Hôm nay,  

Chấp Làm Chi Xe Đổ Rác...

14/03/200900:00:00(Xem: 13525)
Giải Đáp Tâm Tình/Bạn Không Chỉ Một Mình:
Chấp làm chi xe đổ rác...
Minh Nga
Trong đời sống tình cảm, đời sống gia đình, khi nào bạn "đụng" phải chuyện không vui hay rắc rối, hay muốn tâm sự hoặc chia xẻ kinh nghiệm, xin hãy nhớ là bạn không chỉ một mình. Trang Gia Đình/Chàng & Nàng sẳn sàng lắng nghe tâm sự của bạn, góp ý với bạn, giúp cho bạn tự giúp mình.
*** 
Tình yêu chỉ đến với những người vẫn còn niềm tin khi đã từng bị thất vọng. Nó chỉ đến với những người vẫn còn muốn yêu khi họ đã từng bị tổn thương. Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người. Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một ngườí.
***
Chắc hẳn bạn đã từng nghe rằng mười phần trăm cuộc đời thành công hay thất bại là do mệnh số của bạn. Chín chục phần trăm còn lại do chính nổ lực phấn đấu của bạn tạo ra.
Một buổi sáng đi làm bạn có thể gặp vô số những sự bất ngờ. Biết cách giữ tâm bình thản để đối phó và dành cho mình con số chín chục phần trăm rất khó và cũng thật dễ dàng, tất cả do chính bạn mà thôi.
Hạnh phúc nằm trong tay bạn.
Hãy thử chiêm nghiệm luật xe đổ rác.
Hôm đó, tôi nhảy lên chiếc taxi, thẳng đường tới phi trường cho một chuyến đi xa.
Chiếc xe đang bon bon nhẹ nhàng bên phải con đường đại lộ trong thành phố thì bổng nhiên một chiếc xe màu đen phóng ra từ bãi đậu xe lao ngang trước mặt chiếc taxi.
Bác tài xế phải đạp thắng gấp để khỏi đụng, xe chúi nhủi và chỉ cách khỏang cách thiệt nhỏ trước khi lao vào chiếc xe khác. Trong lúc đó tên khốn nạn lái xe ẩu  ấy lại nhoài đầu ra khỏi xe  nhìn ngược chúng tôi và buông tiếng chữi thề.
Bác tài xế xe taxi vẫy tay trả lễ hắn và mỉm cười không nói một lời nào. Rõ ràng khuôn mặt của bác tài xế vẫn không có một chút giận dữ nào hết, vẫn bình thản tươi tỉnh và thân mật y như lúc tôi vừa bước lên xe của bác.

Hú hồn tôi!
Tôi nói :
- Phục bác thật , sao bác lại tươi cười chào cái thằng khốn nạn, xém tí đã gây tai nạn làm hư xe bác, bác với tôi có thể đã vào nằm trong nhà thương nếu bác không lanh trí thắng kịp".
Bác tài vui vẻ trả lời :
- Chấp làm chi xe đổ rác đó mà . Cô có biết luật xe đổ rác không" Để tôi nói cho nghe. Trên thế giới nầy có rất nhiều người, y như một chiếc xe đổ rác. Họ mang đầy ắp trong người tất cả những thứ rác rưởi như sự thất vọng, lòng sân hận, thù ghét, tánh đố kị, tham lam, gian dối    tất cả, đầy ắp trên chiếc xe đổ rác của họ. Để đổ bỏ những thứ đó, họ cần tới nơi nào đó để xả rác. Trên đường đi, có thể họ gặp bạn và xả bớt rác vào bạn. Đừng lấy đó làm phiền, đừng mang rác họ xả trên xe mình, hãy xả ngay những thứ rác rưới đó khỏi xe mình, nếu không, ngày nào đó chiếc xe đời của mình cũng biến thành xe rác y như họ.
Hãy mỉm cười, hãy vẩy tay chào họ, chúc may mắn, và tiến bước trên con đường mình đang đi, với chiếc xe đời sạch sẽ.
Đừng mang những thứ rác rưới đó, thải ra những người chung quanh bạn, người quen, người thân trong gia đình
Đời sống thật ngắn ngủi, đừng sống bằng lòng hối tiếc.
Sống thương yêu và hãy nguyện cầu cho người cũng sống đầy thương yêu. 
 Minh Nga
Phỏng dịch theo "Law of the Garbage Truck."
 
Nụ Cười Gia Đình:
ba má làm mấy tiếng..."
Trong giờ toán đố lớp Một, cô giáo hỏi Tí Tè:
- Con cho cô biết…Má con làm việc một tiếng đồng hồ, ba con làm việc một tiếng. Vậy…Má với ba con làm việc mấy tiếng"
Tí Tè đáp lẹ:
- Dạ…Thưa cô là 3 tiếng ạ!
Cô giáo trợn mắt:
- Sao lại 3 tiếng"
Tí Tè giải thích cũng lẹ:
- Dạ…Vì ba má con còn phải…cãi nhau một tiếng nữa ạ!
Cô giáo:
- " !

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Truyện thơ Nôm Bạch Viên Tôn Các bắt đầu bằng chuyện thầy Huyền Trang tìm được ngôi chùa ưng ý trong rừng để ẩn tu. Một con vượn bạch đến giúp thầy chuyện quét tước nhang đèn trong chùa. Ngày kia vượn bạch cởi lớp thành một cô gái đẹp
trích từ tuyển tập Mê Cung của nhà văn Đào Văn Bình. Mê Cung là một tuyển tập truyện ngắn hoàn toàn hư cấu nhưng mang tính tư tưởng và triết lý. Nói “hư cấu” nhưng đều dựa vào những sự kiện có thật trong cuộc sống
Những dấu chỉ chế độ cộng sản Hà Nội đến hồi cáo chung, qua hình ảnh không một lãnh tụ cộng sản nào trước đại hội XII, không bêu xấu nhau và nay đến đại hội XIII, họ đào huyệt chôn sống đồng chí mình cho bất đắc kỳ tử về các tội danh tham nhũng, dâm ô... quả thật, trong khi đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản những người cộng sản tự chôn chính mình. Cộng sản Trung Quốc đang nuốt chửng Cộng sản Việt Nam!
Phật Giáo như một con khổng tượng đang ngủ và khi nó thức giấc, sẽ đem lại hòa bình vĩnh cửu cho nhân loại và chúng sinh Tam Giới. Nêu trên là thiển ý của một Phật tử tuy đã quy y Tam Bảo nhưng không hiểu biết nhiều về Phật Pháp. Dĩ nhiên có điều đúng và có điều sai. Hoặc có điều chưa thi hành được trong thời điểm này, nhưng trong tương lai có thể. Nếu có điều mạo phạm mong Chư Tôn Đức niệm tình tha thứ.
Chủ đề của ĐHTC lần thứ 7 năm 2019 là “Tinh Thần CVA Qua Các Thời Đại” nhằm nói lên lòng yêu nước thiết tha, tinh thần bất khuất trước bạo lực, ý chí sắt đá chống ngoại xâm phương Bắc, cùng sự hy sinh vô bờ bến của bao thế hệ Bưởi-CVA từ ngoài Bắc vào trong Nam để bảo vệ quê hương Việt chống lại giặc cộng
Tháng 9 năm 2019, là tháng Mỹ thách thức tối đa Trung Cộng ở Biển Đông bằng tàu chiến súng ống, hoả tiễn, hải quân sẵn sàng tác chiến. Còn TC thì tỏ ra tức giận, phản đối chiếu lệ, đánh võ mồm, chớ không dám có hành động quân sự ngăn chận, xung đột nào.
không có một thái độ nào thuộc về tinh thần dân tộc có thể thay đổi sự thật là sự sụp đổ của Đảng hiện ra gần hơn bất cứ lúc nào kể từ khi thời đại Mao kết thúc
Người Việt tiếp tục bỏ nước ra đi, đảng viên cộng sản muốn diễn biến hòa bình, dân thì nghèo, xã hội khủng hoảng, đất nước đối mặt với chiến tranh, nếu có một cuộc trưng cầu dân ý chắc có tới 99,99% người Việt muốn thay đổi thể chế. Nhưng tại sao đến 99,99% muốn có tự do mà tình trạng chính trị tại Việt Nam vẫn như cũ.
Chỉ cẫn giữ lại “700 KG ma túy bắt được tại Nghệ An” cũng dư sức cho người dân địa phương “xoá đói giảm nghèo” rồi. Thiệt là ơn Bác. Nếu không nhờ Người tìm đường qua nước bạn để nhận chỉ thị từ Mao Chủ Tịch, hồi giữa thế kỷ trước, nay làm sao có lối khiến cả tấn ma túy lọt vô được quê choa
Trận Chiến của Đặng Tiểu Bình, hay Cuộc Chiến Tranh Tàu Việt 1979-1991 - Bộ chỉ huy tiền phương Quân khu Quảng Châu ban hành một chỉ thị rất chi tiết yêu cầu các binh sĩ phải thật chú ý đến 5 vấn đề khi họ chuẩn bị cho cuộc xâm lăng Việt Nam


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.