Hôm nay,  

Phố Khắc Chữ

05/04/200700:00:00(Xem: 6722)

Bạn,

Theo ghi nhận của báo quốc nội, hiện nay, trên địa bàn thành phố, có những khu phố nổi tiếng như phố Tây ba-lô đường Phạm Ngũ Lão, khu kinh doanh kim khí điện máy đường Huỳnh Thúc Kháng hay phố bán buôn đồ cổ Lê Công Kiều... Nhưng với nhiều người, Sài Gòn còn có một địa chỉ rất "độc đáo": Phố khắc chữ nằm trên đường Phạm Hồng Thái và Lương Hữu Khánh. Báo Người Lao Động ghi nhận toàn cảnh về khu phố này như sau.

Tại khu phố khắc chữ, phóng viên được nghe ông Trần Bá Lộc, 45 tuổi, 20 năm làm nghề khắc chữ, hiện là chủ cửa hàng Minh Thiện, tại số 2 đường Phạm Hồng Thái, nói về sự thăng trầm của phố này: "Không biết nghề khắc chữ có tại Sài Gòn từ bao giờ, nhưng 40 năm trước, phố khắc chữ nằm ở đường Lê Lợi khá sầm uất. Sau 1975,  phố khắc chữ được dời về đường Phạm Hồng Thái nép mình từ vòng xoay Phù Đổng đến gần chợ Bến Thành. Cuối năm 1998, khi đường Phạm Hồng Thái được mở rộng, một số hộ kinh doanh không thuê được cửa hàng ở đây đã chuyển sang đường Lương Hữu Khánh. Từ đó, hai khu phố khắc chữ Phạm Hồng Thái và Lương Hữu Khánh song song tồn tại giữa đất Sài Gòn".

Thuở ấy, khi ông Lộc  mới lên 10 đã phụ mẹ bán cà phê ở lề đường Phạm Hồng Thái, cũng vì hâm mộ "bàn tay vàng" của các nghệ nhân mà ông đã trốn nhà sang đường Lê Lợi để được nhìn ngắm nét bút rồng bay, phụng múa. "Nét bút ấy đã cuốn hút tôi. Thế là, chiều chiều tôi lại sang đấy để ngắm nhìn. Tôi quyết tâm sẽ học cho đến cùng dù những nghệ nhân này không muốn truyền nghề lại". Ròng rã 3 năm như vậy, cho đến một ngày nọ, ông lấy tay chấm vào nước thử vẽ những hình, chữ hoa lên mặt bàn. "Những dòng chữ hiện ra, tuy không điêu luyện nhưng nó cho tôi biết rằng, tôi có khả năng làm được công việc mà mình mê say sau gần 3 năm học lóm. Lúc đó, vui quá, tôi đã hét to lên trước sự ngạc nhiên của mọi người", ông Lộc bồi hồi nhớ lại.

Năm 1987, cửa hàng Minh Thiện của ông Lộc ra đời cùng chuỗi cửa hàng có mặt lúc bấy giờ. Lúc ấy, phong trào làm bảng số nhà, nhu cầu sử dụng con dấu riêng trong các công ty, văn phòng phát triển. Lượng người đến đặt hàng nhiều không kể xiết. Thế nhưng, do chỉ sản xuất theo phương pháp thủ công nên không thể đáp ứng nổi nhu cầu thị trường. Những năm gần đây, ông Lộc cùng một số chủ cửa hàng  chuyển hướng sản xuất theo công nghệ mới. Ông Trần Tấn Lộc cho rằng chỉ có máy móc, thiết bị hiện đại mới có thể đáp ứng  nhu cầu ngày càng đa dạng của khách hàng.

Bạn,

Báo NLĐ ghi nhận rằng hiện đường Phạm Hồng Thái và Lương Hữu Khánh được mọi người gọi là "Phố khắc chữ" với hơn 50 cửa hàng. Tất cả tạo nên nét đặc trưng cho khu phố chỉ có ở Sài Gòn. Có mặt tại đây, phóng viên chứng kiến cảnh tấp nập người ra, vào đặt hàng. Cũng tại đây, hàng trăm lao động tìm được việc làm để mưu sinh.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta là những người ưa nhậu? Vậy mà dưới mắt nhiều người ngoại quốc, hình ảnh đàn ông Việt Nam ưa nhậu lại là ấn tượng khó quên của họ.
Đó là những chuyện diễn ra hàng ngày, quanh đây: những bữa ăn ngập đầy hóa chất. Hóa chất thực ra là một phát minh tuyệt vời của nhân loại, vì nếu không có ngành hóa học phát triển như hiện nay, khoa học không thể đem tới cho nhân loại quá nhiều tiện như như hôm nay.
Một thời, chúng ta say mê đọc truyện Tàu. Những tác phẩm kinh điển như Tam Quốc Chí, Thủy Hử, Tây Du Ký, vân vân... liên tục như được đọc từ thế hệ này sang thế hệ kia.
Những trang giấy xưa cổ, ấp ủ những thông tin quý giá về những thời xa vắng của quê nhà, đang biến dần đi.
Học sinh là người của tương lai. Đất nước sau này hưng vong đều nhờ vào các học trò đang ngồi miệt mài học ở các trường lớp. Và không giúp các em, có nghĩa là tự mình cắt đứt những mầm hưng thịnh tương lai của đất nước.
Có một kiểu nói thường nghe quen ở Sài Gòn, khi bất chợt thấy xảy ra những điều trái mắt trái tai: dzô dziên. Nghĩa là “vô duyên.”
Một thời chúng ta ngồi miệt mài đọc sách ở Thư Viện Chùa Xá Lợi, rồi ở Thư Viện Lincoln, rồi ở Thư Viện Quốc Gia... đó là chưa kể những ngày đứng bên các kệ sách Khai Trí để đọc chùa, đọc cọp. Những kỷ niệm về thời say mê sách vở như còn in đậm trong trí nhớ, bất kể những chòm tóc bạc đã phất phơ trước mắt.
Nhiều người nói rằng dân Việt Nam không có văn hóa chen lấn. Nghĩa là, không chịu đứng vào hàng, cứ chen lên trước, cứ chen vô giữa, cứ lấn cho người ta dạt ra sau để mình đứng trước. Có đúng như thế không, và tại sao?
Tại sao những chuyên gia ưu tú, những sinh viên xuất sắc lại muốn rời bỏ Việt Nam? Có phải vì quê nhà đã trở thành nơi chỉ giành những vị trí tốt cho con cháu cán bộ, và để mặc cho các sinh viên tốt nghiệp đaị học ra đường phố ngồi bán trà đá, đạp xe bán dạo cà phê?
Xiếc là một nghề khó theo đuổi. Không phải ai tập cũng được. Do vậy, khi một gánh xiếc lưu diễn vào một thành phố, ai cũng háo hức muốn xem những trò biểu diễn lạ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.