Hôm nay,  

Luật Pháp Phổ Thông

19/04/200400:00:00(Xem: 10569)
Hỏi: (Ông Phạm V.H.): Vào đầu năm 2003, tôi có cho một người quen mượn một số tiền là $20,000. Bà ta hứa với tôi là sẽ hoàn trả lại số tiền này trong thời gian 3 tháng.
Vì trước đây tôi đã từng cho bà ta mượn tiền, mặc dầu số tiền nhỏ hơn, nhưng bà ta luôn trả đúng hẹn, nên giữa chúng tôi chưa bao giờ làm văn tự cho mượn tiền cả.
Khi gần đến hạn trả tiền, bà ta có gọi điện thoại và xin khất lại thêm 6 tuần lễ vì người con của bà đang chữa trị tại bệnh viện. Thấy tình cảnh khó khăn của bà ta, tôi liền đồng ý để cho bà thêm thời gian 6 tuần lễ nữa. Nhưng khi hỏi ra mới biết là con bà ta không hề nhập viện và chẳng có bệnh hoạn gì cả.
Vì biết được điều này, tôi nghĩ rằng bà ta sẽ gọi lại để khất nợ khi đáo hạn nên bèn gắn máy ghi âm vào hệ thống điện thoại, để đề phòng những sự tranh cãi vô ích khi bà ta chối là không hề mượn tiền bạc gì của tôi cả.
Tuy nhiên, khi đáo hạn, bà ta chẳng thèm gọi điện thoại cho tôi như lần trước. Tôi đợi cả tuần cũng chẳng thấy bà ta gọi điện thoại. Thế là, tôi phải dùng điện thoại di động gọi cho bà ta, và chuẩn bị ghi âm qua máy điện thoại di động cho chắc chắn hơn..
Thoạt tiên, bà ta xin lỗi vì có sự thất hứa trong việc không chịu trả tiền theo đúng hẹn. Sau đó bà ta yêu cầu tôi để cho bà ta thêm 3 tháng nữa thì bà ta mới có thể trả nổi. Tôi không đồng ý với đề nghị này, và yêu cầu bà ta phải trả trong vòng 14 ngày. Bà ta bèn từ chối và nói rằng bà ta chưa hề mượn tiền của tôi.
Chúng tôi lời qua tiếng lại gần 20 phút. Sau đó, trước khi cúp máy, bà ta cho biết là sẽ không trả lại tiền cho tôi. Tôi muốn thưa kiện thì cứ việc tiến hành. Dĩ nhiên là toàn bộ cuộc điện đàm đã được ghi âm.
Xin LS cho biết là tôi có thể dùng cuốn băng này để làm bằng chứng khiếu nại đòi tiền tại tòa hay không"

Trả lời: Điều 5(1) (a)(b) Đạo Luật về các Dụng Cụ dùng để Nghe [Lén] (the Listening Devices Act 1984 [NSW]) quy định rằng: (1) Cá nhân không được dùng dụng cụ nghe lén (a) để ghi âm hoặc lắng nghe cuộc đàm thoại riêng tư mà cá nhân đó không phải là một bên đương sự trong cuộc đàm thoại đó, hoặc (b) để ghi âm cuộc đàm thoại riêng tư mà trong đó cá nhân đó là một bên đương sự.
Điều 5(3)(1)(b) quy định rằng: Điều 5(1)(b) nêu trên sẽ không áp dụng nếu: (a) bên đương sự của cuộc đàm thoại đồng ý để dụng cụ ghi âm được xử dụng và (i) việc ghi âm cuộc đàm thoại là điều cần thiết hợp lý để bảo vệ các quyền lợi hợp pháp của bên đương sự đó. (Section 5(1)(b) does not apply if: (a) a principal party to the conversation consents to the listening device being so used and (i) the recording of the conversation is reasonably necessary for the protection of the lawful interests of that principal party).
Điều 7(1) Đạo Luật [về sự Nghe Lén]Viễn Thông 1979 (the Telecommunications (Interception) Act) quy định rằng: Một người không được (a) nghe lén; (b) cho phép người khác nghe lén; hoặc (c) thực hiện bất cứ hành động hoặc bất cứ điều gì mà hành động hoặc điều đó sẽ cho phép đương sự hoặc người khác nghe lén sự truyền đạt qua hệ thống viễn thông. (A person shall not (a) intercept; (b) permit another person to intercept; or (c) do any act or thing that will enable him or her or another person to intercept a communication passing over a telecommunications system).
Trong vụ Green v. R (1996) 135 ALR 181. Trong vụ đó vấn đề đã được đặt ra là liệu việc ghi âm cuộc điện đàm có bị ngăn cấm theo Đạo Luật về Sự Nghe Lén hay không"


Tòa đã cho rằng: Dĩ nhiên là các bên đương sự trong cuộc điện đàm phải thừa hiểu rằng bên đương sự kia đã lắng nghe toàn bộ cuộc điện đàm.
Đạo Luật về sự Nghe Lén đã không ngăn cấm các bên đương sự ghi chép nội dung của cuộc điện đàm. Điều này xảy ra trong sự giao dịch hàng ngày của chúng ta và cũng là điều cơ bản cần thiết của tất cả các giao dịch thương mãi. Sự giải thích điều 6(1) của Đạo Luật chấp nhận rằng bên đương sự nhận điện thoại có thể ghi lại cuộc điện đàm trong tiến trình bình thường mà phía người gọi không hề hay biết.
Đạo luật có ý định bảo vệ sự riêng tư. Điều này có nghĩa là Đạo Luật muốn bảo vệ để chống lại đệ tam nhân xâm phạm riêng tư trong sự truyền đạt qua việc ghi âm lén lút sự truyền đạt.
Trong vụ Byrne and Byrne (2003) PLC 93-125. Trong vụ đó, người cha đã dùng mobile phone để ghi lại cuộc điện đàm giữa ông ta và người mẹ của đứa bé. Vấn đề được đặt ra là liệu bằng chứng của sự ghi âm này có được tòa chấp nhận hay không"
Trong bản khai hữu thệ của người cha, ông ta đã đưa ra những lời đối thoại với mẹ của đứa bé vào trưa ngày 16 tháng 2 năm 2002. Người mẹ không phản đối về các chứng cớ này. Tuy nhiên, khi bị đối chất về nội dung của cuộc điện đàm, người mẹ đã không đồng ý về nội dung. Vì thế, tòa đã cho các bên đương sự nghe riêng về nội dung của cuộc điện đàm trước khi tiếp tục phiên xử. Sau đó, người mẹ bị đối chất thêm về nội dung của cuộc điện đàm.
Bà đã chấp nhận về nội dung của cuộc điện đàm, tuy nhiên bà vẫn cho rằng những gì người cha của đứa bé khai trong tờ khai hữu thệ về cuộc điện đàm là hoàn toàn không chính xác. Vào lúc đó, luật sư đại diện cho cha của đứa bé đã xin được đệ trình cuốn băng ghi âm, nhưng trạng sư của người mẹ đã phản bác đề nghị đó.
Trạng sư của người mẹ đã cho rằng mobile phone là dụng cụ nghe [lén] theo sự quy định của luật lệ Tiểu Bang. Sự ghi âm vì thế bị ngăn cấm bởi luật lệ của tiểu bang, và nên loại bỏ theo Điều 138 của Đạo Luật về Bằng Chứng.
Tuy nhiên luật sư của người cha đã cho rằng việc ghi âm là một ngoại lệ như đã được quy định Điều 5(3) của Đạo Luật, vì đó là điều cần thiết để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của người cha.
Điều 138 của Đạo Luật về Bằng Chứng cho phép tòa hành xử “thẩm quyền tùy tiện” (discretionary power).
[Ghi chú: discretionary power (thẩm quyền quyết định [hoặc hành động] tùy ý, quyền tùy tiện): Thẩm quyền làm hoặc không làm một việc gì đó, theo tiếng gọi của lương tâm và sự phán xét của chính mình. (The power to do or to refrain from doing a certain thing, according to the dictates of one’s own conscience and judgment).
Cuối cùng tòa đã cho rằng sự ghi âm của người cha nằm trong phạm vi của Điều 6(2) Đạo Luật Nghe Lén. Điều này có nghĩa là việc ghi âm của người cha bằng điện thoại di động tương đương với việc ghi âm xảy ra trong vụ Miller bằng cách xử dụng một điện thoại khác trên cùng đường dây.
Dựa vào luật pháp cũng như các phán quyết vừa trưng dẫn, ông có thể thấy được rằng ông nên nộp đơn khiếu kiện để đòi lại số tiền mà ông đã cho bà ta mượn. Nếu bà ta cho rằng không có chứng cớ thì ông cũng nên cho bà ta biết rằng cuộc điện đàm trước đây đã được ghi vào mày ghi âm. Nếu bà ta vẫn không chịu trả tiền, và sự tranh tụng cần phải được giải quyết bởi tòa án, thì ông phải xin tòa hành xử thẩm quyền tùy tiện để chấp nhận sự thâu băng của ông như là bằng chứng về việc mượn nợ của bà ta.
VIỆC GHI ÂM LÉN LÚT để làm bằng chứng là một vấn đề vẫn còn nhiều tranh cãi. Vì thế, nếu còn thắc mắc xin gọi điện thoại cho chúng tôi để được giải đáp.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Texas, California và Florida đã tạo ra hơn 200,000 việc làm trong năm 2018, theo tài liệu việc làm được công bố bởi Phòng Thống Kê Lao Động cho biết. Massachusetts và New York đã tạo ra hơn 100,000 việc làm, và Arizona và Georgia chỉ tạo ra 99,343 và 99,340 việc làm theo thứ tự 2 tiểu bang sau.
James Muncy có thể theo dõi bệnh khó thở lùi lại từ thập niên 1990s, khi mà ông vẫn còn làm việc tại mỏ than. “Tôi đã không thể cắt cỏ nặng,” theo ông cho biết. “Khi trời nóng, tôi không thở nổi.”
Từ năm 2008 tới 2017, các tài xế đã tông và giết chết 49,340 người đi bộ trên các con đường trên khắp Hoa Kỳ. Đó là hơn 13 người chết vì tai nạn xe cộ mỗi ngày, hay cứ mỗi 1 giờ 46 phút thì có một người thiệt mạng. Nó tương đương với một chiếc máy bay phản lực cơ lớn chở đầy người bị rớt – với không một người nào sống sót – trong mỗi tháng.
Nhiều người Mỹ tiếp tục theo dõi việc gia tăng và mất việc làm trên toàn quốc khi các số liệu được công bố vào cuối mỗi tháng. Nhưng gia tăng việc làm tại California thì không được chú ý nhiều. Trong tháng 12, tiểu bang California đã tạo ra thêm 24,500 việc làm mới.
SAIGON -- Giá mía Sóc Trăng xuống thấp, nông dân điêu đứng... Thê thảm sẽ kéo dài. Bản tin VOV nêu tình hình: Với giá mía xuống thấp như hiện nay, hơn 5.000 ha mía đang vào vụ thu hoạch ở huyện Cù Lao Dung, tỉnh Sóc Trăng đang phải đối mặt với nguy cơ lỗ nặng. Rẫy mía 13 công đã đến ngày thu hoạch nhưng anh Trần Vũ Lang ở xã Đại Ân 1, huyện Cù Lao Dung vẫn chưa dám bán do giá hiện nay quá thấp. Anh Lang cho biết, hiện tại nếu bán tại rẫy chỉ được 200-300 đồng/kg, mỗi công có thể lỗ đến 2 triệu đồng: “Năm nay lại lỗ, tại vì giá mía quá rẻ, tiền công thì mắc. Nếu giá mía không lên, người dân còn lỗ nữa, mà lỗ nữa thì sẽ không còn ai trồng mía nữa”.
HANOI -- Đụng xe là những tai nạn có thể ngăn ngừa được... tuy nhiên, Việt Nam av64nt hê thảm vì các tai nạn này.
SAIGON -- Trong khi chiến tranh thương mại tăng áp lực vào Trung Quốc, nhà nước Bắc Kinh ra độc chiêu: siết cổng trái cây tươi đối với th5i trường Hoa Lục qua đường tiểu ngạch, và các đại gia tư bản đỏ TQ sẽ sang mở nhà máy ở Việt Nam và Cam Bốt.
Tác giả Trần Văn Giang vừa ấn hành tuyển tập mới – tác phẩm “Sẽ Có Một Ngày” với 33 chương, trong đó hầu hết là các bài viết của ông, phần còn lại là một số bài sưu tầm liên hệ tới các vấn đề ở quê nhà. Sách dày 320 trang, nêu lên cái nhìn từ một nhà văn hải ngoại, băn khoăn trước những sụp đổ giá trị văn hóa ở quê nhà, bày tỏ các suy nghĩ và phê phán về các hiện tượng xã hội tại Việt Nam.
Tuyệt vời: Tết đã là di sản, sao lại có thể bỏ được... Báo Lao Động ghi lời Chuyên gia văn hóa Nguyễn Hùng Vĩ cho rằng, bỏ Tết truyền thống chẳng khác gì bỏ đi một di sản hàng nghìn năm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.