Hôm nay,  

Dòng Văn Hóa Việt

03/04/200900:00:00(Xem: 4759)
Dòng Văn Hóa Việt
Vi Anh
Nhơn  thời gian kỷ niệm 30 tháng tư thứ 34 này, hai bất ngờ đầy thích thú về dòng văn hoá VN, người viết bài này ghi nhận được,xin cùng chia xẻ. Một là Lê văn Duyệt Foundation, Tiến sĩ Nguyễn thanh Liêm, Cựu Thứ Trưởng Giáo dục VNCH cùng một số nhân sĩ  sẽ tổ chức Tuần Lễ Văn Hoá Ba Mươi Tháng Tư Đen, từ 18 đến 25 tháng Tư, năm 2009, tại trụ sở số 15361 Brookhurst St., suite 207, Westminster, CA 92683 (ở phía tận cùng bên trong khu nhà hàng Seafood World). Để  trình bày cho đoàn hậu tấn thấy văn hoá giáo dục nhân bản, dân tộc, khai phóng của người Việt Quốc gia khác với CS theo văn hoá ngoại lai Mac, Lê, Mao. Để lớp trẻ biết mình là ai, từ đâu đến, do ai đưa đón để có cơ hội vạn lần hơn người đồng trang lứa  trong nước.
Hai là truyền hình SBTN lấy 30 tháng Tư Đen làm chủ đề thông tin, nghị luận trong tháng Tư này. Trong một cuộc họp đặc biệt những người dẫn chương trình chánh trị, xã hội và ban biên tập của đài Truyền hình SBTN ngày Thứ Sáu 27, sau khi thảo luận mấy tiếng đồng hồ, hầu hết đồng thuận với đúc kết của Trúùc Hồ, một người ở thế hệ một rưởi.  Đại ý. Như "em" sanh ở VN, hồi nhỏ học tiểu trung học ở trong nước thời CS, em đâu có biết nhiều về văn nghệ, văn học VN. Mãi đến khi đến Mỹ, nhờ  tìm hiểu qua một số đàn anh, báo chí, cộng đồng, em mới biết chính trong thời Việt Nam Cộng Hòa âm nhạc, kịch nghệ, văn học chẳng những đã nối tiếp được dòng văn hoá VN của tiền nhân truyền lại, mà con phát huy vượt bực.
Hai tin trên liên quan đến một vấn đề văn hoá VN rất đáng phân tích và suy gẩm. Tại sao"
Chánh yếu, tại vì sản phẩm tinh thần  thời VNCH đã thể hiện được văn hoá của người Việt Quốc Gia là một dòng sống liên tục của tiền nhân để lại được người đi sau phát huy trong lòng dân tộc. Nên CS có cào bằng mà cào không được. Trái lại được lòng dân yêu thích, người dân nuôi nấng, nên tuy len lỏi nhưng đều đăïn phổ biến trong môi trường khô căøn của CS, CS cấm mà không được. Tại vì đó là văn hoá, văn học, giáo dục, văn nghệ, âm nhạc  thời VNCH, là, nhân bản, dân tộc và khai phóng.Tại vì nhờ có môi trường tư do, dân chủ của VNCH dù chưa hoàn thiện vì chiến tranh, nên văn hoá, văn học, văn nghệ của VNCH dễ phát triển, trong khi văn hoá ở Miền Bắc CS vì ngoại lai, mất gốc nên đượm mùi Tàu rất nặng. Tại vì định luật văn hóa xã hội , văn hoá nào cao sẽ lấp văn hoá thấp như nhà Thanh cai trị Trung hoa nhưng văn hoá Mãn Châu thấp nên nhà Thanh bị Hán hoá. 

34 năm qua thế hệ thứ nhứt và một rưởi đã làm tất cả những gì có thể làm được và không từ bỏ cơ hội nào để làm điều ấy. Số đầu sách xuất bản ở hải ngoại, tỷ lệ quá cao so vớùi dân số người Việt hải ngoại. Vắt tim óc ra viết, để dành tiềân ra in, bán thường không đủ vốn nhưng người Việt hải ngoại vẫn làm.  Số tờ báo ở hải ngoại ra rất nhiều, người làm báo làm là vì muốn đem thông tin, nghị luận đầy đủ đến cho đồng bào khi truyên thông quốc tế không coi VN là tiêu điểm nữa -- hơn là làm để kiếm tiền. Phát thanh hải ngoại cũng thế đổ  mồ hôi với quảng cáo để có đủ tiền trả tiền mướn phát sóng để giữ tiếng nói của người Việt Quốc gia hơn là nghề sống. Truyền hình còn khó hơn, vặt gấu vá vay để người Việt có tin, có hình đầy đủ hầu có thể nhận định đúng đắn bộ mặt thật của nhà cầm quyền CS. Các cá nhân và hội đoàn, cộâng đồng đi năn nỉ hết chỗ này đến chỗ khác để có nơi  bỏ thì giờ, kiến thức và kinh nghiệm truyền đạt tiếng Việt cho thế hệ thứ hai và ba. Sau 34 năm định cư, cho đến bây giờ, sắc tộc Việt là một sắc tộc đầu tư thời giờ, tiền bạc và tâm huyết để bảo tồn và phát huy văn hoá Việt, trong xã hội đa văn hoá, đa sắc tộc Mỹ.
Và 34 năm qua, dù bi quan thế mấy, người ta cũng thấy người Việt hải ngoại đã thành công. Văn hoá VN, tiếng Việt không bị chìm trong Anh văn, Pháp văn, mà vươn lên bầu trời tự do, vào lòng người tự do, mà còn chuyển ánh sáng tự do, dân chủ vể nước nhà VN. Đài truyền hình trung ương  Hà nội, VT4, đài quốc nội làm công tác " thông tin đối ngoại" cho CS Hà Nội, coi miển phí mà chẳêùng mấy ai người Việt hải ngoại găn dĩa để xem. Trái lại hết đài SBTN, đến VHN, rồi Hồn Việt của người Việt hải ngoại xem phải đóng lệ phí, mà riêng SBTN theo chỗ người viết bài này được biết, ở Mỹ và Canada đã có khoảng 100.000 gia đình gắn dĩa, trả nguyệt phí để xem. Nơi ít người Việt lại nhiều người Việt xem viø muốn sống chung với cộng đồng Việt lớn như một Việt Nam hải ngoại.
Được thế, thế hệ thứ nhứt và một rưởi không thể không nhớ ơn di sản văn học, nghệ thuật mà VNCH là truyền  nhân trực tiếp và gần nhứt đã tiếp nối tiền nhân từ Hán, Nôm qua Quốc ngữ và truyền thừa cho thế hệ thứ nhứt và một rưởi của người Việt hải ngoại.
Sau cùng, phần còn lại là lớp trẻ thế hệ thứ hai, thư ba. Ăn trái nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhờ người đào giếng. Nếu không có ngày 30-4-75, dù du học đậu bằng tiến sĩ, bác sĩ ở Mỹ muốn xin ở lại, định cư ở Mỹ, cũng không được. Nếu không có 30-4-75, dù có cả triệu Đô la xin định cư ở Mỹ để kinh doanh, cũng chưa chắc được. Nếu không có 30-4-75, nếu không có những người CS bắt đi tù cải tạo, đi kinh tế mới, bị trấn lột qua bao lần đổi tiền và đánh tư sản, không  có những thuyền nhân dũng cảm và dứt khoát không sống với CS đã dùng thuyền nan vượt đại dương. Thì đâu có nhưng bác sĩ, kỹ sư, dân biểu, nghị viên gốc Việt tham chánh  trong chánh quyền Mỹ bây giờ.
Thế hệ cha anh của những người trẻ có học đó đã giữ văn hoá Việt, không để bị trốc gốc nơi quốc gia định cư mà còn vươn tay vun bồi cho nền văn hoá nhân bản, dân tộc, khai phóng đang trong lòng người dân Việt ở nước nhà VN. Thế hệ cha anh đến Mỹ với hai bàn tay trắng mà còn có thể bảo tồn và phát huy văn hoá Việt được, lẽ nào thế hệ trẻ được thừa hưởng bao nhiều cơ hội tiến thân ở Mỹ lại không làm được như cha anh. Thế hệ cha anh đã  hy sinh mạng sống, những ngày  hoa niên của cuộc sống, hy sinh cho con cháu để đưa con cháu đến bến bờ tự do để có cơ hội vạn lần hơn so với người đồng trang lứa ở VN, và tạo nhiều kỳ tích văn hoá cho dân tộc Việt, lẽ nào lớp trẻ không biết ơn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ông Rudy Giuliani, luật sư riêng của TT Trump, được biết tiếng là thị trưởng New York khi al-Qaeda tấn công 2 tháp đôi ngày 11-9-2001 và được TT Trump mô tả là nhân vật huyền thoại, nay là đối tượng của nhiều cuộc điều tra.
hà làm phim tài liệu và bảo vệ môi trường Michael Moore xác nhận: không thường tán đồng các quan điểm của TT Trump, nhưng có thể đồng ý 1 điểm, là tố cáo lạm dụng chính trị có hệ thống.
tàu Ý đi ngang qua vớt thuyền nhân VN trong đó có Ái Liên. Lúc này cô bị sốt mê man và được đưa về nước Ý sau cả tháng hải trình. Khi bình phục thì Ái Liên được Đức Giáo Hoàng John Paul 2 tiếp kiến và có chụp bức hình kỷ niệm
Có thể cuộc bầu cử 2020 sẽ thành trận thư hùng giữa 2 tay đại tài phiệt của thành phố New York tức Donald Trump (Cộng Hòa) trong ngành địa ốc và Michael Bloomberg (Dân Chủ) trong lãnh vực tài chánh?
Mùa Lễ Tạ Ơn Hoa Kỳ 2019- Xin tạ ơn, xin bày tỏ lòng biết ơn, xin cám ơn những người Tây phương tốt bụng, những hội đoàn, những quốc gia đã mở rộng vòng tay cứu giúp thuyền nhân trong đó có người viết bài này
gần đây nhất theo yêu cầu của một số thính giả ở xa nên đài đã có quyết định mở thêm hai chi nhánh của đài đó là: một tại San Jose trên băng tần 16.10 và tại Houston TX trên băng tần 27.4, chương trình sẽ được bắt đầu phát hình 24/24 kể từ ngày 1 tháng 12 năm 2019 với 3 hệ thống cùng một lúc
Lãnh đạo của đặc khu Carrie Lam đã nhận biết qua kết quả bầu cử nghị viên cấp quận hôm 24/11: cư dân bất mãn vì cách hành xử quyền lực của hành pháp.
Nai hoang dã chết trong lâm viên quốc gia tại miền bắc Thái Lan với 7 kilogram rác trong bao tử. giới chức địa phương cho biết số rác này gồm bao nhựa plastic, bao cà-phê và cả quần áo lót phụ nữ.
Vào ngày 27/11, 8 người bị truy tố trong vụ tấn công Holey Artisan cafe năm 2016 tại thủ đô Bangladesh, khiến 22 người chết, đa số là ngoại kiều.
Ít nhất 6 người chết và 15 người bị thượng trong 3 vụ nổ khác nhau trong ngày Thứ Ba 26/11 tại thủ đô Iraq.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.