực II (VMS) thuộc Cty thông tin di động (TCty Bưu chính Viễn thông), đến nay Cty đã tiếp nhận xử lý hơn 3.000 hồ sơ nợ cước điện thoại di động và đã thu về cho VMS gần 3 tỷ đồng.
Bạn,
Tiếp xúc với báo chí, giám đốc doanh nghiệp nói trên cho biết dịch vụ này còn gặp nhiều khó khăn trong việc tìm kiếm người nợ, (thường di động ở nhiều địa chỉ khác nhau) và xác định nguồn tài sản của người nợ, khả năng thanh toán nợ, đồng thời phải đối đầu với nhiều thách thức. Nếu "đơn thương độc mã" trên "chiến trường" này chắc hẳn sẽ mang lại hiệu quả không khả quan chút nào!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Núi Cấm vẫn không ngưng các huyền thoại: từ nơi tu hành của các bậc kỳ nhân, cho tới nơi ẩn tích của các đaị võ sư danh trấn giang hồ, tới chuyện cọp ra nằm nghe tụng kinh.... và bây giờ là chuyện đại gia lên núi Cấm mua đất 'long mạch' để con cháu đời đời giàu sang phú quý.
Chuyện vừa mới xảy ra tại VN, làm biết bao nhiêu Phật Tử nản lòng: một nhà sư lên sân khấu hôn môi với ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Chưa hết, đây là buổi văn nghệ gây quỹ, nghĩa là sư đã phạm giới vui chơi văn nghệ. Chưa hết, sư lại lấy tiền ra mua một chai rượu -- Nghĩa là xài tiền chúng sinh cúng dường, và mua một món bị giới luật cấm.
Với lòng tin, chúng ta có thể nhìn ra đủ thứ hình Phật, Chúa, Tiên, Thánh... trên các chòm mây. Tất nhiên, nói thế chỉ đơn giản có ý rằng chính nhân loaị đã nhận ra đủ thứ hiện tượng tùy tâm hóa hiện. Có thể là có thật, cũng có thể là ảo tưởng. Nhưng ít nhất, niềm tin vào cảnh giới siêu hình sẽ gìn giữ chúng ta trong cương vực đaọ đức. Không dám làm ác nữa. Hoặc giả, sẽ giảm bớt làm ác.
Mỗi dân tộc đều có một nền văn hóa riêng biệt, trong đó âm nhạc là một mảng gìn giữ di sản trao truyền nhiều đời. Dĩ nhiên, qua thời gian rồi sẽ có những mảng biến mất, nhưng không vì thế mà chúng ta phải hấp tấp chạy theo nhạc Tây,
Có cầu, tất có cung. Đó là quy luật thị trường. Tự nhiên như thế. Có những chuyện muôn đời đã thấy như thế. Cứ nhìn vào thị trường cũng thấy, các cửa khẩu biên giới đang là nơi tuôn vào gà lậu, gạo lậu, điện thoại lậu, vàng lậu, vân vân... nghĩa là đủ thứ thượng vàng hạ cám.
Người nông dân trước giờ được ca ngợi là chỗ dựa của đảng và nhà nước CSVN, nhưng bây giờ thì hết rồi. Bất kể rằng, nông dân thời nào cũng muốn bình yên, vì muốn lo chuyện cơm no, áo ấm là đủ.
Ngày xưa, đọc truyện Tàu, cứ nghe chuyện dân giang hồ ưa đặt trạm để thu tiền mãi lộ, tớ chẳng hiểu bao nhiêu. Bây giờ ngẫm chuyện nước mình thì mới ngộ ra lắm chuyện.
Một thời chúng ta nghe chuyện rằng xã hội chủ nghĩa là nơi ai cũng có cơ hội bình đẳng, nơi ai cũng “làm theo lao động, hưởng theo nhu cầu,” nhưng rồi những hình ảnh mơ tưởng này đã tan vỡ từ mấy thập niên nay, kể từ khi Miền Bắc khám phá ra một Miền Nam của thịnh vượng, của tự do, của dân chủ, và của tử tế nhiều lần hơn.
Có vẻ như Việt Nam đang lạm phát văn bằng. Kể cả văn bằng Tiến sĩ. Chuyện mới lạ, nước vẫn nghèo, mà văn bằng Tiến sĩ đầy phố, chẳng thấy phát minh gì, chỉ thấy “thật, giả” không còn phân biệt nổi.
Đất nước vẫn còn lúng túng, cứ như dường chưa biết phải đổi mới giáo dục ra sao để có thể chạy kịp với các nước láng giềng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.