Hôm nay,  

Phi Tiêu, Phi Tiêu

22/10/200800:00:00(Xem: 13622)

Tất nhiên là phải có phi tiêu... Không xuất chiêu phi tiêu thì không gọi là tranh cử. Chuyện này hiển nhiên là xưa như trái đất. Ai cũng biết.

Thậm chí, tới như Đảng CSVN không thấy phải tranh cử với ai cũng chơi đủ trò phi tiêu ám muội. Như hồi cụ Hoàng Minh Chính từ Hoa Kỳ về, lập tức được dàn chào bởi các chàng du côn ném đủ thứ vào sân nhà... Không tranh cử mà đã chơi phi tiêu rồi, thì hẳn nhiên, khi tranh cử là sẽ phóng phi tiêu “không hiền” tí nào. Nghĩa là, nói theo kiểu nhà văn Kim Dung, “hạ thủ sẽ không lưu tình...”

Nhưng chuyện tranh cử ở Mỹ thì phi tiêu rất là hiền, dù có độc cỡ nào. Thậm chí, có khi chưa bị phóng, hay không bị phóng, hay chỉ bị hù dọa thôi, là có người đã la lớn vu vạ rồi.

Bản tin trên mạng Politicker hôm 20-10-2008  kể chuyện Thượng Nghị Sĩ John Kerry (Dân Chủ, Boston) đã ra sức bênh ứng cử viên Tổng Thống Dân Chủ Barack Obama, và phóng phi tiêu vào ông bạn đối thủ là ứng cử viên Tổng Thống Cộng Hòa John McCain.

Bản tin này còn được loan trên truyền hình cáp, vì lúc đó TNS Kerry đang đọc diễn văn trứơc một thượng đỉnh doanh nghiệp về các vấn đề năng lượng.

Kerry nói mào đầu bằng chuyện giễu. Rằng trong 2 tuần qua của tranh cử sôi nổi, “Đây là một thời điểm rất đặc biệt. Tôi không thể chờ cho nó trôi qua đi. Tôi rất mệt mỏi với tình hình báo chí cứ đưa ra các câu hỏi tức cười mà họ cứ hỏi hoài. Và rồi truyền hình cáp lại đưa mọi chuyện xuống tới chỗ ngốc nghếch nữa -- mẫu số chung ở mức thấp nhất của sự mâu thuẫn.”

Thế rồi Kerry im một chút, để cử tọa chú ý. Rồi nói tiếp, “Tôi cứ bị lập đi lập lại các câu hỏi năm nay. [Ứng cử viên] Barack bị hỏi một câu nổi tiếng, rằng ông ta mặc quần xà lỏn hay quần xi-lip. Tôi thì muốn nói là ‘commando’.’

TNS Kerry nói là Obama đã trả lời thành công câu hỏi đó, nhưng còn John McCain thì có vài vấn đề.

Kerry nói để dứt điểm câu chuyện giễu, “Thế rồi người ta hỏi McCain, và McCain đáp, ‘Depends.’” Mọi người cười ầm vang lên.

Quả nhiên là một màn phóng phi tiêu cực kỳ độc hại. Hẳn là đủ để trả thù chó cú thất cử 2004 của Kerry"

Chúng ta có thể nhớ rằng, khi Bill Clinton, cựu Tổng Thống Dân Chủ, nhiều năm trứơc tới thăm một trường đaị học và được các sinh viên hỏi câu “ông mậc boxer hay brief” nói ra kiểu VN là mặc “xà lỏn hay xì-lip.”

Còn bây giờ, Kerry trả lời là Kerry “commando,” một tiếng lóng không có nghĩa là “biệt kích,” mà lại có nghĩa là “cởi truồng,” còn ám chỉ đời sống tình dục sung sức. Còn nói McCain đáp là “Depends” có nghĩa là “Còn tùy,” nhưng chữ này -- Depends -- lại là thương hiệu một loại tả cho người già mặc. Trời, nói giễu cay độc như thế để chê người ta già.

Cũng màn phóng phi tiêu khác. Bà Cindy Sheehan, bà mẹ đã mất một đứa con trai trong cuộc chiến Iraq, đã từng liên tục biểu tình phản chiến chống Bush, và bây giờ đang tranh cử ở San Francisco để bứng ghế Dân biểu Liên Bang của Nancy Pelosi, người đang là Chủ Tịch Hạ Viện Hoa Kỳ.

Bà Sheehan viết trên trang blog của bà rằng bà bị “chơi đòn bẩn” khi tranh cử bứng ghế Pelosi.

Bà kể vài chuyện:

-- Đường dây điện thoại trong khách sạn tại Denver khi bà dự Đại Hội Đảng Dân Chủ đã bị “nghe lén.”

-- Thị Trưởng Los Angeles là Antonio Villaraigosa đích thân can thiệp, cản bà, không cho nói ở một lễ hội âm nhạc.

-- Bà bị buộc phaỉ nộp đơn ra tòa, xin ngăn cản một cựu thiện nguyện viên mà bà nóí là người này cứ gửi email hù dọa hoài, và là ngừơi bà tin là “gián điệp cho Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi.”

-- Bà là nạn nhân một vụ cố ý phá hoại, khi ai đó đập bể đèn xe phía sau chiếc RV của bà.

-- Răng một trong các người tập sự trong ban vận động của bà bị tấn công, khi bà này chống laị 4 người đàn ông xông vào văn phòng cuả bà giả vờ nói là muốn ghi danh đi bầu nhưng lại dòm ngó các thiết bị điện toán.

- Rằng bà bị tòa án San Francisco gửi giấy gọi đi vào laà nhiệm vụ bồi thẩm đoàn vào đúng tuần lễ bầu cử của ngày 4-11-2008.

-- Rằng một đợt “điện thoaị tự động” mà bà trả tiền để vận động đã bắt đầu liên lạc với cử tri vào lúc 10:30 giờ tối vào một đêm cuối tuần, nghĩa là giờ làm phiền kẻ khác, thay vì vào thời điểm đêm đầu tuần mà bà đã ấn định.
Có đúng là Dân biểu Pelosi đã cho đệ tử phóng phi tiêu bà


Sheehan hay không" Tất nhiên là ban vận động của bà Pelosi nói là không phá hoại gì.

Thế thì, chỉ có thể gọi là bà Sheehan xui tận mạng.

Cũng y hệt như dân tộc Việt Nam. Đã xui tận mạng, vì Bác Hồ và Đảng CSVN đã dàn dựng đủ các màn phi tiêu độc hại rồi.

Vẫn phải nhờ nông nghiệp mới có vốn thúc đẩy kinh tế... Đó là trường hợp Việt Nam. Báo Đầu Tư Tài Chánh kể rằng tính đến tháng 11-2018, cả nước đã chi 1,6 tỷ USD để nhập khẩu trái cây, vượt cả năm 2017 (1,5 tỷ USD). Trong đó, nhiều nhất vẫn là trái cây nhập từ Thái Lan với 722 triệu USD, Trung Quốc 226 triệu USD, Hoa Kỳ 80 triệu USD…
Các bạn thân mến, Chúng ta bắt đầu một năm mới! Đầu thư, BN chúc các bạn thiếu nhi gia đình Việt Báo Một Năm Mới nhiều niềm vui, nhiều thương yêu và đạt nhiều thành quả học hành. Thêm một tuổi, thêm sự suy nghĩ chín chắn, ngoan ngoãn hơn để làm vui lòng cha mẹ, thầy cô.
Đây là bài làm văn với đề tài “Năm Mới” mà cô giáo đã cho các em vào những ngày cuối năm. Cô giáo nói các em nghĩ gì về năm mới thì viết ra.
Ở nơi em ở Thành phố nhỏ Có một con đường dành cho ngựa đi Mỗi sáng, mỗi chiều Em đều thấy người cưỡi ngựa đi qua Con đường đó, phía sau dốc đồi nhà em
Tóm tắt: Ngày xưa có một bà góa sống với hai con gái trong túp lều cạnh bờ rừng. Một buổi tối mùa đông, có con gấu xin vào sưởi ấm, và từ đó gấu trở thành bạn thân của hai cô. Cho tới lúc mùa Xuân tới, gấu từ giã để vào rừng vì đến mùa tuyết tan, bọn người lùn từ dưới tuyết chui lên, sẽ đi ăn trộm của cải của gấu. Hai cô rất buồn, chờ tới mùa đông gấu sẽ trở lại.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Theo bài viết, Minh Thúy là cư dân miền Bắc California. Trong mùa lễ Tạ Ơn mới đây, bà đã cùng hội Huế địa phương, tổ chức mời ăn và tặng quà những người vô gia cư. Nhân đây cũng xin nhắc lại, là từ 16 năm trước, có tác giả Minh Thùy, một thuyền nhân Việt định cư tại thành phố Mainz, Germany đã nhận giải danh dự năm 2004. Hai bút hiệu Minh Thúy (2018, dấu sắc) và Minh Thùy (2004, dấu huyền) vốn dễ gây nhầm lẫn. Mong tác giả Minh Thúy tiếp tục viết và vui lòng bổ túc sơ lược tiểu sử cùng địa chỉ liên lạc.
Trong Đại Hội lần thứ 13 của tổ chức Sáng Kiến Quyền Lực Công Dân Trung Quốc - Đã gần sáu mươi năm qua, Đức Pháp vương (DLLM) và khoảng 150.000 người Tây Tạng đã phải rời khỏi quê hương đi lưu vong
Tại thành phố Chicago này, hơn 40 cái Tết đã đi qua cõi lòng ông. Dù ở xa quê hương ngàn vạn dậm hơn nửa vòng Trái đất, mỗi khi Tết về ông lại tha thiết nhớ bài hát: “Mùa Xuân Đầu Tiên” của Văn Cao
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.