Hôm nay,  

Cá Độ Quanh Năm

06/07/200600:00:00(Xem: 4299)

Bạn,

Theo ghi nhận của báo quốc nội, khi tại các thành phố lớn như Hà Nội, TP.SG... công an CSVN đang tập trung truy bắt những ổ nhóm cờ bạc, thì những ông trùm cá độ túc cầu đã tìm cách di chuyển vùng hoạt động sang các địa bàn lân cận, hình thành những "trung tâm cờ bạc" lớn mà con bạc chẳng ai khác ngoài những nông dân mới phất. Một trong số những "trung tâm" như vậy nằm ở xã Hữu Bằng, huyện Thạch Thất, tỉnh Hà Tây, miền Bắc VN. Tại đây, các ổ nhóm cá độ túc cầu hoạt động quanh năm, không cần phải chờ tới mùa World Cup. Báo Thanh Niên ghi nhận về "làng cá độ" này qua đoạn ký sự như sau.

Con đường vào xã Hữu Bằng ngoằn ngoèo, quanh co theo kiểu "phố cổ Hà Nội". Từng mét vuông đất được tận dụng bày bán hàng hóa. Sơn, một thanh niên trong xã tình nguyện đèo phóng viên đi tìm hiểu thực tế. Phóng viên  lên xe, anh chạy qua những "phố làng", chốc chốc lại gặp những đám đông đang túm tụm xôn xao. Đó chính là con bạc bên "bàn độ".

Trong khi dân "độ" ở Hà Nội luôn phải dấm dúi và sử dụng nhiều tiếng lóng để "làm độ" thì ở đây công khai tới mức trắng trợn. Trước giờ bóng lăn khoảng 2 tiếng đồng hồ, những tay "gom độ" cho các ông trùm thường kê một chiếc bàn nhỏ ngay trước cửa nhà như người ta đứng bán hàng. Trên đó bày sẵn bảng kèo, bảng vị các trận đấu trong ngày. Những bàn độ kiểu này nhiều vô kể. Cứ cách nhau khoảng ba chục mét là từ "bàn độ" này lại tới... một "bàn độ" khác, xung quanh lố nhố người, đông như trẩy hội.

Theo lời Sơn thì dân ở đây tham gia đánh độ quanh năm, không cần phải chờ tới mùa World Cup. Chìa chiếc điện thoại di động, Sơn bảo: "Riêng khu vực xã có 3 trạm phát sóng điện thoại, thế mà em đố anh gọi được đấy! Vào giờ cao điểm, mạng bị nghẽn hoàn toàn. Gọi những giờ đó rặt các tay "làm độ", họ báo mồm qua di động cho tiện". Những tay này luôn dùng máy rất xịn, có hệ điều hành, thẻ nhớ để ghi âm cuộc gọi, dùng làm bằng chứng thanh toán tiền "độ". Xong việc sẽ vứt luôn thẻ nhớ. Sim điện thoại thì thay đổi liên tục, toàn số đẹp. Xe quẹo ra đường rộng, phóng viên tìm đến một "bàn độ" đông nhất. Ở đó, hơn chục thanh niên xếp vòng quanh, thi nhau bàn tán, thăm dò. Sơn bảo, dân ở Hữu Bằng hầu hết đều biết "độ", từ người già tới trẻ nhỏ. Tiền ít đánh ít, tiền nhiều đánh nhiều, có những trường hợp một đêm cả vài trăm triệu, trắng tay là chuyện thường...

Bạn,

Cũng theo báo TN, những người tham gia "độ" ở đây phần lớn là nông dân, thế cho nên chuyện được thua nhiều khi là rất khôi hài và... vớ vẩn. Có nông dân chỉ vì nhỡ tay "điền thêm mấy số 0" khi tham gia cá cược với nhà cái bên Hồng Kông mà mất trắng cả gia tài. Có những nông dân thì bỏ ra cả triệu bạc thuê người chỉ mỗi việc mở trang web cá cược cho anh ta, thậm chí có anh chàng còn đưa cả tài khoản để người quen cá độ giúp. Chẳng phải vì tin tưởng gì nhau mà bởi cũng không còn cách nào khác khi người chơi mới chỉ học hết lớp vỡ lòng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyện chi phí khổng lồ này là của các lớp mầm non. Có những em học lớp mầm non tại VN với học phí trung bình gần 1.000 đôla mỗi tháng. Nghĩa là học phí một em bé cao gấp hàng chục lần lương của một công nhân trung bình làm việc mệt nhọc suốt cả tháng.
Đó là những chuyện lạ nhất trần gian này, nhưng lại đang xảy ra tại Việt Nam.
Nói tới Sài Gòn, tất phải nói tới Bùi Giáng, một nhà thơ bước đi xiêu vẹo giữa đời, và đã ném thơ lên giữa trời để rồi biến thành mưa hoa bay khắp phố phường.
Có một đặc điểm hẳn là bạn còn nhớ: dân Sài Gòn mình ngồi đâu cũng nhậu được, từ trong nhà ra tới hàng quán cũng thoải maí, từ tiệm sang hèn đủ cấp cho tới hè phố hay bờ bụi công viên...
Có vẻ như bài thơ của Bà Huyện Thanh Quan thời đầu thế kỷ 19, sau khi Nguyễn Ánh lên ngôi năm 1802 và dời thủ đô về Huế, là cũng muốn nói về Chùa Một Cột, nơi bây giờ chưa thành phế tích nhưng đã gây bất bình cho những người quan tâm về sự chăm sóc di tích lịch sử này.
Lúc nào cũng luôn luôn có chuyện chữa bệnh kiểu kỳ lạ. Hết kiểu thầy bùa đánh đá bệnh nhân để chữa bệnh, rồi bây giờ tới kiểu thầy vuốt chữa bệnh.
Trong khi nhà nước Hà Nội luôn luôn nói rằng chế độ điều hành theo phương pháp “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách...” thì có một nhân vật mới thăng lên chức Bộ Trưởng, liền được ca ngợi là “ảnh quyết ngay, khỏi cần bàn...” Nghĩa là, không có chuyện tập thể lãnh đaọ nào hết.
Nền văn hóa đọc tại Việt Nam bây giờ èo uột quá, tuy là sách in quá nhiều nhưng lại với lượng ấn bản quá ít, khi so với dân số. Vấn đề đau đầu nữa là vì tuổi trẻ trong trường học không được khuyến khích đọc,
Dân tộc Việt có nhiều truyền thuyết tuyệt vời, rất mực nhân bản... Nhiều, nhiều lắm.
Sau nhiều xì căng đan về đạo văn bùng nổ, thậm chí tới bậc Tiến sĩ cũng bị liên hệ, một cơ quan thông tấn trong ngành đạị học Việt Nam bắt đầu tuyên chiến với hành vi đaọ văn, nghĩa là hành vi copy công trình nghiên cứu hay sáng tác của người khác và đề tên mình vàò. Trễ, nhưng cũng thật là cần thiết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.