Hôm nay,  

‘Xóm Lều’ Ở Huế

10/08/200700:00:00(Xem: 4786)

Bạn,
Theo báo quốc nội, trên địa bàn thành phố Huế, có 1 khu vực  với 200 căn nhà rách nát, ọp ẹp của những gia đình thuộc tổ 21 phường An Cựu được người dân quen gọi là "xóm lều". Từ năm 1998, khi dự án Đại học Huế được  khai triển, những gia đình cư  dân ở đây thuộc thành phần phải giải tỏa. Tuy nhiên, từ đó đến nay chẳng ai  đả động gì, những  gia đình cư dân nghèo rơi vào tình cảnh "đi không nỡ, ở không xong" trong những căn lều ngày càng rách nát một cách thảm hại . Báo SGGP ghi nhận thực trạng này qua đoạn ký sự như sau.

Tại phường An Cựu, một điều rất dễ nhận thấy ở "xóm lều" là gia đình nào cũng nghề nghiệp không ổn định. Gia đình chị Nguyễn Thị Bé, 7 người chen chúc trong căn lều xập xệ chưa đầy 15m2. Hôm phóng viên đến, cả nhà đang ngồi lục đục bên đống chai bao. Chị Bé than: "Cực lắm chú ơi! Những ngày nắng ráo còn kiếm được đôi đồng chứ mùa mưa là đói dài dài". Gia đình chị vốn trước đây là dân vạn đò sống trên sông Hương. Hơn năm trước, mưa lớn đã làm chìm chiếc đò vốn quá cũ nát. Túng thế, chị tìm đến đây che tạm căn lều để ở. Cái ngày gia đình chị chuyển lên trên cạn cũng là ngày trong thùng không còn một hạt gạo. Chạy vạy mượn bà con láng giềng được mấy trăm ngàn mới che được căn lều ở tạm. Nghề ngỗng gì cũng không có, cả gia đình đành đi lượm chai bao kiếm sống qua ngày.  Trước đây, căn lều rộng gấp đôi thế này, nhưng mùa mưa năm ngoái đã đổ sập. Tiền không có để làm lại nên đành dựng tạm cái chòi để chui vô, chui ra."

Phóng viên nhìn quanh, trong nhà chị chẳng có gì đáng giá ngoài 2 chiếc giường ọp ẹp cùng chiếc xe đạp cũ. Căn lều của gia đình chị Nguyễn Thị Dớ và anh Dương Văn Khoang ở cạnh bên cũng chẳng hơn là bao. Cũng chừng ấy mét vuông mà 9 người ở. Ban ngày thì mỗi người đi làm một nơi, đêm về mỗi người ngồi một góc, chứ đi lại là... đụng nhau. Ngày ngày anh Khoang đạp xích lô, chị Dớ đi bán vé số. Nhà 6 đứa con cứ san sát đầu nhau, nghèo quá nên chẳng có cháu nào đến trường.

Nơi "xóm lều" đang tọa lạc trước đây là khu đất bỏ hoang. Vào đầu những năm 1990, dân vạn đò từ các nơi của thành phố Huế không có đất tìm đến đây dựng lều làm nhà ở. Ai đến trước chiếm được mảnh đất lớn, người đến sau thì mảnh nhỏ hơn.  Ban đầu chỉ một vài nhà, sau đó qua truyền miệng, người vô gia cư khắp nơi trong thành phố cứ tìm đến và hình thành nên xóm lều. Họ cứ nghiễm nhiên làm ăn sinh sống và trở thành những "công dân tự phát" ở tổ 21.

Bạn,
Cũng theo báo SGGP, năm 1998, vùng đất này nằm trong 120 hécta đất được quy hoạch giao cho Đại học Huế xây dựng làng đại học, phương án di dời "xóm lều" đến vùng đất mới cũng đã được tính đến. Tuy nhiên, không hiểu sao từ đó đến nay chẳng ai đả động gì. Theo  một viên chức phường An Cựu, thì "dự án Làng Đại học Huế kéo dài đã gây khó khăn cho cuộc sống người dân".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trời hành cơn lụt mỗi năm… bây giờ mưa lụt kéo tới hoài, mới lạ…
Quốc doanh có nhiều dự án đầu tư ra nước ngoài, nhiều dự án có lời đã giảm và các dự án lỗ lại tăng…
Câu chuyện ô nhiễm môi trường càng lúc càng bi thảm… không chỉ thiên nhiên làm cho đời sống gian nan hơn, ngay chính con người cũng làm thêm tệ hại.
Thành Cổ Loa bây giờ còn gì? Vẫn còn đứng vững sau hơn hai ngàn năm? Thực ra là điêu tàn, những vẫn còn đủ để kinh doanh du lịch.
Có ai hài lòng với chất lượng không khí ở hai thành phố lớn không? Có, và có rất ít.
Trong khi đội tuyển Việt Nam thắng đội Indonesia với tỷ số cách biệt, một tin buồn cho ngành du lịch y tế Việt Nam là một Việt Kiều về Sài Gòn căng da mặt và chết cũng vì ca giải phẫu của bệnh viện thẩm mỹ…
Cổ vật rồi cứ chắp cánh bay xa… vĩnh viễn xóa đi những quá khứ văn hóa.
Việt Nam đang có bao nhiêu người mù chữ? Câu trả lời theo thống kê là khoảng một triệu rưỡi người mù chữ.
Cứ vào ngày 11 tháng 10 hàng năm, thế giới lại đón Ngày Quốc Tế Trẻ Em Gái (International Day of the Girl Child), còn gọi là Ngày Trẻ Em Gái (Day of Girls) – một ngày để gây ý thức về các vấn đề mà 1.1 tỷ bé gái trên thế giới phải đối diện, và cũng là ngày để tăng thượng quyền trẻ em, đặc biệt là quyền trẻ em gái.
Nhiều doanh nghiệp Việt Nam vẫn tránh né bảo hiểm xã hội…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.