Hôm nay,  

Fallujah, Một Thử Thách

19/04/200400:00:00(Xem: 7376)
Fallujah là một thử thách lớn. Thử thách của văn minh đạo lý đối với man rợ bạo tàn. Thử thách của khát vọng dân chủ tiến bộ đối với độc tài giáo quyền cỗ hũ. Thử thách đối với lòng kiên nhẫn của nhân dân Mỹ trong chiến tranh. Và thử thách đối với những người muốn lãnh đạo đất nước trước sự hy sinh xương máu của người quân nhân Mỹ ngoài tiền tuyến.

Thời đại "con người là sói với người" và "răng đổi răng mắt đổi mắt" đã chấm dứt. Văn minh và đạo lý Con Người hoàn toàn không cho phép bất cứ ai, vì lý do gì bắt người dù thù địch thế mấy, chặt khúc, lôi xác trên đường lộ. Việc gần 4.000 quân Mỹ hành quân tảo thanh, truy lùng hung thủ để lôi chúng ra ánh sáng công lý, là việc phải làm. Nếu không làm, không trị, người ngoại quốc, người Iraq sẽ còn là nạn nhân kế tiếp trên một qui mô lớn hơn nữa. Chưa chi phiến quân Hồi giáo cuồng tín của giáo sĩ Sadr đã bắt thêm ba người Nhựt để đặt điều kiện Nhựt phải rút quân khỏi Iraq nếu không họ sẽ hành quyết. May rồi đã chịu thả.

Thời đại vua là Con Trời xuống cai trị nhân dân, thần quyền và giáo quyền là môt đã chấm dứt. Từ rất lâu, cái gì của Thiên Chúa đã trả lại cho Thiên Chúa, cái gì của César đã trả lại cho César. Chủ quyền đất nước của đại đa số các nước trên thế giới đã thuộc về nhân dân. Xu thế dân chủ là xu thế thời hiện đại và cực thịnh. Nền dân chủ non trẻ của Iraq không thể sinh sôi nẩy nở được; nhân dân Iraq không thể làm chủ hạnh phúc cá nhân, gia đình, và xã hội được nếu chánh quyền không vì dân, không do dân, không của dân, mà vì mấy ông lãnh đạo các giáo phái Hồi Giáo, Shiite hay Sunni, nắm. Quyền lợi chánh trị còn có thể thoả hiệp, tương nhưọng, người nhường một chút để được một chút, chớ tín ngưỡng, giáo lý rất khó, nếu không muốn nói không thể thoả hiệp được. Cái gương xấu sờ sờ bên cạnh là Iran, nhân dân và quí vị lãnh đạo tinh thần tôn giáo ở Iraq ắt hẵn thấm thía. Cái bịnh cuồng tín, quá khích biến thành bạo loạn của giáo sĩ Sadr đã làm bộ mặt Iraq xấu xí hơn trên thế giới, đã làm hàng mấy trăm thường dân chết, và gần một phần ba thành phố phải tỵ nạn khi Liên Quân ngưng tấn công, đã quá đủ để những giáo lãnh các phe phái Hồi giáo Sunni hay Shiite suy nghĩ để giữ đúng vai trò lãnh đạo thuần túy tinh thần trong giáo sự hơn là xen vào chánh trị thế sự bên ngoài.
Và đối với người Mỹ, đây là dịp kinh nghiệm về khủng bố và lòng kiên nhẫn chịu đựng chiến tranh bị thử thách sau Chiến tranh VN. Đối với kẻ độc tài cuồng tín, độc tài khủng bố như Cộng sản, như Bin Laden, như giáo sĩ Sadr, cực đoan, quá khích, hiện thân của điều Aùc, không thể chống bằng lời nói, hoà đàm, thuyết phục, thỏa hiệp vì họ chủ trương được ăn cả, ngã về không. Tấn công họ ở Fallujah, ở Iraq, ở Afghanistan, là đánh chúng trước, ngay tại sào huyệt, nếu không diệt gọn được thí ít ra cũng ngăn chận chúng không "bung ra" ở các nước văn minh khác, trong đó có Mỹ, nơi chúng đổ tội tổ tông Tư bản, Tây phương lên đầu người Mỹ và quyết làm cho liệt bại. Giao tranh phải có máu đổ, thịt rơi, người chết, đó là cái giá Con Người phải trả để tiến hoá hơn.

Cuộc Chiến tranh Iraq, Mỹ thắng như chẻ tre, một cách quá dễ dàng. Nhưng việc bình định và tái thiết có nhiều vấn đề. Số thương vong sau chiến dịch đã lớn hơn trong chiến dịch Iraq Tự do. Trận Fallujah là biến cố lớn nhứt trong thời bình định tái thiết. Không đầy một tuần đã có hơn 40 chiến binh Hoa Kỳ chết, gần bằng với số tử trận của tuần lễ đầu chiến dịch. Giáo lãnh Sadr mới 30 tuổi mà đã tạo ra được biến cố. Oâng ta tổng công kích quân Mỹ không phải để đánh Mỹ ở Iraq vì Oâng ta thừa biết, lực lượng Mỹ có thể làm cỏ số dân quân của Oâng một cách dễ dàng. Thâm ý của Sadr là đánh vào thủ đô chánh trị và lòng kiên nhẫn của nhân dân Mỹ. Không ít chánh trị gia salon trúng huyệt, ơi ới hô hoán lên "Iraq là Việt Nam của George Bush", hàm ý Mỹ sa lầy phải rút quân, không cần biết những lời vô trách nhiệm đó có thể làm xuống tinh thần quân Mỹ ở chiến trường và "hà hơi tiếp sức" cho phiến quân tàn ác.
Hai ứng cử viên tổng thống của hai đảng Cộng hoà, Dân chủ cũng bị thử thách. TT Bush và Đảng Cộng Hoà đang cầm quyền thì đã biết rồi, không hề nao núng, chủ trương tiên hạ thủ vi cường với quân khủng bố, đánh quân khủng bố ở Afghanistan , ở Iraq thì khỏi đánh ở Mỹ. Nên Oâng cố giữ lời hưá giao quyền chủ quyền cho nhân dân Iraq sau 30 tháng 6 năm nay, và kiên quyết không nhượng bộ những bắt bí, nhứt định không rút quân khỏi Iraq để lại một hỗn loạn. Còn đảng Dân Chủ đối lập có vẽ chao đảo. Bóng ma Chiến tranh VN hiện về. Thảm cảnh Cựu TT Johnson mất nghiệp, không dám ra ứng cử nhiệm kỳ 2 vì Chiến tranh VN ám ảnh nhiều nhân vật thế lực của Đảng Dân Chủ. Lo sợ nhứt, TNS Kennedy hét lên, "Iraq là Việt Nam của Geroge Bush." Chữ sa lầy được lập đi lập lại trong Đảng Dân Chủ. Thành TNS Kerry ứng cử viên tổng thống của đảng Dân Chủ rơi vào thế kẹt khó xử. Oâng cố gắng làm sao không mất lòng các nhân vật Dân Chủ chống Chiến tranh Iraq sau biến cố Fallujah mà vẫn tỏ ra yễm trợ quân nhân Mỹ ở Iraq đồng thời vẫn có thể tiếp tục buộc tội việc điều hành chiến tranh tồi tệ của TT Bush. Oâng chủ trương để cho Liên Hiệp Quốc trực tiếp giải quyết vấn đề Iraq nhưng LHQ tiền đâu, quân đâu.. Oâng chỉ trích TT Bush qui định thời gian bàn giao vào 30 tháng 6 là độc đoán trong khi LHQ chỉ chịu tham gia khi Mỹ bàn giao chánh quyền cho người Iraq. Là một cựu quân nhân và chánh trị gia lão làng, Oâng khôn khéo tránh né không lấy sinh mạng của quân nhân ở Fallujah, không lấy cuộc hành quân làm đề tài chánh trị, khác một số nghị sĩ khác như TNS Kennedy. Truyền thông đại chúng nói chung dè dặt không để các chánh khách biến những hy sinh của Quân đội ngoài tiền tuyến thành đề chánh trị nội bộ tranh cử của hai đảng.

Sau cùng, văn minh có thắng man rợ, Thiiện có thắng Aùc không" Dân chủ có thắng độc tài Hồi giáo cực đoan " Cuộc khủng bố 911 có làm lòng dân Mỹ kiên trì chịu đựng chiến tranh hơn không" Hai đảng đang Cộng hoà và Dân Chủ đua tranh nắm chánh quyền, hai ứng cử viên tổng thống Bush và Kerry, đảng nào, người nào có tinh thần trách nhiệm hơn với dân trong thời chiến chống khủng bố, với quân đội đang ở tiền tuyến Iraq hơn" Nhận định và câu trả lời sẽ là một trong một vài yếu tố then chốt quyết định lá phiếu của cử tri Mỹ trong ngày 2 tháng 11 năm nay.

Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai người con gái trong một túp lều tranh và một khoảng vườn nhỏ. Vườn trước có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ và một cây ra hoa trắng nên bà đặt cho hai cô gái xinh đẹp, tươi như hoa, một cô là Bạch Tuyết, một cô là Hồng Hoa.
Tác giả qua Mỹ trong một gia đình H.O. từ tháng Sáu năm 1994, vừa làm vừa học và tốt nghiệp kỹ sư điện tử. Là cư dân Garden Grove, California, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018, ông đã nhận giải đặc biệt về Huế Tết Mậu Thân với bài viết về một gia đình bên cầu Bạch HổHuế, có người cha toàn thân bị cộng sản chôn sống. Bài viết mới nhất của ông viết về tình nghĩa gia tộc, họ hàng nam bắc thời hậu chiến sau 1975, và trong ngoài nước hiện nay.
câu thơ viết xuống từ thời tóc xanh, và khi tóc bạc rồi mới kết thúc bài thơ. Những người biết tính Hoàng Xuân Sơn sẽ không ngạc nhiên. Hoàng kỹ lưỡng tới từng chữ
Trung Cộng và một số Việt Gian tay sai cho CS đang làm thủ tục mua đất tại một làng bên Pháp, để làm ‘ Nước Kinh, tộc Kinh’, trương cờ, tôn vinh Công Chúa Kinh để gán ghép xoá bỏ quốc gia dân tộc Việt Nam.
tại Chicago ngày 22/11/2018 trong ngày Thanksgiving tại Hoa Kỳ - Thánh lễ Tạ Ơn tại Giáo xứ Saint Henry Chicago
tại đất nước tôi, tuy không chiến tranh như Sudan nhưng cũng dẫy đầy tai họa cho những người có lòng. Một bác sĩ trẻ, anh Nguyễn Đình Thành, vừa lãnh một bản án lên đến 7 năm tù vì dám in tờ rơi vận động đồng bào anh chống lại Luật Đặc Khu
đoàn người hàng ngàn người di dân từ các nước Trung Mỹ như Honduras, Nicaragua, v.v. đang đi xuyên qua nước láng giềng Mễ Tây Cơ để mong được đặt chân đến miền đất hứa là Hoa Kỳ.
Tôi đã nghe như tiếng nhạc từ trời... Không phải những âm thanh cõi trần gian này. Cảm ơn anh, một người bạn vong niên, một người đàn anh Chu Văn An... Thế đó, nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Phúc làm nhạc như thế. Tôi nghe, và như đang trôi vào cõi khác.
Có người Mỹ quá lạc quan nói TT Trump chưa đình Chiến tranh thương mại chống TC vì Chủ Tịch Tập cận Bình chưa cúi đầu đủ thấp. Cũng có người nói TC đã hụt hơi như CS Bắc Việt cứng đầu ăn miếng trả miếng trong hoà đàm Paris bị Mỹ dùng B 52 trải thảm Hà nội nên phải hạ cờ Đỏ, giơ cờ trắng đủ cao cho Mỹ thấy, mong hai bên hoà đàm. Thử cùng nhau phân tích xem sao. Thử xem cuộc hoà đàm hai bên có đi đến hoà giải xung khắc để đình chiến hay hoà bình cho cuộc Chiến tranh Thương mại Mỹ Trung hay không? Khó tin sẽ có một giải pháp tích cực, xây dựng xảy ra vì TC cũng như CS bản tánh là nói khác, làm khác.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.