Hôm nay,  

Chợ Người Mùa ‘APEC’

18/11/200600:00:00(Xem: 3461)

Chợ Người Mùa ‘APEC’

Bạn,

Theo báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Hà Nội có một số khu vực  được dân địa phương gọi là "chợ người", nơi tập trung thành phần lao động phổ thông từ các tỉnh đến tìm việc làm. Hàng ngày, họ đến các khu vực này để chờ người tới thuê mướn. Tuy nhiên, từ thượng tuần tháng 11 đến nay, trong thời gian Hội nghị Hợp tác kinh tế khu vực châu Á-Thái Bình Dương (APEC) diễn ra ở Hà Nội, những người này đã bị công an CSVN truy bắt với lý do là "ổn định tình hình an ninh". Tình cảnh mưu sinh của người dân nghèo tại các "chợ người" trong mùa APEC được báo Dân Trí ghi nhận qua đoạn ký sự như sau.

Trong bộ dạng dáo dác tìm kiếm thuê người, phóng viên tấp vào khu vực được mệnh danh là "chợ người" trên cầu Trung Tự. Thấy khách có vẻ sốt ruột vì không thấy thợ đâu, bác vá xe đang nằm dài trên vỉa hè bật dậy: "Tìm người phá dỡ phải không" Dạo này công an họ làm kinh quá, tụi nó tụ tập kín đáo lắm. Cứ hỏi thằng kia kìa, nó chỉ cho", nói rồi bác sửa xe chỉ về hướng một thanh niên có gương mặt khắc khổ đang dựa lưng vào thành cầu dáng vẻ thảnh thơi như đang đứng ngắm thành phố. Thanh niên này nói: "Anh cần người giúp việc à" Việc gì" Bao nhiêu người, em tư vấn luôn cho". Khách trả lời: "Đào móng nhà, cần chừng 4 người thôi!". Chưa để khách nói dứt câu, người này đã ngoắt tay một nhóm đang đứng ngồi vạ vật trong quán nước gần đó. Quay sang khách, anh ta phân bua: "Anh thông cảm, đang đợt APEC, công an làm kinh quá nên bọn em phải tản mát như thế. Chằng bù cho ngày trước, ngồi rệ đít cả ngày cũng chả ai nói gì.".

Chợ người gầm cầu vượt Mai Dịch trước kia luôn là "điểm nóng" về tình trạng người lao động tụ tập đợi việc. Nhưng mấy hôm nay lại khác hẳn. Suốt đoạn đường từ ngã ba Phạm Văn Đồng - Doãn Kế Thiện đến chân cầu vượt không thấy một gương mặt thành viên nào của chợ người. Bà Kiệm bán nước gần đó chép miệng: "Bọn họ đi chạy APEC hết rồi. Trước đây ít hôm, ở khu vực này còn sầm uất lắm, kẻ chào người bán không thua gì phiên chợ thực sự...". Đảo lên khu chợ người cầu Mai Động, cứ nhìn bề ngoài, phóng viên nhận định khu chợ này cũng cùng chung số phận với chợ người Mai Dịch. "Chú tìm người làm thì ra Lạc Trung mà tìm, chúng nó dạt về đấy hết rồi", một bác xe ôm cho biết như vậy.

Bạn,

Phóng viên báo Dân Trí dẫn lời 1 lao động tên là Nguyễn Văn Đức (ngụ tại huyện Tĩnh Gia, Thanh Hoá), một người có thâm niên gần chục năm làm thuê, than thở: "Không gì khổ bằng những ngày chiến dịch "dọn dẹp" trước hội nghị lớn. Cứ đến những ngày đó là anh em chúng tôi lại sơ tán mỗi đứa một nơi. Đứa thì ra Đồng Xuân gánh hàng thuê, đứa thì tìm đường sang Bát Tràng bốc cát. Nhưng nói chung mấy cái đó chỉ có thời vụ thôi vì thu nhập thấp lắm. Chỉ còn mấy anh em đây bám trụ tại điểm cũ, mong kiếm được ít tiền sống thoi thóp qua cái đợt khó khăn này. Hy vọng hết APEC chúng tôi lại được tự do hoạt động như trước".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo báo quốc nội, trên địa bàn miền Tây Nam phần, chợ nổi Cái Răng trên sông Cần Thơ là một trong những chợ nổi lớn có tiếng ở vùng sông nước Tây Nam bộ, cùng với chợ nổi Cái Bè, Ngã Bảy, Phụng Hiệp... Ngay từ sáng sớm, hàng ngàn ghe xuồng đã lui tới tấp nập mua bán, trao đổi hàng hoá nông sản. Theo nhịp điệu sóng nước
Theo báo quốc nội, tại VN, cư dân ở một số thôn làng, thị trấn đang đối mặt với hiểm họa của ung thư. Trong khi có những "làng ung thư" ở trong tình trạng báo động với những biến chứng lạ thường mà chưa có được kết luận chính thức của các nhà khoa học, thì tại Hải Phòng lại xuất hiện thêm một "thị trấn ung thư" mới. Nhắc đến "K", ký hiệu
Duy Nam (11 tuổi) là thành viên "kỳ cựu" nhất trong nhóm gần chục trẻ lượm rác tại bến xe miền Tây (TP.SG). Từ vùng biên giới Tân Châu (tỉnh An Giang), hai bà cháu Nam dắt díu nhau lên SG khoảng ba năm nay. Thời gian đầu, bà và cháu cùng đi lượm rác. Đến khi thấy Nam có đôi chút "kinh nghiệm", bà ngoại Nam chuyển sang mua bán ve chai
Theo báo quốc nội, trước năm 1990, du khách xuyên Việt trên đường số 1, ngang qua cầu Trà Khúc tỉnh Quảng Ngãi, nhìn về hướng tây sẽ thấy từng khối đen tròn nằm dọc theo bờ bắc sông Trà. "Khối đen tròn" đó chính là bờ xe nước, hay nói gọn như người xứ Quảng là bờ xe. Trước khi có công trình thủy lợi vào năm 1990, dân Quảng
Trong số các làng nghề cổ truyền tại miền Trung, có làng điêu khắc đá Non Nước nằm bên con sông Cổ Cò trên đường từ Đà Nẵng đi Hội An có tuổi đã non 400 năm. Nghề điêu khắc đá từng vinh danh trong quá khứ, và từ ngày làn sóng du lịch tràn qua, nó đã mang lại cho người dân dưới chân năm ngọn Ngũ Hành Sơn (Đà Nẵng)
Theo báo quốc nội, vào mỗi mùa hè, các hoạt động giải trí của học sinh như đi đá bóng tròn, múa, hát, cắm trại, xem phim... tất cả đều là những khái niệm xa vời đối với trẻ em nông thôn ở Việt Nam. Đã bao nhiêu năm nay, "điệp khúc mùa hè" của các trẻ em này vẫn là bắt ốc, mò cua, chăn bò, giúp gia đình việc đồng áng và kiếm sống
Theo báo quốc nội, tính từ năm 1998 đến nay, thành phố Sài Gòn đã tiến hành giải tỏa nhiều khu cư dân để lấy đất xây dựng các công trình của hơn 700 dự án, làm ảnh hưởng đến hơn 102 ngàn 900 gia đình cư dân. Trong số này, có 17 ngàn 178 gia đình yêu cầu được bố trí tái định cư, nhưng thành phố mới bố trí được hơn 8 ngàn
Theo báo Tuổi Trẻ, thời gian gần đây, nhiều công trình giao thông mới xây dựng ở thành phố Sài Gòn đã bị lún. Trong khi tiến hành tu sửa, ngành giao thông công chánh đã cho treo tấm bảng "đường lún" hay "đường chờ lún" để báo động cho xe cộ qua lại giảm tốc độ. Hiện trạng này không chỉ xảy ra ở TP.SG, mà hiện nay cả VN
Có cặp vợ chồng lấy nhau đã gần mười năm mà không sinh được mụn con nào. Thế là họ cất công vào tận Sài Gòn, tìm một người phụ nữ khỏe mạnh để "thuê" bà ta sinh cho đứa con. Sau cái đêm định mệnh ấy, người đàn bà đẻ thuê có mang. Suốt quá trình mang thai, bà ta được cặp vợ chồng hiếm muộn chăm sóc 24/24 giờ đề phòng bà
Theo báo quốc nội, tại các khu phố bán đông y ở quận 5, thành phố Sài Gòn, nhiều loại dược phẩm nhập lậu được bày bán công khai. Đặc điểm của các loại thuốc lưu hành không phép này là tên thuốc và toa hướng dẫn sử dụng thuốc toàn là chữ Hoa. Cách mua bán cũng rất đơn giản: Khách hàng nhiều người tự đến nhà thuốc kể bệnh


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.