Hôm nay,  

Đèn Lồng Phố Cổ

25/02/200700:00:00(Xem: 4835)

Đèn Lồng Phố Cổ

Bạn,

Theo báo quốc nội, trên địa bàn tỉnh Quảng Nam, đèn lồng đã trở thành một sản phẩm văn hóa độc đáo, riêng có của phố cổ Hội An. Giờ đây, trên khắp đất Việt Nam, nơi nào cũng thấy ánh đèn lồng Hội An thắp sáng; du khách đến Hội An, trong hành trang ra đi đều có một vài chiếc đèn lồng. Báo Bình Định điện tử dẫn tài liệu của báo Người Làm Báo Hội An ghi nhận về đèn lồng phố cổ qua đoạn ký sự như sau.

Một số tài liệu lịch sử đã ghi lại ngay từ thế kỷ XVII, tại Hội An đã xuất hiện những đèn lồng. Trong "Phủ biên tạp lục" của Lê Quý Đôn có ghi một đoạn lời kể của một thương gia họ Trần (người Quảng Đông) khi chở hàng đến Hội An: Người Minh Hương và người Thanh (Trung Quốc) chọn Hội An làm nơi định cư đã mang theo đèn lồng từ quê hương đến và có thói quen thắp sáng đèn mỗi khi màn đêm buông xuống. Thời kỳ này, Phố cổ Hội An chia thành 3 khu phố chính: Phố  An Nam của người Việt, Phố Khách của người Hoa và Phố Hoài của người Nhật. Năm 1639, khi nước Nhật chủ trương đóng cửa với thế giới bên ngoài, thì Phố Hoài của người Nhật được để lại cho người Việt và người Hoa quản lý. Phải chăng sau khi người Trung Quốc đến Hội An định cư, trong quá trình giao lưu hội nhập, người Hội An đã chú ý nghiên cứu, phát triển chiếc đèn lồng để hình thành một nghề kiếm sống" Nếu quả đúng như vậy thì nghề làm đèn lồng ở Hội An đã có từ thế kỷ XVII.

Theo các bậc cao niên ở Hội An thì từ xa xưa ông tổ của họ đã biết làm đèn lồng. Cụ tổ của nghề này tên là "Xã Đường"... Tuy cố tìm kiếm, vẫn chưa thấy tài liệu nào ghi lại chuyện này. Sự ngưỡng vọng cứ thế được bảo lưu, truyền đời.Theo ông Huỳnh Văn Ba, một trong những nghệ nhân làm lồng đèn lâu năm và có tiếng ở Hội An thì cách đây 20 năm, khi thấy du khách đến Hội An thích thú với đèn lồng phố Hội nhưng không biết làm sao mang về nước vì nó cồng kềnh. Thế là ông để tâm nghiên cứu với mong muốn làm sao sản phẩm này đến được với nhiều nơi. Và từ chiếc dù đi mưa, ông Ba đã làm những chiếc đèn lồng xếp theo mô hình như thế. Ông Ba là nghệ nhân làm đèn lồng đầu tiên của Hội An được Chính phủ Nhật mời sang để giới thiệu về cách làm lồng đèn. Từ giấy đến vải, từ đơn giản đến phức tạp, đèn lồng Hội An bây giờ đã trở thành một thương hiệu độc quyền. Ông Ba cùng với nhiều người khác nữa đã góp phần tạo cho Phố cổ Hội An những nét rất riêng không thể lẫn vào đâu được. Đèn lồng  phố Hội  như là một sự gợi nhớ về quá khứ. Trong đêm phố cổ với không gian bàng bạc, ánh sáng từ những chiếc đèn lồng muôn màu nghìn tía đã đưa du khách về với một Hoài phố xưa.

Bạn,

Báo quốc nội ghi nhận rằng "Phố đèn lồng" Hội An chỉ dài chừng 100m, nhưng đi là có thể lạc. Du khách từng biết về Hội An sẽ ngạc nhiên hơn nữa khi về với phố trong những tối thứ tư, thứ bảy, chủ nhật và 14 âm lịch hàng tháng. Đó là những đêm phố thức với đèn lồng, còn du khách nhiều lúc lại mơ với thời gian và ánh sáng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Núi Cấm vẫn không ngưng các huyền thoại: từ nơi tu hành của các bậc kỳ nhân, cho tới nơi ẩn tích của các đaị võ sư danh trấn giang hồ, tới chuyện cọp ra nằm nghe tụng kinh.... và bây giờ là chuyện đại gia lên núi Cấm mua đất 'long mạch' để con cháu đời đời giàu sang phú quý.
Chuyện vừa mới xảy ra tại VN, làm biết bao nhiêu Phật Tử nản lòng: một nhà sư lên sân khấu hôn môi với ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Chưa hết, đây là buổi văn nghệ gây quỹ, nghĩa là sư đã phạm giới vui chơi văn nghệ. Chưa hết, sư lại lấy tiền ra mua một chai rượu -- Nghĩa là xài tiền chúng sinh cúng dường, và mua một món bị giới luật cấm.
Với lòng tin, chúng ta có thể nhìn ra đủ thứ hình Phật, Chúa, Tiên, Thánh... trên các chòm mây. Tất nhiên, nói thế chỉ đơn giản có ý rằng chính nhân loaị đã nhận ra đủ thứ hiện tượng tùy tâm hóa hiện. Có thể là có thật, cũng có thể là ảo tưởng. Nhưng ít nhất, niềm tin vào cảnh giới siêu hình sẽ gìn giữ chúng ta trong cương vực đaọ đức. Không dám làm ác nữa. Hoặc giả, sẽ giảm bớt làm ác.
Mỗi dân tộc đều có một nền văn hóa riêng biệt, trong đó âm nhạc là một mảng gìn giữ di sản trao truyền nhiều đời. Dĩ nhiên, qua thời gian rồi sẽ có những mảng biến mất, nhưng không vì thế mà chúng ta phải hấp tấp chạy theo nhạc Tây,
Có cầu, tất có cung. Đó là quy luật thị trường. Tự nhiên như thế. Có những chuyện muôn đời đã thấy như thế. Cứ nhìn vào thị trường cũng thấy, các cửa khẩu biên giới đang là nơi tuôn vào gà lậu, gạo lậu, điện thoại lậu, vàng lậu, vân vân... nghĩa là đủ thứ thượng vàng hạ cám.
Người nông dân trước giờ được ca ngợi là chỗ dựa của đảng và nhà nước CSVN, nhưng bây giờ thì hết rồi. Bất kể rằng, nông dân thời nào cũng muốn bình yên, vì muốn lo chuyện cơm no, áo ấm là đủ.
Ngày xưa, đọc truyện Tàu, cứ nghe chuyện dân giang hồ ưa đặt trạm để thu tiền mãi lộ, tớ chẳng hiểu bao nhiêu. Bây giờ ngẫm chuyện nước mình thì mới ngộ ra lắm chuyện.
Một thời chúng ta nghe chuyện rằng xã hội chủ nghĩa là nơi ai cũng có cơ hội bình đẳng, nơi ai cũng “làm theo lao động, hưởng theo nhu cầu,” nhưng rồi những hình ảnh mơ tưởng này đã tan vỡ từ mấy thập niên nay, kể từ khi Miền Bắc khám phá ra một Miền Nam của thịnh vượng, của tự do, của dân chủ, và của tử tế nhiều lần hơn.
Có vẻ như Việt Nam đang lạm phát văn bằng. Kể cả văn bằng Tiến sĩ. Chuyện mới lạ, nước vẫn nghèo, mà văn bằng Tiến sĩ đầy phố, chẳng thấy phát minh gì, chỉ thấy “thật, giả” không còn phân biệt nổi.
Đất nước vẫn còn lúng túng, cứ như dường chưa biết phải đổi mới giáo dục ra sao để có thể chạy kịp với các nước láng giềng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.