Hôm nay,  

Phi Tiêu, Phi Tiêu

22/10/200800:00:00(Xem: 13126)

Tất nhiên là phải có phi tiêu... Không xuất chiêu phi tiêu thì không gọi là tranh cử. Chuyện này hiển nhiên là xưa như trái đất. Ai cũng biết.

Thậm chí, tới như Đảng CSVN không thấy phải tranh cử với ai cũng chơi đủ trò phi tiêu ám muội. Như hồi cụ Hoàng Minh Chính từ Hoa Kỳ về, lập tức được dàn chào bởi các chàng du côn ném đủ thứ vào sân nhà... Không tranh cử mà đã chơi phi tiêu rồi, thì hẳn nhiên, khi tranh cử là sẽ phóng phi tiêu “không hiền” tí nào. Nghĩa là, nói theo kiểu nhà văn Kim Dung, “hạ thủ sẽ không lưu tình...”

Nhưng chuyện tranh cử ở Mỹ thì phi tiêu rất là hiền, dù có độc cỡ nào. Thậm chí, có khi chưa bị phóng, hay không bị phóng, hay chỉ bị hù dọa thôi, là có người đã la lớn vu vạ rồi.

Bản tin trên mạng Politicker hôm 20-10-2008  kể chuyện Thượng Nghị Sĩ John Kerry (Dân Chủ, Boston) đã ra sức bênh ứng cử viên Tổng Thống Dân Chủ Barack Obama, và phóng phi tiêu vào ông bạn đối thủ là ứng cử viên Tổng Thống Cộng Hòa John McCain.

Bản tin này còn được loan trên truyền hình cáp, vì lúc đó TNS Kerry đang đọc diễn văn trứơc một thượng đỉnh doanh nghiệp về các vấn đề năng lượng.

Kerry nói mào đầu bằng chuyện giễu. Rằng trong 2 tuần qua của tranh cử sôi nổi, “Đây là một thời điểm rất đặc biệt. Tôi không thể chờ cho nó trôi qua đi. Tôi rất mệt mỏi với tình hình báo chí cứ đưa ra các câu hỏi tức cười mà họ cứ hỏi hoài. Và rồi truyền hình cáp lại đưa mọi chuyện xuống tới chỗ ngốc nghếch nữa -- mẫu số chung ở mức thấp nhất của sự mâu thuẫn.”

Thế rồi Kerry im một chút, để cử tọa chú ý. Rồi nói tiếp, “Tôi cứ bị lập đi lập lại các câu hỏi năm nay. [Ứng cử viên] Barack bị hỏi một câu nổi tiếng, rằng ông ta mặc quần xà lỏn hay quần xi-lip. Tôi thì muốn nói là ‘commando’.’

TNS Kerry nói là Obama đã trả lời thành công câu hỏi đó, nhưng còn John McCain thì có vài vấn đề.

Kerry nói để dứt điểm câu chuyện giễu, “Thế rồi người ta hỏi McCain, và McCain đáp, ‘Depends.’” Mọi người cười ầm vang lên.

Quả nhiên là một màn phóng phi tiêu cực kỳ độc hại. Hẳn là đủ để trả thù chó cú thất cử 2004 của Kerry"

Chúng ta có thể nhớ rằng, khi Bill Clinton, cựu Tổng Thống Dân Chủ, nhiều năm trứơc tới thăm một trường đaị học và được các sinh viên hỏi câu “ông mậc boxer hay brief” nói ra kiểu VN là mặc “xà lỏn hay xì-lip.”

Còn bây giờ, Kerry trả lời là Kerry “commando,” một tiếng lóng không có nghĩa là “biệt kích,” mà lại có nghĩa là “cởi truồng,” còn ám chỉ đời sống tình dục sung sức. Còn nói McCain đáp là “Depends” có nghĩa là “Còn tùy,” nhưng chữ này -- Depends -- lại là thương hiệu một loại tả cho người già mặc. Trời, nói giễu cay độc như thế để chê người ta già.

Cũng màn phóng phi tiêu khác. Bà Cindy Sheehan, bà mẹ đã mất một đứa con trai trong cuộc chiến Iraq, đã từng liên tục biểu tình phản chiến chống Bush, và bây giờ đang tranh cử ở San Francisco để bứng ghế Dân biểu Liên Bang của Nancy Pelosi, người đang là Chủ Tịch Hạ Viện Hoa Kỳ.

Bà Sheehan viết trên trang blog của bà rằng bà bị “chơi đòn bẩn” khi tranh cử bứng ghế Pelosi.

Bà kể vài chuyện:

-- Đường dây điện thoại trong khách sạn tại Denver khi bà dự Đại Hội Đảng Dân Chủ đã bị “nghe lén.”

-- Thị Trưởng Los Angeles là Antonio Villaraigosa đích thân can thiệp, cản bà, không cho nói ở một lễ hội âm nhạc.

-- Bà bị buộc phaỉ nộp đơn ra tòa, xin ngăn cản một cựu thiện nguyện viên mà bà nóí là người này cứ gửi email hù dọa hoài, và là ngừơi bà tin là “gián điệp cho Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi.”

-- Bà là nạn nhân một vụ cố ý phá hoại, khi ai đó đập bể đèn xe phía sau chiếc RV của bà.

-- Răng một trong các người tập sự trong ban vận động của bà bị tấn công, khi bà này chống laị 4 người đàn ông xông vào văn phòng cuả bà giả vờ nói là muốn ghi danh đi bầu nhưng lại dòm ngó các thiết bị điện toán.

- Rằng bà bị tòa án San Francisco gửi giấy gọi đi vào laà nhiệm vụ bồi thẩm đoàn vào đúng tuần lễ bầu cử của ngày 4-11-2008.

-- Rằng một đợt “điện thoaị tự động” mà bà trả tiền để vận động đã bắt đầu liên lạc với cử tri vào lúc 10:30 giờ tối vào một đêm cuối tuần, nghĩa là giờ làm phiền kẻ khác, thay vì vào thời điểm đêm đầu tuần mà bà đã ấn định.
Có đúng là Dân biểu Pelosi đã cho đệ tử phóng phi tiêu bà


Sheehan hay không" Tất nhiên là ban vận động của bà Pelosi nói là không phá hoại gì.

Thế thì, chỉ có thể gọi là bà Sheehan xui tận mạng.

Cũng y hệt như dân tộc Việt Nam. Đã xui tận mạng, vì Bác Hồ và Đảng CSVN đã dàn dựng đủ các màn phi tiêu độc hại rồi.

Từ mùa xuân năm rồi tới nay, Paris hãy còn sôi nổi vụ Tộc kinh ở Bussy Saint Georges, thành phố ngoại ô phía Đông, cách Paris lối 45 km. Một nhóm người Việt nam cùng với vài người Tàu gốc Chợ lớn, Miên và Lèo, tất cả đều bỏ chạy bán mạng tìm đường qua Pháp xin tỵ nạn cộng sản sau khi 3 xứ Đông dương cũ bị cộng sản cưỡng chiếm, nay họ rước một nhóm Tàu qua Pháp, giới thiệu mua đất vừa kinh doanh, vừa tổ chức hoạt động văn hóa chánh trị phục chỉ nhằm vụ quyền lợi của Tàu.
Đúng là Việt Nam hưởng lợi từ hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều... nhưng có đúng là Trump về Mỹ và cảm ơn cũng như ca ngợi chính phủ Việt Nam. Không than phiền gì chăng?
Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v… Hình, bài, thắc mắc thẩm mỹ xin vui lòng gởi về địa chỉ tòa soạn VB: [email protected], hay email [email protected]
Ở Hoa Kỳ, phụ nữ có chiều cao từ 5”4 trở xuống được coi là “nhỏ con”. Có rất nhiều quần áo may kích cỡ “petite” dành cho người nhỏ con. Tuy nhiên, khi bạn chọn chiếc quần có cỡ thật nhỏ để mặc vừa vặn thì có thể chiếc áo khoác ngoài, hay áo may cắt kiểu “taylor” có thể mặc không vừa. Vì vậy, hãy mặc thử quần áo cỡ nhỏ thật cẩn thận.
Em hỏi hơi “ngu” tí chị ơi, mình dùng má hồng trước, hay sau khi dùng phấn ướt (foundation) vậy chị?.
Chị Diệu có nhóm bạn thân trên một diễn đàn. Thư này là họ liên lạc với nhau. “Hổm nay quận Cam (Orange County) được mấy trận mưa dầm, cả đêm cả ngày luôn. Dự báo thời tiết cho hay sẽ mưa cho tới thứ sáu, ngưng một hai ngày rồi lại mưa tiếp, dẫn luôn cho gần hết tháng hai, mừng quá. Tiểu bang California luôn cần nước mờ. Cầu cho ao hồ sông gì cũng đầy lên cho dân nhờ. Cây cối khỏi cần tưới nước, sẽ đâm chồi nảy lộc, bãi cỏ trước nhà sẽ xanh tươi cho mà coi.”
Tác giả quê gốc Kinh 5 Rạch Giá, hiện là cư dân Seattle, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2010. Ba bài đã viết là chuyện 30 năm của gia đình bà: Vượt biển tới đảo tị nạn, sau 7 năm chờ đợi, bị buộc phải hồi hương. Nhờ chương trình ROV, gia đình vẫn tới được nước Mỹ, và với sức phấn đấu chung, tất cả đã đứng vững.
Viết, nhân đọc một tin… tức mình -- Huế là xứ thơ. Có lẽ do các yếu tố lịch sử, phong cảnh và nếp sống, vùng đất sông Hương núi Ngự là nơi sản sinh ra nhiều nhà thơ – cả nổi tiếng lẫn khét tiếng. Nếu kể hết tên, chắc chắn sẽ thiếu sót.
Hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi, tính theo ngày âm lịch. Hai mươi ba năm trước từ California bay về Tuy Hòa, ngồi bên cạnh chứng kiến người thân yêu nhất từ từ ra đi; cảm tưởng mất mát đó không bao giờ quên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.