Hôm nay,  

Theo Ngoại Nghe Con

12/04/200900:00:00(Xem: 2769)

Theo Ngoại Nghe Con – Mõ Sàigòn

An Đại Gia, thi đỗ Hiếu liêm, ra làm huyện lệnh ở Trường an được bốn năm thì mất. Để lại cho vợ là Hàn thị hai đứa con trai. Anh tên là Đại Thành, em là Nhị Chu. Tuy rằng vất vã khó khăn nhưng với mẹ vẫn chu toàn chữ hiếu.
Ngày nọ, nhân buổi đi câu, Thành mới nói với Chu rằng:
- Mẹ nhọc nhằn tìm kế mưu sinh. Lúc về nhà lại lo nấu ăn giặt giũ, dọn dẹp trong ngoài, nên mỗi ngày tóc bạc một nhanh, khiến lòng huynh lo lắng. Huynh nghĩ: "Tóc bạc thời có thể nhuộm được, nhưng sức khỏe lụn rồi. Còn cứu được hay sao"", nên huynh muốn tìm người về giúp mẹ, trước là đỡ đần sớm hôm, sau có người trò chuyện cho mẹ bớt đi phần đơn lẽ. Vậy ý đệ thể nào" Có thể đôi lời cho thấu rõ được chăng"
Chu gãi đầu đáp:
- Đại ca nghĩ như vậy thiệt là đúng lắm, nhưng còn tẩu tẩu là ai" Sao tự bấy đến nay chẳng hề nghe nhắc đến"
Thành dõi mắt nhìn lên cõi trời cao lồng lộng. Chớp mắt đáp:
- Trần San San ở cuối thôn. Có đặng hay chăng"
Chu giật mình nói:
- Mẹ của San San chuyên nghề đòi nợ, khét tiếng gần xa, bởi miệng lưỡi thốt ra nhiều… cung bậc. Nay đại ca muốn làm rể nhà này, thì chỉ sợ chưa đủ ba trăng, đã ào xa bay tuốt!
Thành mơ mơ đáp:
- Trái một cây còn có chua có ngọt. Hà huống một con người. Lẽ nào y… mẹ mà tin được hay sao"
Đoạn, chăm chú nhìn Chu. Lo lắng nói:
- Trước đây mẹ mình thiếu nợ, người ta chạy đến đòi. Bây giờ tính chuyện xui gia, thì thiệt không biết có hợp cùng nhau không nữa"
Chu nghĩ ngợi một lúc, rồi cẩn trọng đáp:
- Tai của mẹ San San chỉ nghe được tiếng… tiền. Chớ không nghe được tiếng lòng của con, thành ra việc cư xử với mẹ vợ cũng khó chằng ăn trăn quấn!
Rồi chăm chú nhìn anh. Hơ hãi nói:
- Duyên này chắc không tựu, bởi hộ đối môn đăng. Làm sao huynh thoát"
Thành ngẫm nghĩ một chút, rồi chắc nịch đáp:
- Hộ đối môn đăng chỉ là bày chuyện tán cho vui. Chớ thực tế mần răng tin có"
Chu từ nào tới giờ đã nghe: Biết bao kẻ yêu nhau mà vì hoàn cảnh đôi bên đành tan bầy xẻ nghé, nay lại đi ngược kiểu này, bèn quá đổi ngạc nhiên. Sửng sốt nói:
- Do đâu mà đại ca lại… quá liều ra như thế"
Thành chậm rãi đáp:
- Hộ đối môn đăng làm sao mà có được" Đệ thử nghĩ xem: Làm sao có chuyện hai gia đình hoàn toàn giống nhau được chứ" Bởi, có người thân phận địa vị tương đương, nhưng vàng bạc châu báu chắc gì đã tương đương" Có người vàng bạc châu báu tương đương, nhưng cung cách cư xử chắc gì đã tương đương" Mà cho dù cung cách cư xử đã tương đương, nhưng diện mạo oai phong không thể nào tương đương được, nên đại ca không sợ chuyện hộ đối môn đăng, mà lại sợ lo vì duyên cớ khác!
Chu. Từ lúc được anh khai mở phần tâm trí, lòng bội phục muôn phần, toan hé miệng ra khen, lại bất chợt nghe anh ôm niềm lo lắng, bèn trợn ngược mắt lên. Thảng thốt nói:
- Hiểu đời như đại ca, mà vẫn ưu tư tràn ngập, thì tàn tàn như đệ. Thiệt không biết phải nói làm sao đây nữa, mà đại ca nè. Ưu tư đó từ đâu đưa tới"
Thành xuội lơ đáp:
- Mới ưu tư của đại ca đến từ… mẹ. Chỉ có vậy thôi!
Chu nghe đến từ mẹ, liền lắp bắp nói:
- Mẹ lấy tình thương làm mền, hy sinh làm gối, khổ nhọc thành chén cơm, để dưỡng nuôi chúng ta thành người, thời sao lại có chuyện lộn xộn tràn vô trong đó"
Thành nhìn em, thở ra một cái rồi nặng nhọc nói:
- Con dâu có giỏi cũng không thể nấu cơm khi không có gạo. Có phải vậy không"
Chu ấp úng đáp:
- Phải! Phải!
Thành lại nói:
- Hai người đàn bà cùng lo cho một người, thì khó tránh được cuộc chiến tranh dành ảnh hưởng. Có phải vậy không"
Chu đực mặt ra đáp:
- Phải! Phải!
Lúc ấy, Thành mới nhỏ giọng nói rằng:
- Mẹ biết dùng lời ngon ngọt, đặng lấy lòng của người ta, thì mới mượn được nợ, nên cũng đòi hỏi con dâu phải ngọt mềm y như thế. Khổ một nỗi lời càng đẹp thì càng ít thành thật. Càng hoa mỹ thời sáo rỗng mà thôi, nên đại ca phải lo là tại vì như vậy. Đệ đã rõ chưa"
Nay nói về Trần thị. Ngày nọ mới gọi San đến mà nói rằng:
- Lấy chồng thì dễ. Giữ chồng mới khó. Vậy theo ý của con. Muốn giữ chồng thì phải làm sao"


San ngượng ngùng đáp:
- Mẹ chỉ con thêu thùa may vá, dạy cách nấu ăn, và dạy cách đi đòi nợ, nhưng chưa hề dạy đến chuyện chồng con, thời làm sao con biết"
Trần thị giả lả đáp:
- Ấy ấy! Mẹ quên! Thiệt là sơ ý!
Rồi đưa tay kéo San ngồi xuống bên cạnh. Nói:
- Hạnh phúc thì ai ai cũng mong cầu, nhưng vì bá nhân bá tánh, nên hạnh phúc cũng theo đó mà thay đổi đi. Có người cảm thấy được nhiều người hầu hạ, phục dịch, thời cho là hạnh phúc. Có người được một bữa ăn no, một nơi che mưa nắng, thời cho là hạnh phúc. Lại có người chơi hàng hiệu, đọ nữ trang, cảm thấy mình le lói hơn người, thời cho là hạnh phúc. Lại có kẻ thấy người hoạn nạn mà mình đặng bình yên, người ta đói rách mà thân mình an lạc, thời cho đó là hạnh phúc. Lại có người lấy chuyện gạt tha nhân làm thích, gạt càng nhiều thì lợi lộc càng nhiều, rồi cho mình sáng dạ hơn người ta, nên xem cõi dương gian chẳng ai bằng mình, thời cho đó là hạnh phúc…
Đoạn, thở ra một cái mà nói rằng:
- Lại có người, chỉ cần ở cạnh người mình thương, thời cho đó là hạnh phúc, bởi với hạng người này, họ cho rằng hạnh phúc thật sự ở trong lòng. Chớ không dựa vào ngoại thân nay còn mai mất…
San San nghe mẹ thuyết cho một hồi, mà chẳng đi vào vấn đề chính, liền sốt ruột sốt gan. Láu táu nói:
- Thời giờ là vàng bạc, mà mẹ lòng vòng kiểu này. Còn giàu được hay sao"
Trần thị nghe con nhắc nhớ mình như vậy, bỗng ra khỏi cơn mê. Lẹ miệng nói:
- Cách giữ chồng hay nhất là đừng đụng với… mẹ chồng, thì bảo đảm cơm ngọt canh ngon. Húp hoài không hết!
San San nghe vậy, liền mừng rỡ nói:
- Vậy. Muốn không đụng với mẹ chồng thì phải làm sao"
Trần thị đảo mắt một vòng, khi biết chắc là chẳng có ai, liền nhỏ giọng nói:
- Mới đầu thì nhịn. Đến lúc nhịn không nỗi thì… chơi. Tuyệt không còn cách khác.
San San từ nào tới giờ vẫn tự hào mình lanh lẹ, nhưng nghe mẹ tán cho một tràng - chẳng hiểu mô tê - bèn trợn ngược mắt lên. Nói:
- Nói gần nói xa chẳng qua nói thiệt. Chớ mẹ cứ xa xôi. Làm sao con thấu"
Trần thị hứ một tiếng, rồi từ tốn đáp:
- Đối với mẹ chồng, đầu tiên là phải nhẫn nhục phụ trọng. Không có chuyện hơn thua, cho dù có bị hàm oan đi chăng nữa… Chừng đến khi nhẫn nhục không còn công hiệu, thời phải nhớ đến câu: Quân tử mười năm trả thù cũng chưa muộn - mà quyết liệt thi hành - thì kết quả dù có chậm, cũng chắc chắn sẽ cười trong vui sướng.
San mặt thì nghệch ra, mắt như… nai đang khát. Hỏi:
- Mà trả thù là trả thù ra làm sao"
Trần thị lấm lét đáp:
- Dầu hoặc mỡ. Mỗi ngày con nấu cơm, sáng trưa chiều, nhớ mỗi bữa thêm một muỗng dầu. Cho dù rau luộc, cho dù tàu hủ, cho dù cơm lạt với tương, cũng phải nhớ cho dầu vô trong đó. Mẹ chồng cao tuổi, vận động khó khăn, lại được tiếp chất béo mỗi ngày, thì ít bữa nửa năm sẽ… mỡ đầy trong máu. Chừng đó la thì mệt, đập thì run, thậm chí có muốn rượt con cũng không còn cơ hội…
San nghe vậy, liền hoảng hốt nói:
- Hại người thì hại mình. Con cũng ngồi đó ăn. Làm sao cho thoát"
Trần thị mạnh miệng đáp:
- Tập thể dục. Vừa giữ được thân hình thon nhỏ, vừa không sợ mỡ dư, vừa được tiếng là người ham hoạt động. Con đã hiểu chưa"
San nghe mẹ bày trò như vậy, lòng chẳng đặng yên, liền lo âu nói:
- Lỡ chồng biết được thì làm sao con tính"
Trần thị cười cười đáp:
- Đàn ông là đứa trẻ nhiều tuổi, lại ruột để ngoài da, thời sao lại phải lo cho héo mòn xuân sắc"
San nghe tới đâu lùng bùng theo tới đó, chẳng khác nào ruột cuốn ngàn tơ, rồi nhìn vào mắt mẹ, bất chợt hỏi:
- Thế vối ông bà nội, thời mẹ xử làm sao"
Trần thi nghe đến cha mẹ chồng, bèn tiếu hi hi mấy tiếng. Sảng khoái nói:
- Ngày mẹ xuất giá vu quy, ngoại con có dặn rằng: "Xa quý, gần thường, giống như gần chùa gọi Bụt bằng anh…", nên mẹ phải ra riêng sau màn phu thê giao bái. Rồi ngày qua ngày, tháng qua tháng, mùa nào thức nay mẹ theo đó mà gởi quà. Thân thì an nhàn không phục vụ, tâm được an lành bởi ra ngoài cuộc chiến tranh, lại còn được tiếng… tu mấy kiếp mới dzớt nhằm con dâu đó!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cụ bà Ruth Kundsin ở Quincy chứng minh rằng người ta không bao giờ quá già. Dù đã 103, bà vẫn tập thể dục có thể khiến những người trẻ tuổi nhìn cũng cảm thấy… mệt!
Hiện nay, thành phố Lawrance- Kansas đang nhộn nhịp phát triển. Thành phố có Đại Học Kansas này đã lọt vào top 20 trong bảng xếp hạng Bloomberg Brain Concentration Index.
Sáu mươi ba phần trăm người Mỹ nói rằng họ ủng hộ tự do của người khác để thực hành tôn giáo tại nơi làm việc hoặc ở nơi khác trong cuộc sống "ngay cả khi điều đó tạo ra sự áp đặt hoặc bất tiện cho người khác"
Cựu nhân viên của Fox News, Shepard Smith cho biết ông đang quyên góp 500,000 đô la cho Ủy Ban Bảo Vệ Các Nhà báo, theo báo New York Times cho biết.
Theo quy định mới, kể từ ngày 1/1/2020, các hãng hàng không không được thuê máy bay đã xử dụng quá 10 năm, tính từ ngày xuất xưởng đến thời điểm nhập vào Việt Nam
Westminster (Bình Sa) Tại văn phòng tòa soạn Việt Báo vào Thứ Ba ngày 19 tháng 11 năm 2019, phái đoàn Ủy Ban Góp Ý với Ủy Ban Xây Dựng Đài Tưởng Niêm Hoàng Sa gồm có các cựu Sĩ Quan Hải Quân Nguyễn Mạnh Chí, HQ. Lê Bá Chư và HQ. Đặng Thành Long đã đến thăm tòa soạn Việt Báo, sau đó trình bày một vấn đề khá quan trọng để nhờ tòa soạn loan tin.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Trộm kỹ thuật của Hoa Kỳ, Nhật Bản, Anh quốc, Pháp quốc… Lấn chiếm Biển Đông của VN, Philippines… Bây giờ TQ cũng chôm cả văn hóa VN, nói rằng áo dài VN là truyền thống thời trang Trung Hoa…
Mùa lễ đến gần, cũng là mùa mà nhiều người sẽ lên cân, và mất đến cả vài tháng sau để xuống trở lại. Đối với nhiều người Mỹ, “mùa lên cân” bắt đầu từ tháng 10, và đạt đến đỉnh điểm là Mùa Giáng Sinh. Thủ phạm không đâu xa, là đủ loại kẹo từ Halloween, đến gà tây Thanks Giving, tiếp nối đến chocolate Christmas.
Theo một nghiên cứu mới, việc bỏ thuốc sẽ gẫn đến một sự thay đổi lớn về hệ vi khuẩn trong ruột. Tuy nhiên, việc thay đổi này có tác dụng như thế nào thì cần phải có nghiên cứu thêm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.