Hôm nay,  

Luật Pháp Phổ Thông

04/10/200400:00:00(Xem: 5833)
Hỏi (Cô Trần T.T.Anh): Tôi được ba tôi bảo lãnh sang Úc tính đến nay đã hơn 15 năm. Tôi đã nhập tịch Úc vào năm 1992. Vào năm 2000, tôi đi thăm Dì tôi tại Hoa Kỳ và gặp được người bạn trai hiện là hôn thê của tôi. Chúng tôi định sau khi kết hôn sẽ rời Úc và sang định cư tại Hoa Kỳ. Xin LS cho biết là sau này khi tôi nhập tịch và trở thành công dân của nước Mỹ thì tôi có quyền giữ quốc tịch Úc hay không" Tôi thấy bạn bè tôi lập gia đình với những người Việt Nam có quốc tịch Mỹ họ vẫn giữ passport của Úc mặc dầu họ đã nhập tịch Mỹ.

Trả lời: Úc vẫn không có quy chế riêng cho công dân Úc mãi cho đến năm 1949, vì hồi đó công dân của các quốc gia thuộc “Khối thịnh Vượng Chung” (Commonwealth) kể cả Úc được xem là “thần dân của Anh Quốc” (British subject).
“Đạo Luật về Công Dân Úc” (The Australian Citizenship Act 1948) được áp dụng vào tháng Giêng năm 1949 đã quy định quy chế đối với công dân Úc. Tuy nhiên, quy chế về “thần dân của Anh Quốc” vẫn được áp dụng song hành cho đến năm 1981, khi Quốc Hội của Anh Quốc bãi bỏ quy chế “thần dân của Anh Quốc” đối với các công dân Úc và hầu hết các công dân thuộc Khối Thịnh Vượng Chung.
Theo “Đạo Luật về Công Dân Úc” thì có 4 trường hợp nêu sau theo đó một người có thể bị mất hoặc bị tước bỏ tư cách công dân Úc: 1) Sau khi trở thành công dân của một quốc gia khác. Tuy nhiên, trong trường hợp vì lý do kết hôn mà phải trở thành công dân của một quốc gia khác thì điều đó sẽ không làm cho đương sự mất tư cách công dân Úc. Vì thế, nếu một người trở thành công dân của một quốc gia khác sau khi kết hôn theo sự quy định của quốc gia khác đó, thì người đó không bị mất tư cách công dân Úc. 2) Một người sẽ bị mất tư cách công dân Úc nếu đương sự phục vụ trong quân đội của quốc gia đang lâm chiến với Úc. 3) Một người có quốc tịch Úc có thể tuyên bố từ bỏ quốc tịch Úc của mình, nếu đương sự đạt đến 18 tuổi và là công dân của một quốc gia khác. 4) Bộ Trưởng Di Trú có thể tước bỏ tư cách công dân của một người, [với điều kiện là người này đã trở thành công dân Úc qua việc nộp đơn, chứ không phải là công dân Úc bẩm sinh], nay nếu nhận thấy rằng việc tiếp tục nắm giữ tư cách công dân Úc của người đó sẽ tương phản với lợi ích công cộng, hoặc người đó đã đưa ra những lời khai gian dối vào lúc nộp đơn xin nhập tịch, hoặc người đó đã bị kết tội hình sự nghiêm trọng mà không chịu khai báo khi nộp đơn xin nhập tịch, hoặc người đó đã trở thành công dân Úc do sự gian trá trong tiến trình lập thủ tục di trú.
Vì hậu quả nghiêm trọng đối với việc mất quốc tịch của một người nên Tòa Án Liên Bang đã giải thích một cách hạn hẹp hơn về Điều 17 là một người có thể thủ đắc “song tịch” (dual nationality or dual citizenship) với điều kiện là quốc tịch của nước ngoài đó đã được thủ đắc trước khi trở thành công dân Úc.
Trong vụ Minister for Immigration, Local Government and Ethic Affairs v Gugerli (1993). Trong vụ đó, Bà Jane Gugerli là một công dân Úc có mẹ là người Thụy Sĩ, đã đến sống với người Cô tại thụy Sĩ. Để có thể làm việc một cách hợp pháp tại Thụy Sĩ , Bà Gugerli phải là công dân của Thụy Sĩ. Vào năm 1984 luật quốc tịch của Thụy Sĩ đã được tu chính và cho phép con cái của những người Thụy Sĩ có quyền thủ đắc quốc tịch Thụy Sĩ nếu đơn xin được nộp trước năm 1988.
Bà Gugerli nộp đơn vào năm 1985 và được chấp nhận. Luật lệ của Thụy Sĩ không thừa nhận một người là công dân của Thụy Sĩ cho đến lúc đơn xin được chính thức chấp nhận. Bằng chứng cho thấy rằng Bà Gugerli tin tưởng rằng tư cách công dân Thụy Sĩ có sẵn của bà đã được chính thức thừa nhận. Nhân viên Tòa Đại Sứ Úc tại Berne cũng cho Bà ta biết là việc nộp đơn xin trở thành công dân Thụy Sĩ sẽ không ảnh hưởng gi đến quốc tịch Úc của Bà.


Tuy nhiên, vào năm 1989, Tòa Đại Sứ Úc đã từ chối làm lại sổ thông hành Úc cho Bà với lý do là bà đã mất quốc tịch Úc khi xin trở thành công dân của một quốc gia khác theo sự quy định của Điều 17 thuộc Đạo Luật về Quốc Tịch. Bà xin Bộ Trưởng Di Trú tái xét nhưng đã bị bác đơn. Bà bèn kháng án lên Tòa Án Liên Bang.
Thẩm Phán Davies cho rằng việc nộp đơn xin thừa nhận tư cách công dân Thụy Sĩ của Bà Gugerli không vì thế mà bị mất quốc tịch Úc vì mục đích chính khi nộp đơn của Bà ta là xin được thừa nhận quy chế của công dân mà bà ta nghĩ rằng bà có quyền được hưởng, chứ không phải vì muốn vĩnh viễn trở thành công dân Thụy Sĩ.
Một trong những vấn đề liên quan đến song tịch là khi nào thì luật lệ của Úc thừa nhận việc từ bỏ quốc tịch nước ngoài.
Trong vụ Sykes kiện Cleary (1992) 176 CLR 77. Trong vụ đó, ứng cử viên trong cuộc “bầu cử bổ sung” (a by election) cho khu vực tuyển cử liên bang Wills tại Bang Victoria đã khiếu nại về kết quả của cuộc bầu cử. Có rất nhiều lý do về sự khiếu nại này mà một trong những lý do đó có lý do liên hệ đến quốc tịch của 2 ứng cử viên: Bill Kardamitsis và John Delacretaz. Đơn khiếu nại cho rằng cả hai ứng cử viên này không đủ tư cách để ra ứng cử vào quốc hội liên bang vì trái với Điều 44 của Hiến Pháp.
Điều 44(i) của Hiến Pháp quy định rằng bất cứ người nào chấp nhận trung thành, tuân phục hoặc có quan hệ chặt chẽ với nước ngoài, hoặc là thần dân hoặc công dân hoặc được hưởng quyền hoặc đặc quyền của một thần dân hoặc công dân của nước ngoài . . . sẽ không đủ năng cách được tuyển chọn để trở thành nghị sĩ hoặc dân biểu.
Ông Kardamitsis sinh ra tại Hy Lạp và có quốc Tịch Hy Lạp. Ông ta di dân đến Úc vào năm 1969, và đã được chấp nhận là công dân Úc vào năm 1975. Lời tuyên thệ để trở thành công dân Úc vào lúc đó là phải từ bỏ sự trung thành với nước ngoài và ông Kardamitsis đã tuyên thệ điều đó.
Tuy nhiên, theo luật lệ của Hy Lạp thì một người có quốc tịch Hy Lạp chỉ có thể từ bỏ quốc tịch Hy Lạp nếu đương sự nộp đơn xin vị Bộ Trưởng của chính quyền, và vị Bộ Trưởng đó có quyền hành xử “thẩm quyền tùy tiện” (discretionary powers) để chấp nhận cho người đứng đơn được từ bỏ quốc tịch Hy Lạp của mình. Ông Kardamitsis vẫn chưa nộp đơn để xin từ bỏ quốc tịch Hy Lạp của ông ta.
Riêng ông Delacretaz được sinh ra tại Thụy Sĩ, và có quốc tịch thụy Sĩ, Ông di dân đến Úc năm 1950, và đã trở thành công dân Úc vào năm 1960. Lời tuyên thệ mà ông ta đã tuyên thệ là việc từ bỏ sự trung thành đối với tất cả các quốc gia khác ngoại trừ nước Úc. Tuy nhiên, theo luật lệ của Thụy Sĩ thì người mang quốc tịch Thụy Sĩ chỉ có thể từ bỏ quốc tịch nếu đương sự yêu cầu điều đó.
Ông Delacretaz đã không đưa ra lời thình cầu đó đối với chính quyền Thụy Sĩ, và vì thế “Tối Cao Pháp Viện Liên Bang Úc” (The High Court of Australia) đã tuyên phán rằng hai ứng cử viên vừa nêu trên là ngoại kiều và không thể ứng cử để trở thành dân biểu của Quốc Hội Liên Bang Được.
Dựa vào luật lệ về quốc tịch cũng như các phán quyết vừa trưng dẫn Cô có thể thấy được sự phức tạp trong vấn đề song tịch. Tuy nhiên, trong trường hợp của Cô, mặc dầu tôi chưa tìm ra phán quyết hoặc án lệ nào liên hệ đến trường hợp này, nhưng theo thiển ý của cá nhân tôi, Cô có quyền giữ quốc tịch Úc khi Cô trở thành công dân của Hoa Kỳ vì việc Cô nhập tịch Mỹ là do hôn nhân bắt buộc.
Nếu cô còn thắc mắc, xin điện thoại cho chúng tôi để được giải đáp thêm.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Năm 2016 ông Trump bị bà Clinton dẫn trước 3 triệu phiếu dân bầu nhưng rồi đắc cử Tổng Thống, lý do vì Hoa Kỳ chọn Tổng Thống theo cử tri đoàn (electoral votes) thay vì lá phiếu phổ thông (popular votes).
Nếu gọi văn hoá là tất cả những gì thể hiện sự hiện hữu của con người trên trái đất nầy thì tình huynh đệ chi binh cũng là một đặc điểm của nền văn hoá Việt Nam nói chung và của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà uy dũng nói riêng.
Kể từ khi HD 8 bắt đầu xâm nhập vào thềm lục địa Việt nam, Đảng Cộng Sản Việt nam không có một động thái gì để bảo vệ lãnh hải, ngoại trừ mãi tới 15 ngày sau (ngày 18 tháng 7) mới có lời tuyên bố của phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao lên tiếng việc TC xâm nhập khu Đặc Quyền Kinh Tế và Thềm Lục địa VN, và phải mãi tới ngày 15 tháng 10, Phó Thủ Tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại Giao VC, Phạm đình Minh tuyên bố tại Hội Nghị ASEAN tổ chức tại Đà lạt tố cáo hành vi đơn phương của TC xâm phạm chủ quyền của Việt nam.
Tôi nhận được tập thơ “Ngôn Ngữ Xanh” của nữ thi sĩ Nguyễn Thị Khánh Minh tặng vào những ngày lập thu đầu tháng mười. Khi nhìn tên tập thơ, tôi nghĩ ngay đến nỗi niềm hoài vọng của tác giả.
Chiều Thứ Sáu ngày 8 tháng 11/2019, mình hành hương chùa Kim Các Tự, ngôi chùa quen thuộc với người học văn ở Sài Gòn thời xa xưa.
Dân chủ phải là thể chế chánh trị. Nhưng Dân chủ nào ? Hai chế độ không giống ai, Cộng Hòa Xã hội Chủ Nghĩa Việt Nam, và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa của Việt Cộng Hà nội, đều (cả hai) rêu rao tuyên bố có chế độ Dân Chủ. Thế nhưng trong thực tế, sau 70 năm cầm quyền Miền Bắc, và trên 40 năm cầm quyền cả nước Việt Nam, ai ai cũng biết chế độ quản trị Việt Nam của độc đảng Cộng Sản là một chế độ Độc Tài.
So với Vạn Lý Trường Thành thì Bức Tường Bá Linh chỉ như một thứ mô hình để trưng bầy, coi chơi cho vui mắt thôi. Tuy thế, số nạn nhân của Berlin Wall (cũng như lực lượng phòng thủ hùng hậu của nó) cũng đã để lại một những dấu ấn khó phai trong lịch sử cận đại.
Tai buổi lễ khai mạc kỳ họp Quốc Hội hôm 21-10-2019, với nhận định tình hình Biển Đông đang diễn biến phức tạp và bất lợi, ông Nguyễn Xuân Phúc,Thủ tướng VNCS phát biểu: Viêt Nam sẽ không bao giờ nhân nhượng về Độc lập và Chủ quyền.
Năm nay ngày Cựu Chiến Binh Mỹ nhằm Thứ Hai ngày 11 tháng 11, năm 2019.
Những chuyên viên chất nổ (EOD) thuộc binh chủng bộ binh phàn nàn: nhân sự giảm, trong khi nhiệm vụ bảo vệ tổng thống Trump và những viên chức chính phủ khác tăng, khiến họ cảm thấy bị quá tải, và không được huấn luyện đúng mức cho công việc nguy hiểm này.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.