Hôm nay,  

Cá Độ Quanh Năm

06/07/200600:00:00(Xem: 4356)

Bạn,

Theo ghi nhận của báo quốc nội, khi tại các thành phố lớn như Hà Nội, TP.SG... công an CSVN đang tập trung truy bắt những ổ nhóm cờ bạc, thì những ông trùm cá độ túc cầu đã tìm cách di chuyển vùng hoạt động sang các địa bàn lân cận, hình thành những "trung tâm cờ bạc" lớn mà con bạc chẳng ai khác ngoài những nông dân mới phất. Một trong số những "trung tâm" như vậy nằm ở xã Hữu Bằng, huyện Thạch Thất, tỉnh Hà Tây, miền Bắc VN. Tại đây, các ổ nhóm cá độ túc cầu hoạt động quanh năm, không cần phải chờ tới mùa World Cup. Báo Thanh Niên ghi nhận về "làng cá độ" này qua đoạn ký sự như sau.

Con đường vào xã Hữu Bằng ngoằn ngoèo, quanh co theo kiểu "phố cổ Hà Nội". Từng mét vuông đất được tận dụng bày bán hàng hóa. Sơn, một thanh niên trong xã tình nguyện đèo phóng viên đi tìm hiểu thực tế. Phóng viên  lên xe, anh chạy qua những "phố làng", chốc chốc lại gặp những đám đông đang túm tụm xôn xao. Đó chính là con bạc bên "bàn độ".

Trong khi dân "độ" ở Hà Nội luôn phải dấm dúi và sử dụng nhiều tiếng lóng để "làm độ" thì ở đây công khai tới mức trắng trợn. Trước giờ bóng lăn khoảng 2 tiếng đồng hồ, những tay "gom độ" cho các ông trùm thường kê một chiếc bàn nhỏ ngay trước cửa nhà như người ta đứng bán hàng. Trên đó bày sẵn bảng kèo, bảng vị các trận đấu trong ngày. Những bàn độ kiểu này nhiều vô kể. Cứ cách nhau khoảng ba chục mét là từ "bàn độ" này lại tới... một "bàn độ" khác, xung quanh lố nhố người, đông như trẩy hội.

Theo lời Sơn thì dân ở đây tham gia đánh độ quanh năm, không cần phải chờ tới mùa World Cup. Chìa chiếc điện thoại di động, Sơn bảo: "Riêng khu vực xã có 3 trạm phát sóng điện thoại, thế mà em đố anh gọi được đấy! Vào giờ cao điểm, mạng bị nghẽn hoàn toàn. Gọi những giờ đó rặt các tay "làm độ", họ báo mồm qua di động cho tiện". Những tay này luôn dùng máy rất xịn, có hệ điều hành, thẻ nhớ để ghi âm cuộc gọi, dùng làm bằng chứng thanh toán tiền "độ". Xong việc sẽ vứt luôn thẻ nhớ. Sim điện thoại thì thay đổi liên tục, toàn số đẹp. Xe quẹo ra đường rộng, phóng viên tìm đến một "bàn độ" đông nhất. Ở đó, hơn chục thanh niên xếp vòng quanh, thi nhau bàn tán, thăm dò. Sơn bảo, dân ở Hữu Bằng hầu hết đều biết "độ", từ người già tới trẻ nhỏ. Tiền ít đánh ít, tiền nhiều đánh nhiều, có những trường hợp một đêm cả vài trăm triệu, trắng tay là chuyện thường...

Bạn,

Cũng theo báo TN, những người tham gia "độ" ở đây phần lớn là nông dân, thế cho nên chuyện được thua nhiều khi là rất khôi hài và... vớ vẩn. Có nông dân chỉ vì nhỡ tay "điền thêm mấy số 0" khi tham gia cá cược với nhà cái bên Hồng Kông mà mất trắng cả gia tài. Có những nông dân thì bỏ ra cả triệu bạc thuê người chỉ mỗi việc mở trang web cá cược cho anh ta, thậm chí có anh chàng còn đưa cả tài khoản để người quen cá độ giúp. Chẳng phải vì tin tưởng gì nhau mà bởi cũng không còn cách nào khác khi người chơi mới chỉ học hết lớp vỡ lòng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Văn bằng đại học trên nguyên tắc sẽ mở ra nhiều cánh cửa thành công, vì nó không chỉ làm cho người giữ văn bằng niềm tự hào vì đứng biệt lập với đám đông đa số, nhưng cũng chứng tỏ một tri thức cần thiết cho một số việc chuyên môn.
Đó là một chữ lạ, “truyện ngôn tình.” Thực ra, thể văn chương này không lạ. Nhưng lạ chỉ là, khi thể truyện này tạo thành một niềm say mê cho tuổi trẻ Việt Nam một cách bất thường. Chúng ta có thể thắc mắc: tại sao tuổi trẻ quay đầu với xã hội, và để rồi vùi đầu vào trang sách truyện ngôn tình?
Có những chuyện không thể cứ để xảy ra hoài. Bởi vì, người xưa nói, như chim thoát chết sau khi bị tên bắn, từ đó về sau hễ gặp cành cong là nghĩ tới cung. Người tất nhiên cũng có những nỗi quan tâm tương tự.
Công ty nào cũng thế, luôn luôn đòi hỏi người lao động phải có khả năng hoàn tất công việc được giao phó. Nghĩa là, đúng nghề, đúng việc.
Cuộc đời luôn luôn đổi dời. Không có gì bất biến, trường cửu. Tuổi thanh xuân của chúng ta rồi già, rồi suy yếu. Những ngôi làng tại Việt Nam cũng thế, những nét truyền thống mờ nhạt dần. Tất nhiên là, đổi mới phaỉ có tốt và cả xấu, ai cũng biết.
Một thời chúng ta nhìn các thầy giáo, cô giáo như những vị thần linh... nhưng bây giờ thì không như thế nữa.
Một thời, chúng ta từng ngồi đọc sách ở các thư viện Sài Gòn. Nơi đó, thời đó, chữ nghĩa còn là cái gì rất mực thiêng liêng.
Hãy hình dung rằng, khi các em bé tiểu học đọc sử, nhìn hình Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Nữ Tướng Bùi Thị Xuân... cỡi voi, chỉ huy quân binh ra chiến trường... và rồi sẽ hỏi, xem con thú gì khổng lồ lạ kỳ, đang sử dụng thay cho ngựa chiến...
Có những điều như dường bất khả vẫn xảy ra trong đời naỳ. Không, chúng ta không bàn chuyện phép lạ, hay bất kỳ những gì siêu nhiên nơi đây. Chỉ bàn về cõi người của mình thôi.
Chúng ta đang sống trong một thời lắm bệnh, và do vậy để chữa lắm bệnh tất phải có thuốc đa dụng, đa năng... Làm sao tìm ra phương thuốc đa dụng,đa năng?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.