Hôm nay,  

Bán Thịt ‘cậu Ông Trời’

28/03/200400:00:00(Xem: 6021)
Bạn,
Đây là chuyện của dân nghèo sống bằng nghề bán thịt cóc. Họ trong 1 làng mà đến 90% mưu sinh bằng nghề bán thịt "cậu ông trời" Báo Thanh Niên viết về 1 thanh niên 25 tuổi, nhưng đã có 10 năm trong nghề qua đọan ký sự như sau.
Mới ngoài 25 tuổi, nhưng Kiên đã gắn bó với nghề này hơn 10 năm. Về số lượng cóc anh xẻ thịt thì không thể đếm xuể. Mỗi ngày anh làm thịt chừng 100-150 con, cứ vậy một năm 365 ngày (trừ hơn chục ngày về quê), nhân lên thì khắc biết. Nghề nông cực nhọc, sống bấp bênh, ở quê Kiên, ai cũng mong muốn sống bằng một cái nghề khác. Từ đời ông Kiên, đã có người nghĩ đến việc làm thịt cóc bán, cái loại thịt này, người thành phố tìm mua mà không có, thấy cóc sống thì không dám làm, mà lại có nhu cầu cho việc chữa bệnh. Nghĩ vậy nên cùng thanh niên trong làng, ông của Kiên cắp giỏ đi lên Hà Nội "làm ăn". Nghề sinh nghiệp, dần dà, người trong làng đi bán thịt cóc càng đông lên. Kiên kể, bây giờ, làng Kiên trong 100 nhà đã có hết 90 nhà có người đi bán thịt cóc ở hầu hết tỉnh thành cả nước.
Có khách gọi mua hàng, một bà đứng tuổi, nhà ở đường Trần Cao Vân, Đà Nẵng. Sau chừng 15 phút ngã giá, bà đồng ý mua nửa lạng dăm bông... cóc (chừng 10-15 con sống). Bắt cóc, lôi đồ nghề, các "chuyên gia" mổ xẻ cóc làm thịt ngay tại chỗ. Kiên tiết lộ: "Dạo trước, tụi này làm luôn dăm bông ở nhà mang đi bán, vừa tiện, vừa nhẹ nhàng; nhưng người mua khó tính lắm, họ nghi mình làm không vệ sinh, không đúng thịt cóc, nên bắt phải tận mắt nhìn mình làm cóc", rồi cười hì hì: "Nhưng mấy ai mà coi đâu, họ thấy làm thịt cóc là sợ phát khiếp, chỉ lạng qua lạng lại bên ngoài thôi! Chủ yếu là cái tâm của tụi em, tụi em phải làm thế nào để lần khác người ta thấy mà còn mua. Mọi khâu làm tụi em đều cẩn trọng từng chút một, nhất là nội tạng, vì có những thứ rất độc!" Mà đúng vậy, chủ nhà chỉ nhìn một lúc rồi đi mất dạng, đến khi việc xong lại quay ra nhận "hàng". "Lần đầu tiên thử làm thịt cóc em cũng sợ ghê lắm, nhất là khâu... chặt đầu; nhưng lâu dần thành quen, nghề mưu sinh mà, sợ thì làm thế nào được"- Trần Thị Thúy, một cô gái trạc 18-20 tuổi tâm sự.

Cóc làm sạch, chỉ giữ lại thịt và xương. "Chủ yếu là xương vì thứ này bổ nhất trong con cóc" - Bàn cho biết. Phóng viên chỉ vào tấm bảng nhóm mang theo "Bán con cóc vàng", Kiên cười bảo: "Vì con cóc chữa được nhiều bệnh lắm, thế mới quý, mà đã quý thì chỉ có thể ví như... vàng!".Để có thịt cóc bán, cả nhóm phải "đặt hàng" tận ngoài Hà Nội, ở đó có đầu mối, gửi vào theo đường xe khách, cứ 10 ngày nhận một lần, mỗi lần hàng trăm nghìn con. "Thứ này sức sống cũng yếu lắm, cứ khoảng mươi ngày là chết tiệt hết. Vì vậy mà phải gửi lần lượt như vậy, hết thì gọi ra đặt hàng gửi vào!".

Bạn,
Phóng viên được dắt đến một căn nhà có 2-3 nhóm người đi bán cóc (mỗi nhóm 3 - 4 người) cùng thuê ở. Ở đây, tiếng kêu của lũ cóc yếu ớt, thiếu sinh khí - "Chúng đuối sức rồi đấy chị ạ, mai tụi em ra bến xe nhận hàng mới"- một cô trong nhóm giải thích. Đi hết ngày, cả nhóm 3 người bán được chừng 2 kg dăm bông cóc. Tiền cho 1 kg dăm bông cóc khô là 600 ngàn-700 ngàn đồng mỗi ký chừng 200-300 con tùy độ lớn nhỏ, số tiền công thu được chừng 40 ngàn đồng/người. Mỗi tháng, dành dụm mỗi người cũng gửi về cho gia đình chừng 500 ngàn đồng. Những ngày không bán được gì phải ngồi nhìn cóc nhảy lổm ngổm trong giỏ, có hôm hết tiền thì cùng làm thịt cóc ăn, xa nhà, nhớ quê...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đại lễ Phật đản Liên hợp quốc - Vesak 2019 sẽ diễn ra từ ngày 12 - 14/5/2019 tại Trung tâm Văn hóa Phật giáo Tam Chúc (xã Ba Sao, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam) với chủ đề: Cách tiếp cận của Phật giáo về sự lãnh đạo toàn cầu và trách nhiệm cùng chia sẻ vì xã hội bền vững.
Câu chuyện oan nghiệt kỳ lạ: vợ chồng đốt nhau. Bản tin VTC News kể: Sau khi tranh cãi, 2 vợ chồng tạt xăng vào nhau rồi châm lửa đốt, dù được người dân gần đó ứng cứu kịp thời nhưng cả 2 đều bị bỏng nặng.
Chỉnh trang nội đô Đà Lạt… cách nào để giữ được nét đẹp lịch sử? Đó là chuyện đang tranh cãi…
Tình hình môi trường càng lúc càng đáng ngại... Một trong những nơi đẹp nhất ở Đà Lạt cũng trở thành bãi sình...
Bây giờ là giữa tháng 4/2019, lại nhớ tới Tướng Trần Văn Cẩm và trận Phú Yên trong tháng 4/1975. Tài liệu sau đây trích từ quân sử gia Vương Hồng Anh.
Một trong những nỗi lo tại Việt Nam là ngộ độc thực phẩm. Rồi ngộ độc thuốc, rồi ngộ độc đủ thứ... Hàng ngày, cứ mãi nghe tin ngộ độc từ công nhân hãng xưởng cho tới học sinh tiểu học... Có vẻ như đây là điệp khúc bất tận. Tại sao thế? Tại sao nước khác ít bị ngộ độc hơn Việt Nam? Tại sao trước 1975 ít hơn?
Cháy kinh hoàng vì chập điện... Lỗi ở thợ điện, hay lỗi ở nhà thầu xây dựng? Hay lỗi ở các cơ quan kiểm tra về xây dựng? Hay lỗi ở người chủ cơ sở bị cháy?
Bạo lực gia đình vẫn gay gắt... Báo An Ninh Thủ Đô kể chuyện: Cô bé lấy thân mình che chắn cho mẹ khi bị cha chém tới tấp.
May mắn giữa biển Hoàng Sa... Bản tin VTC kể: Lực lượng cứu hộ của Trung tâm phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng hải Việt Nam vừa đưa một thuyền trưởng tàu cá bị tai biến ở Hoàng Sa vào đất liền an toàn.
Hóa ra gian lận điểm cũng chỉ vì các quan chức… Người dân thường bắt buộc phải sống tử tế… Báo Thanh Niên kể chuyện Hà Giang: Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Hà Giang xác định một số người có chức vụ quyền hạn tại Sở GD-ĐT và Công an tỉnh đã tiếp tay cho hành vi gian lận điểm thi tại kỳ thi THPT quốc gia năm 2018 để trục lợi.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.